Chương 251: Chương 251
Tiểu Tống mỉm cười từ trong ngực móc ra bức tranh kia.
Hắn đi dọc theo con đường lát đá xanh đến một quầy hàng nhỏ, trên quầy hàng có đặt mấy chiếc giỏ đan bằng tay, còn chủ quầy hàng là một lão phụ và một tiểu cô nương.
Tiểu Tống ngồi xổm trước quầy hàng, mở bức tranh ra cười nói:
"Lão phu nhân, quấy rầy một chút, huýnh đệ ta nói hắn rất nổi tiếng ở Dư Hàng, nói không ai ở Dư Hàng huyện không biết hắn, ta đánh cược với hắn một lạng bạc. Ngài nhìn xem có biết hắn không?"
Chủ quầy và nữ tử cùng nhìn bức chân dung trong tay Tiểu Tống.
Nhìn thấy người trong bức chân dung, tiểu cô nương vô thức thốt lên "ồ".
"Đây không phải là Tôn Thắng sao?" Tiểu Tống nghe được lời nói của tiểu cô nương, đáy mắt hiện lên một tia tinh quang.
Tôn Thắng!
Nghe cái tên này, Tiểu Tống cảm thấy máu nóng dồn lên trong lồng ngực.
Quả nhiên, tìm được rồi!
Tiểu Tống mỉm cười, giả vờ ngạc nhiên nói:
"Thật vậy sao! Huynh đệ ta nổi tiếng ở Dư Hàng như vậy sao?"
Lão phụ cười nói: "Vị huynh đệ đó của ngươi rất nổi tiếng ở Dư Hàng.”
Tiểu cô nương bên cạnh líu ríu nói: "Tôn Thắng ở Dư Hàng được người xưng là mỹ nam tử của Dư Hàng đấy!"
Tiểu Tống gật gật đầu, đã dò hỏi được thông tin mình cần, hắn mỉm cười, cất bức chân dung đi.
"Được! Đa tạ hai vị, ây. . . xem ra ta đã thua một lạng bạc rồi.” Tiểu Tống giả vờ lộ vẻ mặt đau lòng.
Lão phụ và tiểu cô nương bị biểu cảm của hắn chọc cười.
Tiểu Tống đưa mắt nhìn lướt qua quầy hàng rồi tiện tay mua một chiếc giỏ, khiến lão phụ và tiểu cô nương cảm kích không thôi.
Nhận được thông tin mình muốn, Tiểu Tống xách giỏ, quay trở lại lề đường, Tiểu Chu thì dựa vào tường nhà quan sát từ nãy tới giờ, hành động vừa rồi của Tiểu Tống đều lọt vào mắt hắn.
"Thế nào?" Tiểu Chu hỏi.
Tiểu Tống gật đầu: "Lãng Lý Bạch Điều Trương Thuận, chỉ là biệt hiệu, tên thật của hắn là Tôn Thắng.” Tiểu Tống vừa nói vừa không nhịn được cười:
"Còn được gọi là Dư Hàng mỹ nam tử nữa chứ. Không ngờ tên phỉ đầu lĩnh Thái Hồ giết người không chớp mắt, cướp phú tế bần này lại được gọi là mỹ nam tử.” Tiểu Chu chỉ cười.
"Biết được tên cụ thể thì dễ rồi. . .” Tiểu Chu rời khỏi bức tường, cùng Tiểu Tống cứ thế lại tiếp tục đi.
Hai người bước vào một cửa hàng cũ, tùy tiện mua một ít đồ, tán gẫu vài câu với ông chủ là đã moi ra được Tôn Thắng là cô nhi ở Dục Anh Đường.
Bước ra khỏi cửa hàng.
"Cô nhi ở Dục Anh Đường. . . Có chút thú vị nha." Tìm ra được gốc gác của Tôn Thắn khiến cả hai người đều phấn khích.
"Dư Hàng Dục Anh Đường hình như ở gần đây, cách Di Hồng Viện không xa, nhiệm vụ Tả Sứ giao cho
“Tên Trương Thuận này thực lực nhị phẩm đỉnh phong, còn là truyền nhân Nam Hải Phái, để hắn gia nhập Kỳ Lân Các là tốt nhất.”
Tiểu Chu hào hứng nói.
Tiểu Tống nhẹ gật đầu.
Hoàn thành nhiệm vụ lần này, hai người trở về Các thì sẽ nhận được thuốc giải cho tháng sau.
Ở Kỳ Lân Các, chỉ cần không muốn chết thì phải liên tục hoàn thành nhiệm vụ, chỉ có hoàn thành nhiệm vụ thì Các mới cấp thuốc giải.
"Đi thôi, hoàn thành sớm rồi về sớm.” Tiểu Chu mỉm cười.
Hai tên thám tử Kỳ Lân Các mặc áo ngắn gai quay người đi về hướng Dục Anh Đường Dư Hàng.
. . .
Trên con phố lát đá xanh dài, Tiểu Phúc nắm tay nha hoàn Tư Độc, đôi mắt to đen trắng rõ ràng chớp chớp, đột nhiên, một người trên phố lại thu hút sự chú ý của tiểu cô nương.
Đó là một lão nhân lưng gù, tóc bạc trắng, sắc mặt u ám, thân thể cúi gập, vẻ mặt khó coi, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh nhìn chằm chằm xuống đất như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tiểu Phúc nắm tay nha hoàn, đôi mắt đen lúng liếng chuyển động, nhìn chằm chằm lão nhân không chớp mắt.
"Của nãi nãi. . .”
"Chạy đi đâu rồi. . .”
Lão nhân vừa tìm vừa lẩm bẩm.
Độc Vương Tiết Minh đảo đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh, biểu lộ âm trầm, đáy mắt mang theo vẻ lo lắng, ông ta đang tìm độc trùng do mình luyện chế.
Tiết Minh hao phí hơn mười năm ròng rã, tìm kiếm khắp thiên hạ các loại kỳ trùng, độc thảo, lại dùng phương pháp luyện cổ trùng của Nam Cương, trải qua chín chín tám mươi mốt ngày mới luyện ra được một con cổ trùng. Sau đó lại đặt những con cổ trùng này chung một chỗ để chúng tự tàn sát lẫn nhau, lại mất thêm chín chín tám mươi mốt ngày mới luyện ra một con tinh cổ. Rồi lại tiếp tục cho mấy chục con tinh cổ đặt chung với nhau, để chúng nuốt chửng độc tính của nhau.
Trong quá trình này, hắn đã tiêu tốn rất nhiều loại độc thảo quý hiếm, kết hợp với các yếu tố thiên thời, địa lợi, nhiệt độ. . . Cuối cùng mới luyện ra được một con Cổ Vương độc nhất vô nhị.
Không ngờ tối qua vừa mới luyện thành thì con Cổ Vương này đã tự mở nắp, lén bỏ trốn đi rồi.
Cổ Vương có độc tố ẩn chứa, tập hợp tinh hoa của trăm loại độc, công dụng vô cùng kỳ diệu, có thể được xưng là bảo vật thiên hạ. Nếu mà mất nó sẽ khiến Độc Vương Tiết Minh đau lòng chết mất.
"Kỳ lạ. . . Chạy đi đâu rồi?"
Tiết Minh lo lắng đi vòng vòng trên phố, hắn có thể cảm nhận được con cổ trùng đó ở gần đây nhưng lại không thể tìm thấy.