Chương 249: Chương 249

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,178 lượt đọc

Chương 249: Chương 249

Quỳnh Long Sơn đập mạnh vào song sắt, miệng đầy máu.

Nội lực bị phế rồi nên dung mạo, trạng thái của hắn trong nháy mắt liền như già đi mấy tuổi.

Quỳnh Long Sơn cơ thể suy nhược, đan điền đau đớn kịch liệt, trong mắt lại tràn ngập bi thương thống khổ, cả đời phấn đấu, tu luyện đến nhất phẩm thực lực cứ thế trong khoảnh khắc tan thành hư vô, bất cứ ai cũng không thể chấp nhận được.

Thấy Tiểu Liên phế bỏ thực lực của Quỳnh Long Sơn, đám người Hải Kình Bang đều hô lớn, vung binh khí lên định xông về phía Tiểu Liên.

Tiểu Liên lạnh lùng liếc nhìn đám người đó, ám khí trong tay như mưa.

"Vèo vèo vèo. . . " Ám khí xé gió lao đi.

"A!"

"A a a. . . "

Đám bang chúng bị ám khí đánh trúng, mất hết khả năng hành động.

Mà Tiểu Liên không lấy mạng bọn họ cũng xem như nương tay lắm rồi.

Trên xe tù, mọi người Quỳnh gia trầm mặc nhìn tất cả những gì đang xảy ra, lần lượt thở dài, mỗi người đều một vẻ mặt khác nhau.

Không ai có thể ngờ rằng, thứ nữ từng bị khinh rẻ lại có thể phế bỏ Quỳnh Long Sơn.

Hiện giờ Quỳnh Long Sơn một thân thực lực mất hết, e rằng Hải Kình Bang sau này sẽ chia năm xẻ bảy.

Người Quỳnh gia thở dài, trong mắt bọn họ cũng mang theo hối hận, nhưng mà, đời người vô thường, tất cả những gì vừa xảy ra, có ai ngờ được đâu chứ?

Tiểu Liên thở nhẹ một hơi, nàng không nán lại nữa mà dắt theo nãi nãi, tung người bay lên, khinh công tuyệt đỉnh, chỉ vài lần nhún nhảy là đã biến mất không dấu vết, chỉ để lại đám bộ khoái Lục Phiến Môn ngơ ngác nhìn nhau

. . .

Dục Anh Đường.

Trần Diệp nhìn chằm chằm vào bản đồ hệ thống.

Điểm đỏ đại diện cho Tiểu Liên đột nhiên lại di chuyển, xem ra đã có kết quả rồi.

Không biết Tiểu Liên cuối cùng đã đưa ra lựa chọn gì.

Mà bên phía Kinh Châu phủ, điểm đỏ đại diện cho Đại Minh cũng bắt đầu hành động, xem ra là muốn quay về Dục Anh Đường.

Trần Diệp vừa nghĩ, định đóng giao diện hệ thống lại thì bỗng khựng người, sắc mặt thay đổi.

Trên bản đồ hệ thống, điểm đỏ đại diện cho Tiểu Phúc bắt đầu di chuyển nhanh chóng trong Dư Hàng huyện, nhìn hướng di chuyển là ra ngoài thành Dư Hàng.

Trần Diệp nhìn chằm chằm vào bản đồ hệ thống, nhất thời không phản ứng kịp.

Không phải chứ. . . Tiểu Phúc cùng nha hoàn ra ngoài mua đồ ăn mà sao lại gặp chuyện rồi?

Vấn đề là. . . ai dám giở trò ngay dưới mắt mình?

Dư Hàng huyện.

Trên con đường lát đá xanh dài, một nhóm nạn dân quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù đang ngồi bên đường.

Trận lũ lụt năm nay đã lan đến các vùng ven biển rồi, nạn dân từ hai bên bờ sông Dương Tử đã phân tán đến các thành trì lân cận.

Tiểu Phúc nắm tay nha hoàn, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn nhóm nạn dân trên đường.

"Tư Độc tỷ tỷ. . . Tại sao bọn họ lại ngồi trên đường thế?" Tiểu Phúc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, giọng nói trong trẻo, vẻ mặt ngây thơ nhìn nha hoàn tên Tư Độc bên cạnh.

Nha hoàn tay cầm một chiếc giỏ đựng rau, nghe câu hỏi của Tiểu Phúc thì cúi đầu, xoa đầu Tiểu Phúc, nói nhỏ: "Bởi vì bọn họ bị lũ lụt, nhà cửa, ruộng vườn đều bị nước lũ cuốn trôi rồi."

Tiểu Phúc chớp chớp đôi mắt to đen láy, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút nghi hoặc: "Tại sao? Tại sao nhà của bọn họ lại bị cuốn trôi? Tại sao không ở trong căn nhà tốt hơn một chút?"

Nha hoàn nghĩ theo dòng suy nghĩ của Tiểu Phúc, lát sau lại lắc đầu: "Ta cũng không biết, có lẽ là do thuế của triều đình quá nặng, người dân không ở nổi nhà tốt?"

Nha hoàn cũng không lớn, chỉ mới mười ba mười bốn tuổi, đối với câu hỏi của Tiểu Phúc, nàng cũng không biết trả lời thế nào. Trước đây khi còn ở nhà, nàng thường nghe cha nói thuế của triều đình lại tăng bao nhiêu bao nhiêu. . . Giờ nghĩ lại, cuộc sống của người dân khó khăn chắc có liên quan đến thuế má rồi.

Nghe lời giải thích của nha hoàn, Tiểu Phúc gật đầu như hiểu mà không hiểu.

Cả hai cứ thế cùng

Nha hoàn ra ngoài mua thức ăn, Tiểu Phúc lại nhất định đòi đi theo, sau khi được Trần Diệp đồng ý, nha hoàn mới dám đưa Tiểu Phúc ra đường. Trong lòng nha hoàn Tư Độc, đám trẻ trong Dục Anh Đường đều là thiếu gia, tiểu thư, không thể sơ suất được.

Hai người đang đi trên đường thì Tiểu Phúc đột nhiên nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to đen trắng, nhìn sang phía bên kia đường.

"Ơ. . . "

Nhìn thấy bên kia đường có hai nam nhân mặc áo ngắn màu vàng gai, vẻ mặt âm trầm, thần sắc vội vàng, giống như là sốt ruột đi đường.

Tiểu Phúc chớp mắt, nhìn hai người đó.

"Sao vậy?" Nha hoàn Tư Độc nhận thấy sự khác thường của Tiểu Phúc, liền hỏi.

Tiểu Phúc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nghiêm túc nói: "Vừa rồi hai người đó giống như Tiểu Liên tỷ tỷ. "

Nghe thấy lời Tiểu Phúc, nha hoàn Tư Độc vẻ mặt mờ mịt, nàng suy nghĩ một chút rồi cũng không để ý đến lời nói của Tiểu Phúc nữa, vờ như là hài đồng nói hươu nói vượn.

Tiểu Phúc liền phồng má, lại quay đầu nhìn hai người kia một cái, nhưng trên đường đã không còn bóng dáng của hai người đó nữa. . . .

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right