Chương 240: Chương 240
Đám người Hải Kình Bang nhặt binh khí dưới đất chuẩn bị rời đi, thì đúng úng lúc này, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng từ trên ngọn cây truyền đến.
"Công bằng?"
"Ngươi cũng tin vào công bằng sao?"
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt đều giật mình, ngay cả Lỗ Nặc cũng có chút ngạc nhiên.
Vậy mà còn có một người nữa sao?
"Xoạt. . . "
Một bóng người mặc hắc y, thân pháp nhẹ nhàng từ trên ngọn cây rơi xuống.
Đó là một nữ tử, dáng người mảnh mai, trên mặt đeo khăn che đi dung mạo.
Tiểu Liên ánh mắt lạnh lùng, bên trong tràn đầy hận ý nhìn về phía Quỳnh Long Sơn trong xe tù. Mà lúc Quỳnh Long Sơn nhìn thấy Tiểu Liên, nét mặt hắn hơi sững sờ, thoáng cái như già đi mấy tuổi.
"Tiểu. . . Tiểu Liên. . . "
Quỳnh Long Sơn khẽ gọi.
Lỗ Nặc đánh giá nữ tử đột nhiên xuất hiện này, hắn cảm nhận được dao động nội lực nhị phẩm trên người đối phương, cũng chú ý đến hận ý trong mắt nàng.
"Haiz. . . Ta chỉ muốn nghỉ ngơi một lát, sao lại khó khăn vậy chứ?"
Lỗ Nặc thở dài, trên khuôn mặt vàng vọt có chút không kiên nhẫn. "Ta cũng cần mặt mũi chứ, các ngươi cứ lần lượt tìm đến. Chẳng coi ta ra gì cả!"
Tay phải Lỗ Nặc khẽ động, trong tay xuất hiện mấy chiếc vòng sắt. Hắn liếc nhìn Tiểu Liên, lại nhìn Quỳnh Long Sơn, thấy trên mặt Quỳnh Long Sơn lộ ra ba phần hối hận, năm phần bất lực, hai phần thở dài. Mà mỹ phụ nhân trên xe tù phía trước nhìn thấy Tiểu Liên, trong mắt càng lộ rõ vẻ ghen ghét.
Lỗ Nặc không nhịn được trêu chọc: "Lão Quỳnh, đây chẳng lẽ là món nợ đào hoa ngươi để lại bên ngoài sao?"
Nghe thấy lời trêu chọc của Lỗ Nặc, Quỳnh Long Sơn im lặng không nói, ánh mắt có chút cô đơn cùng hối hận. "Tiểu Liên. . . "
Quỳnh Long Sơn khàn giọng gọi.
Tiểu Liên đứng giữa đám đông, một thân hắc y, dáng người mảnh mai, đôi mắt linh động ánh lên vẻ lạnh lùng, gió nhẹ thoảng qua, thổi bay tà áo. Tiểu Liên ánh mắt lạnh băng nhìn Quỳnh Long Sơn với, trong mắt chỉ toàn là hận thù cùng sát khí vô tận. Sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ người nàng khiến cả mấy con ngựa kéo xe tù cũng hoảng sợ hí vang. Các bộ khoái Lục Phiến Môn vội vàng giữ chặt ngựa, bọn hắn nhìn Tiểu Liên, nhận ra sát khí tỏa ra từ nàng thì liền kinh ngạc.
"Ngọc Thủ Tu La - Trần Liên?"
Một bộ khoái thì thầm, nói ra lai lịch của Tiểu Liên.
Nghe thấy cái tên này, đám người xung quanh giật mình.
Danh hiệu Ngọc Thủ Tu La trên giang hồ không nổi tiếng như Quỳnh Ngạo Hải, nhưng cũng khá có tiếng tăm. Dù sao cũng là cảnh giới nhị phẩm, tu luyện thành công tuyệt kỹ "Mãn Thiên Hoa Vũ" của Đường Môn, thiên tư như vậy, trăm năm khó gặp. Nếu không phải người đứng sau Ngọc Thủ Tu La là Ngọc Diệp Đường thì môn chủ Đường Môn e rằng đã sớm cưỡng ép thu nhận nàng vào Đường Môn rồi.
