Chương 250: Chương 250
Tiểu Tống đứng sau một quầy hàng nhỏ, hắn cảnh giác quay đầu nhìn lại, Tiểu Chu đồng hành bên cạnh cũng nhìn theo.
"Sao vậy?" Tiểu Chu hỏi.
Tiểu Tống thu hồi ánh mắt, lắc đầu. "Không có gì, ta vừa cảm thấy hình như có người đang nhìn ta, còn nhìn ta mấy lần. Mà chắc chỉ là ảo giác thôi. "
Tiểu Tống cụp mắt xuống, ánh mắt lén lút, nhìn quanh vài lần.
Tiểu Chu cười nhẹ hai tiếng:
"Hành động lần này của chúng ta rất bí mật, sẽ không bị người khác chú ý đâu. Có lẽ là một vị võ giả nào đó đi ngang qua thôi. "
Tiểu Tống trầm ngâm một chút: "Có lẽ vậy. "
"Theo thông tin của Thiên Cơ Lâu, Lãng Lý Bạch Điều Trương Thuận đã từng xuất hiện ở Dư Hàng, rất có thể hắn là người Dư Hàng. " Hai sát thủ của Kỳ Lân Các nhìn nhau, bọn họ lần theo dấu vết từ Thái Hồ đến Dư Hàng, cuối cùng cũng tìm ra gốc gác của Lãng Lý Bạch Điều.
Tiểu Chu sờ cằm, suy nghĩ: "Trương Thuận là thủy phỉ, ngày thường ở Thái Hồ không tiếp xúc được với nữ nhân. "
"Nếu hắn là người Dư Hàng huyện thì khi trở về rất có thể sẽ nghỉ đêm ở thanh lâu. " Nghe vậy, Tiểu Tống sáng mắt.
"Dư Hàng chỉ có một thanh lâu, tên là Di Hồng Viện. "
Tiểu Chu gật đầu:
"Có lẽ ở đó có manh mối. "
Tiểu Tống và Tiểu Chu trước khi gia nhập Kỳ Lân Các thì từng là bộ khoái của Lục Phiến Môn, cả hai vẫn giữ thói quen lúc điều tra án.
Bọn họ đi trên phố, suy nghĩ một hồi rồi thẳng tiến đến thanh lâu lớn nhất Dư Hàng huyện - Di Hồng Viện.
.Vừa bước vào khu vực Di Hồng Viện, một mùi phấn son nồng nặc đã thoang thoảng trong không khí, mùi hương nồng đến mức làm người ta nghẹt thở. Lúc này đang là buổi chiều, trên phố không có nhiều người qua lại, Tiểu Chu và Tiểu Tống cùng nhau bước vào Di Hồng Viện.
Lưu ma ma đang đón khách ở tầng một, chợt nhìn thấy hai người ăn mặc giang hồ bước vào thì mắt sáng lên, chủ động tiến lại gần. Bà ta dang rộng cánh tay, chiếc khăn tay thơm phất nhẹ rồi kéo tay Tiểu Chu, thanh âm nũng nịu nói: "Ôi chao! Hai vị gia xin mời vào trong. . . "
Tiểu Chu hơi nhíu mày, có vẻ không thích Lưu ma ma, Tiểu Tống thì mỉm cười, tay phải khẽ lắc, trong tay đã có thêm một tờ ngân phiếu năm lượng bạc.
Lưu ma ma vừa nhìn thấy tờ ngân phiếu thì ánh mắt lập tức bị thu hút. Bà ta nhận ra sự không thích của Tiểu Chu nên liền buông tay Tiểu Chu ra, chuyển sang ôm lấy cánh tay Tiểu Tống.
Tiểu Tống mỉm cười, hỏi: "Không biết ma ma xưng hô thế nào?"
"Thiếp thân bọn họ Lưu. " Dù đã ngoài bốn mươi nhưng Lưu ma ma vẫn còn xuân sắc, kinh nghiệm phong phú, rất biết cách lấy lòng người khác.
Tiểu Chu nhíu mày, rất không thích kiểu không khí này.
