Chương 246: Chương 246

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,082 lượt đọc

Chương 246: Chương 246

Muốn báo thù, nhất định phải học võ công.

Lúc đó ta không biết cảnh giới võ công của Quỳnh Long Sơn, chỉ biết hắn rất mạnh, ta muốn học võ thì không thể ở lại Phúc Kiến, bởi vì thế lực của Hải Kình Bang đã lan rộng khắp nơi, ta sẽ bị hắn bắt lại.

Mang theo chút tiền ít ỏi, ta đi về phía bắc, đến gần Chiết Giang.

Đi bộ nhiều ngày, tiền bạc nhanh chóng cạn kiệt, thỉnh thoảng ta lại giúp người khác làm việc vặt, giặt giũ, nấu ăn để đổi lấy chút thù lao ít ỏi.

Trên đường đi, ta biết đến sự tồn tại của giang hồ. Trong giang hồ có rất nhiều môn phái chiêu sinh đệ tử, truyền dạy võ nghệ, trong số đó, phái Nga My và phái Hằng Sơn nổi tiếng khắp giang hồ, trong môn phái đều là nữ đệ tử. Ta muốn bái sư vào hai môn phái này để học võ công, chờ sau khi luyện thành, ta sẽ giết hắn!

Nhưng mọi chuyện không như ý muốn, hôm đó ta đang đi một mình trên con đường lớn ngoài Dư Hàng huyện, trên mặt thì bôi một lớp bùn ướt. Hành tẩu giang hồ nhiều ngày, ta biết ngoại hình sẽ mang lại cho mình những rắc rối không đáng có, ra ngoài phải cẩn thận, cảnh giác với người khác.

Ta đi trên đường lớn, trong người không còn nhiều tiền, dù là đi Nga My phái hay Hằng Sơn phái thì đường xá xa xôi, đều cần một khoản lộ phí không nhỏ, ta cần một nơi tạm trú chân, dành dụm chút tiền rồi mới tiếp tục lên đường.

Ngay khi ta nghĩ như vậy thì bỗng một bóng người đột nhiên lướt qua trên đường lớn.

Đó là một nam nhân mặc áo vàng, chân chạy rất nhanh, nháy mắt đã nhảy ra ngoài vài trượng.

Thấy là người trong giang hồ, ta vội vàng tránh sang một đường.

Nam nhân đó đang bế một đứa trẻ, mắt đứa trẻ đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, miệng há to nhưng không nói được lời nào. Sau đó ta mới biết đứa bé bị người ta điểm huyệt câm, bởi vì rất nhanh, ta cũng bị điểm huyệt câm.

Lúc nam nhân bay vút qua thì đã chú ý đến ta, chợt bóng người lóe lên một cái, đột nhiên lại xuất hiện trước mặt ta.

Nam nhân đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào ta một cái, sau đó ta đã không thể cử động được, miệng càng không thể nói được.

Nam nhân dùng tay còn lại nhấc bổng mang theo ta và đứa trẻ kia chạy như điên.

Chạy được một lúc thì hắn trèo tường vào một khu nhà, thẳng đến chính sảnh, căn phòng này được ngăn cách bằng hàng rào gỗ, nơi đây còn có một vài đứa trẻ khác bị nhốt, đôi mắt đỏ hoe, miệng há to, khóc không thành tiếng.

Nam nhân ném ta và đứa trẻ đó vào trong, lại nói gì đó với một người khác rồi bỏ đi.

Ta ở trong căn phòng đó chờ cả ngày, nam nhân thỉnh thoảng chộp tới một hai hài đồng rồi ném vào đây.

Tất cả hài tử mỗi cách một đoạn thời gian đều sẽ bị điểm huyệt câm, phòng ngừa bọn chúng khóc rống khiến người khác chú ý.

Từ cuộc trò chuyện của hai người đó, ta biết được bọn họ đang làm việc cho Phong Vũ Lâu.

Phong Vũ Lâu, ta cũng từng nghe nói đến, đó được cho là tổ chức sát thủ lớn nhất trong giang hồ, ta không biết Phong Vũ Lâu bắt đám trẻ này để làm gì, nhưng ta cảm thấy không phải là chuyện tốt.

Ta ở trong phòng chờ đợi một ngày, cuối cùng cũng đã có bước ngoặt.

Nam nhân đó bắt được một kẻ ngốc, một kẻ ngốc có sức mạnh phi thường, sau khi bị bắt vào, kẻ ngốc ấy đã đập gãy một thanh gỗ của cửa nhà lao gỗ.

Tên canh gác thì uống đến say như chết, không hề hay biết sự bất thường trong phòng, ta biết đây là cơ hội để trốn thoát, có điều. . .

Ta biết rõ, dù có trốn thoát cũng không dễ dàng, nếu bên ngoài vẫn còn kẻ khác thì sao? Ta không thể bị người của Phong Vũ Lâu bắt được.

Ta phải rời khỏi đây, phải báo thù!

Bọn trẻ trong nhà lao gỗ nối đuôi nhau chui qua lỗ hổng, ta bảo chúng giữ im lặng, bảo chúng đi ra bằng cửa trước, ta không biết có người canh ở cửa trước không, nhưng ta biết, nếu có thì bọn trẻ này sẽ drrDLCFḼ thể cầm chân chúng một lúc.

Ngay khi ta chuẩn bị trèo qua cửa sổ thì lại thấy tên ngốc kia cũng định đi theo đám trẻ đó, nếu không có hắn thì ta cũng không thể trốn thoát, cho nên ta không do dự mà kéo hắn lại, chỉ vào cửa sổ ra hiệu cho hắn đi theo ta.

Tên ngốc đó ngơ ngác nhìn ta, ánh mắt đờ đẫn.

Ta không kịp nghĩ nhiều, đổ rượu chưa uống hết của tên canh gác xuống đất rồi châm lửa đốt giường.

Trước khi chuẩn bị rời đi, ta thấy trong ngực tên canh gác có một cuốn sách, ta nhận ra, đó có thể là cuốn bí kíp võ công trong truyền thuyết nên liền không do dự mà nhét cuốn sách vào người, sau đó cùng tên ngốc nhảy qua cửa sổ.

Trên đường chạy trốn, lòng ta tràn đầy phấn khích. Ta biết, có lẽ ta không cần phải đến phái Nga Mi hay Hằng Sơn thì cũng có thể học được võ công!

Chạy được hai con phố, ta liền gặp một người, một người đã thay đổi hoàn toàn số phận của ta, mà cũng chính từ ngày hôm đó, cuộc đời ta đã rẽ sang một hướng khác.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right