Chương 247: Chương 247

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,225 lượt đọc

Chương 247: Chương 247

Đó là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, rất tuấn tú, mang một khí chất đặc biệt, không giống giang hồ khách, cũng không giống văn nhân, là một loại khí chất rất kỳ lạ.

Tên hắn là Trần Diệp, là cha của kẻ ngốc…. không. . . nói chính xác hơn thì là cha nuôi của kẻ ngốc.

Hắn là viện trưởng của Dư Hàng Dục Anh Đường.

Chuyện này thực sự nằm ngoài dự đoán của ta.

Trần Diệp tìm thấy kẻ ngốc, hỏi han một hồi, từ cách nói chuyện ta cảm thấy hắn không phải là người xấu.

Lúc Trần Diệp đưa kẻ ngốc đi, hắn hỏi ta có muốn đi cùng không.

Ta không tin hắn nhưng vẫn đi dọc theo con phố dài tìm thấy Dư Hàng Dục Anh Đường.

Dục Anh Đường rất nhỏ, bên trong chỉ có Trần Diệp và kẻ ngốc đó.

Lúc ta đến liền thấy Trần Diệp đang bôi dầu xoa bóp cho kẻ ngốc, hai người bọn họ cười rất vui vẻ dưới ánh mặt trời. Khoảnh khắc đó, ta biết mình đã tìm thấy nơi dừng chân mình cần rồi.

Trần Diệp là người tốt, đồng ý với yêu cầu của ta, mỗi tháng trả cho ta bốn lạng bạc làm tiền lương hàng tháng, còn ta thì phải giặt giũ nấu cơm, làm những việc mà một nha hoàn nên làm. Trần Diệp cũng dành riêng cho ta một căn phòng trống, thay hết chăn ga gối đệm thành mới.

Ta rời Phúc Kiến, đi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gặp được người tốt đến thế.

Đoạn thời gian sống ở Dục Anh Đường cũng là lúc ta cảm nhận được hơi ấm của gia đình đã mất từ lâu.

Trần Diệp là một người tốt nhưng cũng rất kỳ lạ, hắn thường nói những điều kỳ lạ như "nam nữ bình đẳng". Hắn rõ ràng nấu ăn rất ngon, nhưng không muốn mở quán ăn, chỉ muốn phát triển Dục Anh Đường thật tốt, quả thực sự là một người kỳ lạ, nhưng không hiểu sao. . . Ta có chút thích hắn.

Khoảng thời gian sống ở Dục Anh Đường, ta đã luyện công theo phương pháp trong "Kinh Hoa Chỉ", cũng đạt được một chút thành tựu. Ta cảm thấy mình đã tiến gần hơn đến việc giết chết kẻ đó rồi, nhưng có một ngày nọ, ta đã thực sự được chứng kiến trận chiến giữa các võ giả.

Nhìn thấy trận chiến của bọn họ, ta mới nhận ra những thành tựu nhỏ bé mà mình tự hào quả thật không đáng nhắc đến. Mà sau ngày hôm đó, ta liền có thêm một sư phụ.

Nàng tên là Tần Nhất, là sát thủ kim bài của Phong Vũ Lâu, thực lực cường đại.

Ta bái vào môn hạ của nàng, được truyền dạy phương pháp tu luyện nội công cũng như tổng cương về ám khí của Đường Môn.

Ta biết rằng con đường báo thù của mình còn rất dài.

Mấy tháng sau, thực lực của ta đột nhiên tăng mạnh tiến vào cảnh giới Tam phẩm, mà không lâu sau, Phong Vũ Lâu xảy ra biến cố.

Sư phụ nói muốn đưa ta rời đi, đến tổng bộ Phong Vũ Lâu để rèn luyện thực lực.

Lúc đó ta do dự, ta có chút không nỡ rời xa hắn. . . Nhưng trong lòng ta biết rõ, thực lực của mình vẫn chưa đủ, cần phải rèn luyện.

Ta nhất định phải giết chết kẻ đó!

Nhất định!

Ta sẽ không bao giờ quên buổi sáng cái ngày rời khỏi Dục Anh Đường, Trần Diệp thậm chí còn làm một bữa sủi cảo để tiễn ta, hắn thực sự rất tốt.

Thực sự rất tốt.