Tiểu Tống thì đưa tờ ngân phiếu năm lượng cho Lưu ma ma rồi lại lấy từ trong ngực ra một bức chân dung, hình ảnh trên đó chính là Tôn Thắng, nét mặt rõ ràng, sống động như thật, có thể thấy tay nghề cao siêu của họa sĩ.
Lưu ma ma nhận lấy ngân phiếu, ánh mắt vừa nhìn đến người trong bức tranh thì liền sững sờ. Sau đó, Lưu ma ma mím môi, nhìn kỹ hai vị khách giang hồ thêm lần nữa.
Người trong tranh là Tôn Thắng, Lưu mama vừa nhìn đã nhận ra tên tiểu tử này rồi.
Bà không do dự, giả vờ ngạc nhiên hỏi: "Người này là ai?"
Tiểu Chu, Tiểu Tống liếc hai người ánh mắt mịt mờ liếc nhau.
"Người này thiếu hai huynh đệ chúng ta tiền, hắn cũng là người Dư Hàng huyện, Lưu mama chưa từng gặp sao?" Tiểu Tống âm điệu nhẹ nhàng, không nhanh không chậm nói.
Lưu mama nhìn bức chân dung, nhíu mày suy nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu.
"Không quen, chưa từng gặp. "
Thấy Lưu mama không nói ra được gì, Tiểu Tống nhếch mép cười cất bức chân dung.
"Vậy làm phiền Lưu mama rồi. . . " Nói xong, Tiểu Tống và Tiểu Chu cùng nhau rời khỏi Di Hồng Viện.
Lưu mama vẫy khăn tay, ở phía sau gọi: "Hai vị gia, có thời gian ghé chơi nhé!"
Nhìn hai người dần dần đi xa, Lưu mama khẽ nhíu mày, lẩm bẩm một câu: "Tiểu tử đó lại gây chuyện gì bên ngoài rồi?" "Sao còn đuổi đến tận đây nhỉ. . . "
Lưu mama và Trần Diệp làm hàng xóm hơn hai năm, mỗi năm đều gửi chút bạc sang, đương nhiên không thể vì năm lượng bạc mà bán đứng Tôn Thắng.
Bà nhìn chằm chằm vào con phố, trên mặt lại khôi phục nụ cười đón khách, ánh mắt lại chuyển sang những vị khách khác bước vào, chủ động nghênh đón.
"Ồ, đây không phải là Trương công tử sao? Đã lâu không gặp. . . Mời ngài vào trong!"
Trên con phố lát đá xanh, Tiểu Chu, Tiểu Tống im lặng bước đi.
"Bà ta đang nói dối. " Tiểu Chu khẳng định.
"Đúng vậy. " Tiểu Tống cũng gật đầu.
Cả hai đều từng là bộ khoái của Lục Phiến Môn, vừa nhìn đã nhận ra biểu cảm thoáng qua của Lưu mama.
"Xem ra Trương Thuận khá nổi tiếng ở Dư Hàng huyện, hoặc có thể nói, hắn có chút thân phận. "
Tiểu Chu một thân áo gai suy tư nói.
"Trương Thuận rất tuấn lãng, có lẽ danh tiếng của hắn còn nổi tiếng hơn chúng ta nghĩ. " Tiểu Tống mím môi thì thầm, , trên mặt dần dần lộ ra tiếu dung.
Tiểu Chu dường như nghĩ ra điều gì đó, trong mắt hắn lóe lên một đạo tinh quang.
"Một nam nhân tuấn lãng, đi trong đám người sẽ rất làm người khác chú ý. " Tiểu Tống gật đầu, cười nói:
"Đúng vậy. "
"Mà một mỹ nam tử, dù đi đâu cũng sẽ thu hút ánh nhìn của các thiếu nữ. " Tiểu Chu lắc đầu phủ nhận: "Không chỉ thiếu nữ mà chỉ cần là nữ nhân, nhìn thấy một mỹ nam tử như thế thì đều sẽ không thể không nhìn thêm vài lần. " Hai người liếc nhau, nở nụ cười.