Chương 245: Chương 245
Ta tên Trần Liên.
Đúng vậy, ta họ Trần, không phải họ Quỳnh, từ khi rời khỏi Quỳnh gia, ta không còn mang họ đó nữa, cả phần đời còn lại này, ta chỉ sống vì một mục đích duy nhất - giết chết nam nhân đó.
Ta nhất định phải giết hắn.
Nếu không phải vì hắn, nương ta đã không chết.
Ta hận hắn.
Trước đây, dù ta là nhị tiểu thư của Quỳnh gia, nhưng cả Quỳnh gia, ngoại trừ nãi nãi thì mọi người đều đối xử lạnh nhạt với ta và nương, bởi vì nương ta chỉ là một người thiếp.
Nương ta từng là nha hoàn thân cận của chính thất Quỳnh gia, một năm trước khi ta sinh ra, chính thất của Quỳnh Long Sơn qua đời vì bệnh tật. Quỳnh Long Sơn đau buồn khôn xiết, trong một lần say rượu đã cưỡng bức nương ta. Sau khi tỉnh rượu, hắn đã nạp nương ta làm thiếp, năm thứ hai, ta liền ra đời.
.Vì nương ta xuất thân không tốt, chỉ là một nha hoàn, lại là thiếp thất, chỉ sinh được một nữ nhi. Ở Quỳnh phủ, ta và nương luôn bị người ta làm khó dễ. Còn có cả những lời đồn đại ác ý, nói nương ta đã câu dẫn chủ gia để được địa vị cao hơn. Những lời đó rất độc ác và khó nghe, mà nương ta cũng chỉ âm thầm chịu đựng những lời đồn đại đó.
Trong những năm đầu, có lẽ vì nương ta từng là nha hoàn thân cận của chính thất nên Quỳnh Long Sơn có tình cảm đặc biệt với nương ta. Hắn thường xuyên đến tìm nương ta, cũngrất quan tâm đến ta. Lúc đó, ta rất thích hắn.
Nhưng, khi địa bàn của Hải Kình Bang dần dần mở rộng, sự phát triển gặp phải trở ngại. Quỳnh Long Sơn vì thể diện và sự nghiệp đã cưới muội muội của một bang chủ khác. Từ đó, hai bang phái hợp nhất thành một.
Hải Kình Bang ngày càng lớn mạnh, kèm theo đó là Quỳnh gia cũng có thêm một phu nhân chính thất - Vương Tiêu.
Vương Tiêu xuất thân từ võ lâm thế gia, tính tình nóng nảy, sau khi vào cửa, ban đầu nàng còn khách sáo với nương ta. Nhưng khi Quỳnh Long Sơn thường xuyên đến thăm nương ta, lòng ghen tuông trong nàng ngày càng lớn.
Vương Tiêu là một phụ nhân ghen tuông, năm thứ hai sau khi vào cửa, nàng ta đã sinh được một nhi tử.
Sau khi sinh nhi tử, Vương Tiêu như được tấm bùa hộ mệnh, hành động bắt đầu ngông cuồng. Nàng ta luôn tìm cách gây sự, soi mói nương ta.
Vương Tiêu là chính thất, nương ta chỉ là thiếp, rất nhiều chuyện, nương ta chỉ âm thầm chịu đựng nghe theo. Dần dần, Vương Tiêu hành động càng ngày càng quá đáng, tiền tiêu vặt hàng tháng của nương ta cũng bắt đầu bị cắt giảm. . .
Đối mặt với tất cả những điều này, nương ta chỉ âm thầm chịu đựng, cho đến một ngày, Quỳnh Long Sơn ra ngoài xử lý sự vụ của bang phái.
Trước khi đi, hắn đã ở lại chỗ nương ta ba đêm.
Vương Tiêu nhìn thấy tất cả, lòng ghen tuông của nàng ta hừng hực bùng cháy như ngọn lửa.