Các bộ khoái biết được lai lịch của Tiểu Liên, sắc mặt lập tức nghiêm túc, hàng loạt ánh mắt nhìn chằm chằm vào đôi tay của Tiểu Liên, lo lắng nàng sẽ đột nhiên phóng ám khí. Mà đám người Hải Kình Bang chưa rời đi cũng nhìn về phía Tiểu Liên
Đám người này đều là huynh đệ sống chết có nhau của Quỳnh Long Sơn, tự nhiên biết Quỳnh Long Sơn có một nữ nhi, tên là Quỳnh Tiểu Liên. Hai năm trước, không biết đã xảy ra chuyện gì mà Quỳnh Tiểu Liên bỏ nhà ra đi. Trên dưới bang phái không còn ai gặp lại nàng, không ngờ hơn hai năm trôi qua, "Ngọc Thủ Tu La" hung danh trên giang hồ lại chính là nữ nhi của Quỳnh bang chủ.
Các thành viên trong bang thấy cảnh này đều lộ vẻ vui mừng.
Chẳng lẽ thật có thể cứu được Bang chủ sao?
Nhưng rất nhanh, bọn họ liền nghĩ đến khoảng cách giữa nhị phẩm cùng nhất phẩm, sắc mặt lại trở nên trầm mặc.
Mà đám người Quỳnh gia trên xe tù nhận ra Tiểu Liên, sắc mặt bọn họ đều thay đổi khác nhau.
Mỹ phụ nhân đang ôm nhi tử, trong mắt lộ vẻ ghen ghét, nếu ánh mắt có thể giết người thì e rằng Tiểu Liên đã chết hàng trăm lần rồi. Còn trong chiếc xe tù thứ hai, một bà lão tóc hoa râm vừa nhìn thấy Tiểu Liên thì nước mắt liền chảy ra, khóc nức nở.
Quỳnh Long Sơn nhìn Tiểu Liên, giọng khàn khàn nói: "Tiểu Liên, lúc trước. . . Là ta có lỗi với mẫu thân con. "
Vừa nghe Quỳnh Long Sơn nhắc đến chữ đó, Tiểu Liên như mèo hoang bị xù lông, thanh âm lạnh lẽo nói: "Im miệng!"
"Ngươi cũng xứng nhắc đến nương của ta sao!"
Lúc nói câu này, Tiểu Liên nghiến răng nghiến lợi, thân thể đều đang run rẩy, ánh mắt tràn ngập hận ý.
Hai năm trước, Tiểu Liên rời nhà, một mình bước vào giang hồ chính là vì ngày hôm nay, nàng muốn báo thù cho nương!
Một ngày này, nàng đã đợi rất lâu rồi.
Nghe Tiểu Liên giận dữ mắng mỏ, Quỳnh Long Sơn lộ vẻ cô đơn, cười khổ một tiếng, khuôn mặt uy nghiêm dường như già đi rất nhiều.
"Tiểu Liên, có Lỗ bộ đầu ở đây, con không thể giết ta, thực lực của con vẫn chưa đủ. Chuyến này xong, đợi ta về bang, ta sẽ cho con cơ hội giết ta. Bây giờ, con đi đi. "
Giọng Quỳnh Long Sơn có chút thê lương, hắn biết rõ Tiểu Liên đến để giết mình, nhưng trong lời nói vẫn mang theo một chút quan tâm của người cha đối với nữ nhi.
Chuyện đó, quả thật là hắn xử lý không thỏa đáng, không trách Tiểu Liên hận hắn, nếu đặt vào bất cứ ai thì cũng sẽ cư xử giống như Tiểu Liên thôi.