Chương 226: Chương 226
Hai người liếc nhau, đồng thời nở nụ cười.
Các bộ khoái Lục Phiến Môn phụ trách áp giải vẻ mặt phức tạp mắt nhìn hai người, bọn họ không hiểu, giờ cũng đã bị bắt rồi, tại sao hai người này còn cười được chứ?
Giữa thanh thiên bạch nhật, dám ám sát quan chức nhị phẩm, Đại Vũ khai triều bao nhiêu năm nay, chưa từng xảy ra chuyện như vậy, bây giờ hờ đợi hai người chỉ có tử hình, vậy mà vẫn có thể nói cười với nhau?
Hồng Anh tay cầm đoản thương đi theo phía sau, đôi mắt đầy khí phách của nàng thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tôn Thắng. Hình ảnh Tôn Thắng một chưởng đánh chết Trương Mậu Tường vẫn còn văng vẳng trong tâm trí nàng. Hồng Anh hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên vẻ nghi hoặc, nàng bỗng cảm thấy chuyện này có uẩn khúc.
Hồng Anh lại nhìn sang Mộ Dung Long Uyên bên cạnh.
Mộ Dung Long Uyên tay cầm tẩu thuốc bằng đồng thau, đang "phập phập" rít thuốc.
"Sư. . . " Hồng Anh vừa nói được một chữ thì Mộ Dung Long Uyên liền giơ tay, ngăn câu hỏi của nàng.
Hồng Anh đè nén nghi hoặc trong lòng, biết Mộ Dung Long Uyên hiện tại không muốn trả lời câu hỏi của mình.
Các bộ khoái Lục Phiến Môn áp giải Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải đi vào thành, nhưng đi được một đoạn thì trên đường xuất hiện vài bóng người.
Tên đầu lĩnh cao lớn, vạm vỡ, lưng đeo một thanh đao lớn có vòng vàng, mưa rơi trên vòng vàng khiến chúng va chạm vào nhau, phát ra âm thanh trong trẻo, phía sau còn có vài người nữa.
Đám người này đều đội nón lá, mặc cẩm y hắc sắc, thắt lưng đeo chủy thủ kim sắc.
Các bộ khoái áp giải Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải dừng bước, nhìn nhóm người trên đường.
Mộ Dung Long Uyên cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy thanh đao vòng vàng kia thì lông mày hơi nhíu lại.
Hai bên chạm mặt. Không khí đột nhiên im lặng.
Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Sao đột nhiên không đi nữa thế?
Hai người nhìn thấy bộ khoái Lục Phiến Môn đối diện, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Lại thêm một nhóm người nữa à?
Quỳnh Ngạo Hải cẩn thận đánh giá đám người đó, ánh mắt hắn đột nhiên dừng lại trên thanh Kim Hoàn Đao, trong đầu theo bản năng hiện lên một cái tên.
Kim Hoàn Đao - Lôi Chính Dương!
Tôn Thắng biến sắc, nhìn về phía Quỳnh Ngạo Hải, hai người nhìn nhau, chợt nhớ lại nội dung trên cẩm thiếp.
Cẩn thận Kim Hoàn Đao Lôi Chính Dương!
Hai bên bộ khoái Lục Phiến Môn chạm mặt.
Lôi Chính Dương sải bước tiến tới, đi thẳng đến trước mặt Quỳnh Ngạo Hải cùng Tôn Thắng,
Mà các bộ khoái xung quanh cảnh giác nhìn Lôi Chính Dương, không biết hắn muốn làm gì.
Chỉ thấy Lôi Chính Dương từ trong ngực lấy ra một bức chân dung, người trên chân dung chính là Quỳnh Ngạo Hải, Lôi Chính Dương đối chiếu dung mạo, cất bức chân dung đi, giọng nói thô kệch nói với Mộ Dung Long Uyên:
"Người này có liên quan đến vụ án của ta, ta phải mang đi. "
Nghe câu này, các bộ khoái xung quanh đều trợn to mắt.
