Chương 243: Chương 243

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,291 lượt đọc

Chương 243: Chương 243

Mọi người xung quanh nghe thấy lời của Lỗ Nặc thì đều trợn tròn mắt, vẻ mặt chấn kinh, sắc mặt quái dị, hiểu được ý của Lỗ Nặc.

Lỗ Nặc này đã nhượng bộ rồi?

Lúc xưng hô với Tiểu Liên còn dùng hai chữ "các hạ"?

Hít. . .

Các bộ khoái của Lục Phiến Môn, các thành viên của Hải Kình Bang, đám người còn lại của Quỳnh gia, tất cả đều một mặt khiếp sợ nhìn Tiểu Liên.

Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?

Tại sao Lỗ Nặc lại nhượng bộ?

Lỗ Nặc là một cao thủ nhất phẩm đấy!

Nếu không có Tông Sư, trên đời này ai có thể làm gì được nhất phẩm?

Chẳng lẽ. . . Tông Sư của Ngọc Diệp Đường ở đây?

Các bộ khoái thầm đoán, cẩn thận liếc nhìn xung quanh. Trong rừng một mảnh yên tĩnh, bầu không khí quái dị đến cực điểm.

Lục Phiến Môn vậy mà lại trơ mắt nhìn người khác cướp tù nhân!

Chuyện này quả thật chưa từng nghe thấy mà. . .

Tiểu Liên không để ý đến đám người khác, nàng mở cửa xe tù, nhìn bà lão: "Nãi nãi, ta đưa ngài rời khỏi đây. "

Trên dưới Quỳnh gia, người mà Tiểu Liên có thể quan tâm cũng chỉ có bà lão trước mặt. Tiểu Liên vươn tay muốn đỡ bà lão ra, nhưng chỉ thấy bà lão nắm lấy tay Tiểu Liên, khuôn mặt già nua mang theo từ bi, lắc đầu nói: "Không cần đâu, đứa nhỏ này. . . "

"Cha con không có làm sai, hắn bị oan, chân ta còn khá linh hoạt, đi cùng hắn một chuyến không sao. "

Bà lão mắt đỏ hoe nhìn Tiểu Liên, đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt nàng, ngây người nói: "Nhóc con à. . . "

"Con. . . "

"Hai năm nay con sống tốt chứ?"

Nghe những lời quan tâm của bà lão, mắt Tiểu Liên cay cay. "Nãi nãi, ta sống rất tốt, ta gặp được một người rất tốt. . . "

"Bây giờ ta đang làm nha hoàn, mỗi tháng lương bốn lượng, thỉnh thoảng sẽ ra ngoài làm việc vặt thôi, không có nhiều việc, rất nhàn hạ. "

Tiểu Liên nắm tay bà lão, giọng nói thêm một chút dịu dàng.

Nghe những lời của Tiểu Liên, mọi người xung quanh đều co giật khóe miệng.

Nha hoàn?

Lương tháng bốn lượng?

Đường đường một sát thủ nhị phẩm như ngươi mà lại đi làm nha hoàn cho người khác?

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu mọi người.

Quỳnh Long Sơn cùng Lỗ Nặc nghe những lời này, sắc mặt cũng thay đổi.

Nha hoàn!

Đứng sau Tiểu Liên là Tông Sư Đông Hoa. . .

Hai người đột nhiên hiểu ra rất nhiều, tuy là nha hoàn, nhưng cũng phải xem chủ nhân là ai!

Làm nha hoàn cho Tông Sư. . .

Hít!

Chẳng lẽ. . .

Quỳnh Long Sơn nhớ tới Tiểu Liên tự xưng là họ Trần, hắn đột nhiên nghĩ đến một khả năng, không hiểu sao, sắc mặt của Quỳnh Long Sơn có chút cứng đờ.

Tiểu Liên đơn giản kể lại những trải nghiệm hai năm qua của mình, chỉ báo tin vui mà không báo tin buồn.

Bà lão tuy già yếu, nhưng cũng không ngốc, đã nhìn ra từ phản ứng của mọi người xung quanh là tiểu tôn nữ của mình không đơn giản như lời nàng nói. Bà vỗ nhẹ tay Tiểu Liên, gật đầu, giọng nói an ủi:

"Tốt. . . Làm nha hoàn cũng tốt. "

"Lúc Quỳnh gia chúng ta chưa phát đạt, ta còn đi giặt quần áo cho người khác nữa. . . "

Ánh mắt bà lão lộ vẻ hồi tưởng, Tiểu Liên đứng bên cạnh bà lão, tâm trạng bình tĩnh hơn rất nhiều. Hai người lại trò chuyện thêm vài câu, ánh mắt bà lão nhìn Tiểu Liên đột nhiên mang theo một chút cầu xin.

"Tiểu Liên. . . Dù sao hắn cũng là cha của con, chuyện đó đúng là hắn xử lý không tốt, nhưng mà. . . Con không thể làm chuyện đó. . . "

Nhìn thấy vẻ mặt của bà, Tiểu Liên cắn răng quay đầu đi, không nỡ nhìn vẻ mặt của bà.

Bà lão kéo vạt áo Tiểu Liên, nước mắt chảy ra từ khóe mắt.

Cơ thể Tiểu Liên run lên, nắm chặt hai tay.

Hơn hai năm làm sát thủ, vô số lần trải qua hiểm nguy. . . Tất cả những gì Tiểu Liên làm là vì ngày hôm nay, mối hận thù đã khắc sâu vào xương tủy này, làm sao có thể nói buông là buông được?

Thù giết mẫu, sao có thể không báo?

Tiểu Liên nhìn về phía Quỳnh Long Sơn, trong ánh mắt đầy lạnh lùng cùng sát khí.

"Con à. . . "

Bà lão nức nở, khẽ gọi.

Tiểu Liên siết chặt hai tay, hình ảnh mẫu thân qua đời vẫn khắc như in trong đầu nàng. Hai năm qua, tất cả những gì Tiểu Liên làm đều là vì báo thù, giờ đây kẻ thù ngay trước mắt nhưng nàng lại không thể ra tay.

Tiểu Liên không nỡ lòng nào giết chết Quỳnh Long Sơn trước mặt nãi nãi, phải làm sao đây. . .

Tiểu Liên đứng lặng bên cạnh xe tù, ánh mắt có chút mơ màng.

"Vẫn là câu nói đó, trước khi ra tay hãy suy nghĩ thật kỹ. "

"Nếu ngươi không chắc chắn, không ngại nhìn lại xem xem. "

Lời Trần Diệp đột nhiên vang vọng bên tai Tiểu Liên, nàng cắn chặt môi, ánh mắt đảo qua Quỳnh Long Sơn cùng bà lão. Một lúc sau, Tiểu Liên thở ra một hơi, ánh mắt kiên định, trong lòng đã có quyết định.

Tiểu Liên khẽ mỉm cười nhìn bà lão, nhẹ giọng nói: "Nãi nãi yên tâm. "

Bà lão khựng lại, định nói gì đó thì…

“Bịch!” Một tiếng vang lên.

Bà lão khép mắt ngã vào lòng Tiểu Liên.

Tiểu Liên vừa điểm vào huyệt ngủ của bà lão, không đến một canh giờ, bà lão cũng sẽ tỉnh lại.

Tiểu Liên nhẹ nhàng đặt nãi nãi trên xe tù, mà khi ánh mắt bắn đến người phụ nhân lại tràn đầy băng lãnh.

“Đồ đố kỵ, đều là tại ngươi nên nương ta mới tự tử, hôm nay nợ máu phải trả bằng máu. "

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right