Chương 242: Chương 242
Nghe thấy tiếng gọi, Tiểu Liên run lên, thân mình bay lên như chim nhạn rồi đáp xuống chiếc xe tù thứ hai.
Bên trong lồng gỗ này giam ba người, một bà lão tóc bạc trắng, mặt mày hốc hác đôi mắt đẫm lệ đang nhìn Tiểu Liên. Thấy Tiểu Liên đến, bà liền run rẩy đưa tay ra:
"Con. . . hai năm qua con sống có tốt không?"
Giọng bà lão run run, nước mắt lăn dài trên má.
Nhìn thấy bà lão, sát khí trên người Tiểu Liên đột nhiên biến mất, lòng nàng mềm lại, ánh mắt trở nên trong trẻo, ngây người nhìn bà lão, khẽ gọi: "Nãi nãi. . . "
Lúc này, Tiểu Liên dường như đã trở lại làm nữ tử nhà bên bình thường, ánh mắt có chút áy náy nhìn bà lão.
Nghe tiếng gọi "nãi nãi", bà lão vừa khóc vừa lau nước mắt, giọng khàn đặc: "Đứa trẻ ngoan. . . " Bà đưa tay vuốt nhẹ lên mặt Tiểu Liên.
Tiểu Liên thấy bà lão cũng mặc áo tù thì như bừng tỉnh: "Nãi nãi, ta sẽ cứu ngài ra ngay. "
Trong Quỳnh gia, chỉ có nãi nãi là đối xử tốt với nàng nhất, trong lòng Tiểu Liên vẫn luôn có chút áy náy. Lúc rời khỏi Quỳnh gia, nàng đã không từ biệt với nãi nãi. Giờ gặp lại, Tiểu Liên không khỏi đỏ hoe mắt, mũi cay cay.
Tiểu Liên vận nội lực vào tay phải, sờ lên dây xích của lồng giam.
"Khụ khụ. . . "
Lỗ Nặc ho nhẹ hai tiếng, vài chiếc vòng sắt đã bị hắn cầm trên tay.
Hắn nghiêm mặt, giọng nhẹ nhàng: "Ngươi ra tay, ta sẽ ra tay. "
"Ngươi cứ thử xem. "
Lỗ Nặc thật không thích giết người, nhưng mà. . . Có vài người rất đáng ghét, luôn khiến hắn bực bội trong lòng.
Động tác trên tay Tiểu Liên khựng lại.
Trên xe tù không xa, Quỳnh Long Sơn kêu lên: "Tiểu Liên!"
Phụ nhân má sưng vù lại mắng: "Con tiện nhân này đáng chết! Lỗ bộ đầu, mau ra tay đi!"
Phụ nhân ôm nhi tử, vẻ mặt đau lòng, đến khi nhìn sang Tiểu Liên lại đầy thù hận, những bang chúng khác của Hải Kình Bang cũng trở nên căng thẳng. Nếu Tiểu Liên nhất quyết làm liều thì chuyện sẽ lớn thật!
Lời của cao thủ nhất phẩm không phải chuyện đùa.
Tiểu Liên sắc mặt bình tĩnh, chậm rãi quay người, đôi mắt linh động liếc nhìn Lỗ Nặc, từ tay áo phải trượt ra một ống vàng dài khoảng bảy tấc, được bàn tay trắng nõn như ngọc của nàng nắm chặt.
Nàng bình tĩnh nhìn Lỗ Nặc, trong mắt không có bất kỳ cảm xúc nào.
Lỗ Nặc nhìn Tiểu Liên, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, khuôn mặt vàng vọt trước tiên trắng bệch rồi lại từ trắng chuyển sang đỏ, thân thể hơi cứng đờ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tiểu Liên.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau, gió nhẹ thổi qua, lá cây xào xạc. Một người đứng trên xe tù, một người đứng cách đó không xa, cả hai đều không nhúc nhích.
Tiểu Liên ánh mắt bình tĩnh, không có chút cảm xúc nào, Lỗ Nặc thì đứng yên bất động, nhưng trên trán cùng thái dương đều đang túa mồ hôi.
Mồ hôi càng lúc càng nhiều, tụ lại với nhau, chảy dọc theo khuôn mặt dài vàng vọt của Lỗ Nặc, không lâu sau thì mặt Lỗ Nặc đã đẫm nước. Hắn tái nhợt nhìn chằm chằm Tiểu Liên, vẻ mặt như thể đang đối mặt với kẻ thù lớn.
Đám người xung quanh đều rơi vào trạng thái hoang mang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có Quỳnh Long Sơn trong mắt lóe lên một tia kinh hãi, vẻ mặt sững sờ nhìn Tiểu Liên, mơ hồ đoán ra điều gì đó.
"Rì rào. . . "
Lá cây trong rừng bị gió thổi lay động, phát ra âm thanh rất êm tai.
"Lúc ta ra khỏi nhà, có người từng nói với ta, cao thủ nhất phẩm trong thiên hạ không nhiều. "
"Bảo ta đừng nên tùy tiện tạo ra sát nghiệt. . . "
"Ngươi tự giải quyết cho tốt đi. "
Tiểu Liên lạnh lùng nói.
Nàng nhìn sâu vào Lỗ Nặc sau đó rời mắt đi.
"Rắc!" Một tiếng giòn tan.
Tiểu Liên tay phải vận nội lực, một chưởng đánh gãy dây xích, mà Lỗ Nặc lại không có động tác nào, hắn ngây người đứng tại chỗ, ánh mắt phức tạp.
Mọi người xung quanh thấy Tiểu Liên đã đánh gãy dây xích nhưng Lỗ Nặc lại không có động tĩnh gì thì đều kinh ngạc.
Chuyện gì vậy?
Tại sao Lỗ Nặc không ra tay?
Tiểu Liên tùy ý kéo đứt dây xích, mà ngay khi nàng chuẩn bị mở cửa xe tù thì Lỗ Nặc khàn giọng lên tiếng.
"Đây là ám khí gì?"
Hắn đứng tại chỗ, chiếc vòng sắt trên tay phải đã hạ xuống, mặt đầy mồ hôi, giống như vừa bị phơi nắng gắt.
Tiểu Liên đưa hai tay trắng nõn ra kéo mở cửa tù, ngữ khí lạnh lùng, thản nhiên nói: "Khổng Tước Linh. "
Nghe ba chữ này, vẻ mặt Lỗ Nặc cứng đờ, ngây ngốc gật đầu, giọng khàn khàn nói: "Tên rất hay. . . "
Nói xong, Lỗ Nặc thở dài lùi lại vài bước, cất cao giọng nói: "Lục Phiến Môn nghe lệnh, tất cả mọi người ở nguyên tại chỗ, không được có bất kỳ hành động nào. "
Đám người bắt đầu nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang, sau khi ra lệnh, Lỗ Nặc chắp tay, vẻ mặt nghiêm túc nói với Tiểu Liên: "Mời các hạ tùy ý. "
"Nhưng xin các hạ suy nghĩ kỹ. "
"Đây là trọng phạm của Đại Vũ!"
Lỗ Nặc nói xong ba câu này thì không nói thêm gì nữa, hắn dùng tay áo lau mồ hôi trên mặt, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tiểu Liên.
Vừa rồi, hắn cảm thấy mình chỉ cách cái chết một bước thôi!