Chương 241: Chương 241

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3,071 lượt đọc

Chương 241: Chương 241

Lỗ Nặc nắm chặt vòng sắt trong tay, ánh mắt lóe sáng, hắn đã hiểu rồi, đây là nữ nhi đi tìm cha báo thù nha!

Lỗ Nặc xem kịch đến say sưa thích thú, nhất thời cũng không ra tay.

Tiểu Liên nhìn lướt qua khuôn mặt Quỳnh Long Sơn rồi quay lại nhìn nữ nhân xinh đẹp trong chiếc xe tù đầu tiên. "Đồ đố kỵ!"

Tiểu Liên nhìn đối phương, giọng nói lạnh lùng, sát khí trong mắt càng đậm, thân hình nàng chuyển động hóa thành một bóng đen, nháy mắt đã nhảy đến bên cạnh xe tù, thân pháp khinh công nhanh đến cực hạn.

Thấy Tiểu Liên đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, trong mắt mỹ phụ nhân càng đầy ghen ghét.

Tiểu Liên đưa tay phải vào trong xe tù điểm vào người đối phương, huyệt câm của phụ nhân được Tiểu Liên giải khai. Hai người nhìn nhau một cái, sát ý cùng lạnh lùng trong mắt Tiểu Liên không hề che giấu.

Mỹ phụ nhận ra cảm xúc của Tiểu Liên, khóe miệng nàng khẽ nhếch lên, trong mắt mang theo ghen ghét nồng đậm, cười lạnh nói: "Tiểu tiện nhân, ngươi đến xem trò cười của lão nương sao? Ngươi không giết được lão tử ngươi, giờ lại muốn đến giết ta à?"

Phụ nhân thần tình tự nhiên, liếc mắt nhìn Lỗ Nặc đang xem kịch ở phía xa.

"Lỗ bộ đầu, nàng cũng là người của Quỳnh gia! Nàng cũng Quỳnh gia, là nữ nhi của Quỳnh Long Sơn. Đều là người Quỳnh gia, tại sao nhi tử ta bị trói mà nàng lại có thể tự do tự tại ở bên ngoài?"

Lời của phụ nhân đầy ghen ghét cùng thù hận.

Lỗ Nặc đứng xem bên cạnh thoáng sửng sốt, bỗng nhiên kịp phản ứng.

Mệnh lệnh lần này của Lục Phiến Môn là đưa toàn bộ Quỳnh gia về. Kim Hoàn Đao Lôi Chính Dương đã chạy tới Vũ Xương để bắt Quỳnh Ngạo Hải. Mà Quỳnh Tiểu Liên còn lảng vảng bên ngoài thế này cũng không ổn! Cả nhà phải ở cùng nhau mới được chứ. . .

Lỗ Nặc bừng tỉnh, ngón tay hắn khẽ động, chiếc vòng sắt trên tay lăn lên lăn xuống va vào nhau, phát ra tiếng leng keng thanh thúy.

Lỗ Nặc nhìn Tiểu Liên vài lần, lại nhìn chiếc vòng sắt trong tay, vẻ mặt khó xử, vòng sắt của hắn chuyên đánh vào chỗ hiểm. Mà tiểu cô nương này chỉ có thực lực nhị phẩm, chiếc vòng của hắn mà đánh tới thì e là sẽ lấy mạng nàng ngay tại chỗ.

Lỗ Nặc thở dài một tiếng.

“Câm miệng! Ta không có bất kỳ quan hệ nào với Quỳnh gia. ”

Tiểu Liên ánh mắt lạnh lùng, tay phải giơ lên.

“Chát!”

Một cái tát giòn giã giáng xuống mặt phụ nhân. Phụ nhân chỉ cảm thấy trên mặt đau nhói, mắt nổ đom đóm, đợi đến khi kịp phản ứng thì khóe miệng đã rỉ máu, má trái lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được sưng đỏ lên.

“Ta họ Trần!”

Tiểu Liên lạnh lùng nói: “Ta không còn bất cứ quan hệ gì với Quỳnh gia nữa!”

Nghe vậy, đám người Quỳnh gia bị giam giữ trong xe tù đều im lặng, một số người biết chuyện càng cúi đầu. Trong chiếc xe tù thứ hai, bà lão tóc hoa râm nghe Tiểu Liên nói thì nước mắt lưng tròng, bàn tay nhăn nheo nắm chặt song sắt xe tù, môi run rẩy, muốn nói điều gì đó.

Phụ nhân bị tát đột nhiên ngồi thẳng dậy, trừng mắt nhìn Tiểu Liên, giọng the thé, khinh bỉ:

"Ra là đã theo

“Không được phụ mẫu mai mối lại tự tác chủ trương!

“Ngươi cũng giống nương ngươi, đều là tiện nhân!”

“Chát!”

Tiểu Liên lại ra tay, ánh mắt nàng lạnh băng giáng một cái tát giáng xuống mặt phụ nhân, lần này má phải của phụ nhân cũng đã sưng lên.

Tiểu Liên ra tay không chút nương tình, thậm chí còn dùng vài phần nội lực.

Đứa trẻ được nữ tử ôm trong lòng, thấy cảnh này, liền đưa tay về phía Tiểu Liên, muốn cắn nàng.

“Chát!”

“Chát!”

Tiểu Liên ánh mắt băng lãnh, không chút do dự quất hai bạt tay vào mặt người ‘đệ đệ’ này, quất đến máu mũi của đứa nhỏ chảy ngang.

Phụ nhân thấy nhi tử mình bị đánh liền lên tiếng thét lên: “Ta! Ta phải giết ngươi! Con tiểu tiện nhân này!”

Nàng chụp vào Tiểu Liên, nhưng Tiểu Liên chỉ cười lạnh một tiếng, ánh mắt dò xét khắp nơi trên người phụ nhân.

Cái chết của nương có liên quan rất lớn đến phụ nhân này nên Tiểu Liên không muốn để nàng ta chết quá dễ dàng.

Cảm nhận được ánh mắt của Tiểu Liên, trong lòng phụ nhân kia bỗng dưng lạnh toát.

“Khụ khụ…”

Lỗ Nặc ho khan vài tiếng, nói: “Dừng tay, nể mặt bổn bộ đầu. ”

Nghe thấy giọng Lỗ Nặc, Tiểu Liên quay đầu nhìn lại.

"Vốn dĩ. . . ", Lỗ Nặc nói, "Đây là chuyện Quỳnh gia, bổn bộ đầu chỉ lo bắt người, không quản chuyện khác. Nhưng ngươi đã đến đây rồi thì đừng đi nữa. Ngươi cũng từng nghe về thiết hoàn của bổn bộ đầu nhỉ, ta không muốn ra tay đâu. "

Lỗ Nặc vừa nói vừa đùa nghịch chiếc vòng sắt trong tay, khuyên nhủ Tiểu Liên: "Nếu ngươi muốn, bổn bộ đầu có thể nhốt ngươi cùng nàng ta chung một chỗ. Hai người có thể cào cấu, giật tóc nhau. . . Thế nào?"

Lỗ Nặc vẫn giữ vẻ mặt hòa nhã, hắn vốn là người ôn hòa, chỉ khi bất đắc dĩ mới động võ.

Tiểu Liên không để ý đến lời hắn, ánh mắt lạnh lùng nhìn nữ tử kia, đôi mắt hơi nheo lại, đúng lúc này, một giọng nói già nua đầy nước mắt vang lên từ một chiếc xe tù khác:

"Tiểu Liên. . . "

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right