Nhưng ta biết mình còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Sáng hôm đó, Trần Diệp tiễn ta ra khỏi thành, còn đưa cho ta một cái hộp đựng sủi cảo để ăn dọc đường. Khoảnh khắc ấy, ta đã thực sự dao động, ta muốn từ bỏ. . . Ta muốn ở lại.

Ta đứng trước cổng thành, cảm nhận được ánh mắt của sư phụ từ phía xa, hình ảnh nương ướt sũng nằm trong viện cũng hiện lên trước mắt.

Ta nhất định phải báo thù!

Ta cứng rắn hơn, rời khỏi Dư Hàng huyện, cùng sư phụ và các sát thủ khác của Phong Vũ Lâu đến tổng bộ.

Sau khi đến tổng bộ Phong Vũ Lâu, ta đã gặp phải nguy cơ sinh tử đầu tiên trong đời.

Ngày hôm đó cũng là lúc ta nhận thức rõ ràng một võ giả nhất phẩm đáng sợ đến mức nào.

Ám khí ta đánh ra hoàn toàn không có hiệu quả, chúng ta bị người của Vạn Kim Đường và Đường Môn bao vây.

Ta biết, ta có thể sắp chết rồi.

Khoảnh khắc đó, điều đầu tiên ta nghĩ đến không phải là thù hận mà là Trần Diệp.

Xin lỗi, ta không thể quay về được rồi.

Trong lòng ta lúc ấy đã nghĩ như thế, nhưng, khoảnh khắc tiếp theo, hắn liền xuất hiện.

Trần Diệp xuất hiện trước mặt ta, xoa đầu ta.

Hóa ra hắn thế mà lại là Tông Sư, dễ dàng giết chết tên hòa thượng đó.

Người của Vạn Kim Đường và Đường Môn đều cũng không dám động.

Chúng ta cứ thế sống sót.

Trần Diệp hóa ra là tông sư. . . Ta có chút khó mà tưởng tượng nổi, nhưng càng nhiều hơn chính là vui vẻ.

Có thể sống sót, gặp lại Trần Diệp, ta thực sự rất vui.

Trần Diệp thu nhận tàn dư của Phong Vũ Lâu, thành lập Ngọc Diệp Đường, sau khi làm xong những việc này, hắn lại trở về Dục Anh Đường, vẫn là dáng vẻ lười biếng đó, theo lời hắn, cái này gọi nằm ngửa.

Ta cái hiểu cái không, nhưng rất cảm kích hắn.

Ta trở thành sát thủ của Ngọc Diệp Đường, tiếp tục ám sát trên giang hồ, mài giũa thực lực của mình.

Mà từ khi vững vàng bước vào nhị phẩm cảnh giới, ta càng rõ ràng cảm nhận được khoảng cách giữa nhất phẩm và nhị phẩm, đồng thời, ta cũng hiểu được khoảng cách giữa tông sư và nhất phẩm.

Loại khoảng cách này, giống như lạch trời.

Trần Diệp dường như nhận ra tình cảm của ta dành cho hắn, hắn như có như không né tránh. Ta không thể làm gì khác hơn là đem phần tình cảm này dằn xuống đáy lòng. Ta biết, khoảng cách giữa ta và Trần Diệp quá lớn nên đã dồn toàn bộ tâm sức vào việc tu luyện ám khí và ám sát.

Hai năm thời gian, ta đã thăng lên nhị phẩm cảnh giới, cũng luyện thành "Mãn Thiên Hoa Vũ" của Đường Môn.

Dưới nhất phẩm, không còn ai là đối thủ của ta, nhưng ta biết, thực lực của mình vẫn không thể giết chết được nam nhân đó,cho đến khi Trần Diệp đưa cho ta một bản thiết kế ám khí.

Ta theo bản vẽ làm ra thứ ám khí có tên "Khổng Tước Linh" đó.

Mà khi chế tạo nó xong, ta liền biết, giết nhất phẩm không còn là chuyện khó nữa.

Thử xong ám khí, Trần Diệp nói với ta, đừng tùy tiện tạo sát nghiệt.

Hắn còn khuyên ta suy nghĩ nhiều hơn.

Ta có chút hoang mang.

Lúc ta thực sự có khả năng giết chết võ giả nhất phẩm, thứ đầu tiên mà ta cảm nhận được chính là hoang mang. . .

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right