Đợi Quỳnh Long Sơn đi, Vương Tiêu dẫn theo người nhà thân mẫu, mang nương ta đi, dùng dao hủy khuôn mặt của nàng.
Vương Tiêu làm xong chuyện này cũng có chút lo lắng sợ hãi nên liền viện cớ thăm người thân mà dẫn hài tử về nhà thân mẫu.
Lúc Quỳnh Long Sơn trở về nhà, vừa nghe chuyện xong, còn chưa kịp an ủi vài câu đã phải rời đi vì sự vụ của bang phái.
Ta sẽ không bao giờ quên được ngày hôm đó. Bởi vì ngày hôm đó, ta đã mất đi nương của mình.
Đêm đó trăng rất tròn, ánh trăng rất sáng, chiếu xuống mặt đất như ban ngày. Nương ta quấn băng trên mặt, ngồi bên bàn, trên bàn có một ngọn đèn dầu. Dưới ánh đèn dầu, nàng tỉ mỉ khâu từng mũi kim lên một đôi giày vải.
Đôi giày này, là nương làm cho Quỳnh Long Sơn, cũng đã may sắp xong rồi.
Ngày hôm đó, nương khâu mãi cho đến canh ba.
Ta muốn giúp nương khâu cùng, nhưng nương từ chối, nàng bảo ta đi ngủ sớm, không cần đợi nàng. Hôm đó thật sự quá muộn, ta cũng đã rất buồn ngủ rồi nên đã lên giường.
Ta nhắm mắt lại, không biết đã qua bao lâu, nương đi đến bên giường đắp chăn cho ta, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ta vài cái.
Ta mở mắt, mơ mơ màng màng, lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt quấn băng của nương, ngửi thấy mùi hoa quế thoang thoảng trên người nương.
Nương mỉm cười với ta, nói: "Ngủ đi, không sao đâu. "
Ta ừ một tiếng, nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Nhưng ta cảm thấy mình vừa mới ngủ được một lúc thì đã bị người ta kéo dậy khỏi giường. Đó là quản gia của Quỳnh phủ, là một lão đầu chua ngoa, cay nghiệt, ông ta bảo ta ra tiền viện.
Ta nhìn quanh, không thấy nương đâu, mà trên bàn gỗ là đôi giày vải nương đã thêu xong.
Khoảnh khắc đó, lòng ta bỗng dưng hoảng loạn.
Lúc ta theo quản gia ra tiền viện thì nơi đó đã có một thi thể ướt sũng, thi thể đó mặc quần áo của nương ta. Lúc đó ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, không còn nhớ gì nữa. Sau đó, Quỳnh Long Sơn trở về tổ chức tang lễ cho nương ta.
Hắn chạy đến phòng của Vương Tiêu tìm nàng ta để tính sổ, nhưng Vương Tiêu đã sớm về nhà thân mẫu để lánh nạn rồi. Quỳnh Long Sơn phái người đến đưa Vương Tiêu trở về, giam lỏng nàng ta nửa năm, sau đó cứ thế vội vàng kết thúc mọi chuyện, không còn bất kỳ trừng phạt nào nữa.
Nửa năm sau, Vương Tiêu lại khôi phục dáng vẻ chủ phụ hòa ái thường ngày, tựa như tất cả chưa từng xảy ra.
Thỉnh thoảng lúc nàng ta nhìn ta, trong mắt còn lộ ra hả hê cùng ghen ghét.
Cấm túc nửa năm liền có thể xem như trả đủ mạng của nương ta rồi.
Ha ha ha….
Đây chính là cái gọi là công bằng của từ miệng Quỳnh Long Sơn đất, thật là công bằng quá đi.
Ta hận Vương Tiêu, nhưng càng hận hắn hơn!
Ta mang theo số bạc ít ỏi còn lại của nương rời khỏi Quỳnh gia.
Ngày ta rời khỏi nơi đó đã thề.
Ta nhất định phải giết Quỳnh Long Sơn.
Nhất định!