Đây là. . . Đây là đến cướp người?
Mộ Dung Long Uyên hút một hơi thuốc khô rồi chậm rãi nhả ra, giọng khàn khàn hỏi: "Vụ án gì?"
Lôi Chính Dương hơi ngẩng đầu lên, Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải giờ mới nhìn rõ dung mạo của hắn.
Người này tướng mạo hung hãn, để râu quai nón, sống mũi cao cao, đầu đội nón lá, nhìn từ tai hắn lên trên liền có thể nhận thấy Lôi Chính Dương không có tóc, hắn là một người hói, nếu chỉ nhìn tướng mạo thì dù thế nào cũng không ai tin hắn là một trong ba đại danh bộ của Lục Phiến Môn.
So với danh bộ, hắn càng giống đạo tặc hơn.
Lôi Chính Dương trầm giọng nói: "Hải Kình Bang cướp bạc cứu tế thiên tai. "
"Toàn bộ Quỳnh gia đang trên đường bị áp giải đến kinh thành!"
"Hiện tại chỉ còn thiếu mỗi Quỳnh Ngạo Hải. "
Lời nói của Lôi Chính Dương như sấm sét giữa trời quang. Quỳnh Ngạo Hải thân thể loạng choạng, suýt nữa không đứng vững mà ngã xuống đất. Hắn vẻ mặt sững sờ, trong mắt mang theo mờ mịt.
Quỳnh gia bị bắt rồi?
. . .
Dư Hàng.
Dục Anh Đường.
Bầu trời u ám, tiếng gió rít gào, dường như sắp có bão tố. Nhìn thời tiết, có lẽ không bao lâu nữa sẽ có mưa rơi rồi.
Trần Diệp ngồi trên ghế ở đại sảnh, bên cạnh bàn gỗ bày ấm trà cùng vài món điểm tâm.
Hắn bốc một miếng điểm tâm, bỏ vào miệng chậm rãi nhấm nuốt, sau đó lại rót một chén trà nóng, cảm thụ cuộc sống nhàn nhã.
"Lộp cộp. . . "
Trong sân bỗng vang lên một trận tiếng bước chân hơi vội vã. Trần Diệp ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tiểu Liên bước nhanh chạy vào, khăn che mặt trên mặt nàng vì động tác kịch liệt mà rơi xuống, dung nhan trắng nõn xinh đẹp lộ ra, tướng mạo xinh xắn, nhưng giữa lông mày lại mang theo lạnh lùng.
Trần Diệp cảnh đẹp ý vui nhìn thoáng qua.
Hai năm trôi qua, Tiểu Liên càng ngày càng thêm xinh đẹp rồi. . .
Hắn liếc nhìn một cái rồi thu lại ánh mắt, thản nhiên nói: "Đừng vội, có chuyện gì?"
Tiểu Liên chạy vào đại sảnh, cảm thấy mặt hơi lạnh mới nhận ra mạng che mặt đã rơi rồi, liền vội dừng bước, buộc lại mạng che mặt.
Sau khi làm xong, Tiểu Liên mới đi đến bên cạnh Trần Diệp, vẻ mặt phức tạp.
"Viện trưởng. . . "
"Chuyện gì?" Trần Diệp lại lấy một miếng điểm tâm, từ từ nhai.
Tiểu Liên từ trong tay áo lấy ra một phong thư đưa cho Trần Diệp.
Trần Diệp vỗ vỗ vụn bánh trên tay, nhận lấy phong thư mở thư ra, xem lướt qua một cái.
Một lúc sau.
"Hải Kình Bang bị tình nghi cướp bạc cứu tế thiên tai, Lục Phiến Môn phái một bổ đầu nhất phẩm, bắt giữ Quỳnh Long Sơn?"
"Quỳnh Long Sơn không chống cự, cả nhà bị bắt, áp giải về kinh thành?"