Chương 252: Chương 252
Tiểu Phúc chớp đôi mắt to đen trắng rõ ràng, nhìn chằm chằm Tiết Minh. Mà Tiết Minh thì đang vội vàng tìm cổ trùng, không chú ý đến Tiểu Phúc đang nhìn mình.
Lúc này Tiểu Phúc chợt cảm thấy trên đầu hơi ngứa, tiểu cô nương theo bản năng đưa tay lên đỉnh đầu liền chạm vào một thứ mát lạnh.
Một con rết nhỏ toàn thân trắng như tuyết, chân dài bị Tiểu Phúc nắm trong tay.
Cơ thể con rết cứng cáp, toàn thân trắng như ngọc, dưới ánh mặt trời chiếu vào có chút trong suốt.
Tiểu Phúc nhìn thấy con rết nhỏ kỳ lạ này thì lập tức trừng to mắt.
Con rết bị Tiểu Phúc nắm trong tay giãy giụa dữ dội, như thể gặp phải thiên địch, vô cùng kháng cự.
Tiểu Phúc chớp mắt, nhìn chằm chằm con rết nhỏ, còn con rết nhỏ thì cố gắng giãy giụa, đôi chân nhỏ dài khua khoắng.
Dần dần, Tiểu Phúc mở to mắt, trên mặt lộ ra nụ cười ngây thơ.
Con rết nhỏ thật thú vị nha!
Tiểu Phúc dùng tay bóp bóp, lại phát hiện hình như không bóp được con rết nhỏ. Mà Tiết Minh đang cúi đầu mãi tìm bảo bối cổ vương của mình thì đột nhiên, hắn liếc mắt qua, lờ mờ nhìn thấy bảo bối nhỏ của mình.
Tiết Minh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bảo bối cổ vương của mình bị một đứa trẻ nắm trong tay, mà đứa trẻ đó còn dùng sức bóp, mặt đầy vui vẻ.
Thấy cảnh này, Tiết Minh sợ hãi đến hồn bay phách lạc, suýt ngất xỉu.
"Tiểu quỷ! Thả bảo bối của ta ra!" Tiết Minh mặt đầy lo lắng, nghiến răng lao về phía Tiểu Phúc.
Tiểu Phúc nghe thấy tiếng hét thì theo bản năng quay đầu nhìn Tiết Minh, nhìn thấy lão nhân vừa nãy còn đang tìm đồ trên phố giờ loáng một cái đã xuất hiện trước mặt.
Lão nhân mặt mày âm trầm, trong mắt mang theo vẻ đau lòng.
Tiểu Phúc nghiêng đầu, tay phải hơi thả lỏng.
Con rết nhỏ trắng muốt, trong suốt bò ra khỏi lòng bàn tay Tiểu Phúc, lại nhanh chóng cong người lên, bật một cái, rơi chính xác vào miệng Tiểu Phúc.
Tiểu Phúc giật mình, nuốt nước miếng một cái.
"Ực. . .” Một cảm giác lạnh buốt từ cổ họng truyền xuống bụng.
Tiểu Phúc: "???"
Tiết Minh: "???"
Tiết Minh nhìn trân trân vào Tiểu Phúc, tức đến mức môi run lên.
"Ngươi! Ngươi!"
"Sao ngươi lại ăn nó mất rồi!"
Tiểu Phúc ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ mờ mịt.
"Là nó tự nhảy vào miệng ta mà. . .” Tiểu Phúc có chút ủy khuất nói.
Tiểu cô nương há miệng, muốn nhổ con rết nhỏ vừa chui vào ra, nhưng mở miệng ho nãy giờ lại không thấy nó bò ra.
Thấy cảnh này, Tiết Minh suýt tức đến ngất đi.
Nha hoàn Tư Độc đứng bên cạnh liền kéo Tiểu Phúc ra sau lưng, cảnh giác nhìn ông ta.
Môi Tiết Minh run rẩy, lẩm bẩm: "Tranh thủ lúc này trích máu, mổ bụng, có lẽ còn cứu được, để lâu là nó tan mất!" Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiết Minh lóe lên một tia hung tợn, ác độc nhìn Tiểu Phúc.
Bị ánhglBhdxZYẒ mắt Tiết Minh nhìn chằm chằm, Tiểu Phúc sợ hãi rụt cổ lại.
Tiểu cô nương không hiểu lắm, rõ ràng là con rết nhỏ tự nhảy vào miệng nhưng tại sao lão nhân này lại trừng mắt nhìn mình như thế?
Tiết Minh đưa bàn tay gầy guộc ra chộp lấy Tiểu Phúc.
"Này! Ngươi muốn làm gì!" Nha hoàn Tư Độc hét lên.
Đồng tử Tiết Minh chuyển sang màu xanh lục, hừ lạnh một tiếng, lại vỗ một chưởng vào nha hoàn.
Nha hoàn liền bị đánh bay ngay tại chỗ, cơ thể nàng bay lên một trượng rồi nặng nề rơi xuống đất, co giật hai cái, khuôn mặt nàng từ trắng chuyển sang xanh rồi từ xanh chuyển sang tím bầm. Trên ngực xuất hiện một dấu bàn tay xanh lục, máu đen chảy ra từ mũi và miệng, đầu nàng nghiêng sang một bên, nháy mắt đã tắt thở.
Đám người xung quanh chứng kiến cảnh này bỗng chốc đều hét lên kinh hãi.
"A a a!"
"Giết người rồi!"
"Giết người rồi!"
Đám người vội vã chạy xa, lúc chạy chỉ hận không thể mọc thêm mấy cái chân.
Tiết Minh đôi mắt xanh lè nhìn Tiểu Phúc, biểu lộ âm tàn.
Tiểu Phúc nhìn thấy nha hoàn tỷ tỷ ngã trên đất thì miệng nhỏ mím chặt, nước mắt lưng tròng.
Tiết Minh nắm chặt cổ tay Tiểu Phúc, thanh âm rét lạnh nói:
"Tiểu quỷ, ngươi cũng dám ăn Cổ Vương của lão tử.”
Tiểu Phúc phồng má, cắn một cái vào cánh tay Tiết Minh.
"Ái da!" Tiết Minh đau đớn kêu lên, hùng hùng hổ hổ nói: "Tiểu quỷ, ngươi còn dám cắn ta!" Nói xong, hắn giơ tay định đánh Tiểu Phúc, nhưng đúng lúc này, trong đám đông đột nhiên xuất hiện vài người. Bọn họ thân thủ nhanh nhẹn, đều là cao thủ tam phẩm. Một nhóm người đột nhiên rút đao từ thắt lưng, đồng loạt tấn công về phía Tiết Minh, chiêu thức tàn nhẫn, nhằm thẳng vào yếu huyệt.
Tiết Minh giật mình, đôi mắt nhỏ màu xanh lá cây quét qua một vòng, kinh ngạc thốt lên: "Sát thủ?".
Trong lòng Tiết Minh tràn đầy nghi hoặc.
Thời gian gần đây, hắn bận rộn luyện cổ, cũng không đắc tội với ai, tại sao lại có sát thủ tìm đến mình?
Trong lúc suy nghĩ, vài tên sát thủ bất ngờ xuất hiện, phối hợp ăn ý tấn công Tiết Minh, tay Tiết Minh ôm chặt Tiểu Phúc, vừa né tránh vừa di chuyển, thân pháp kỳ lạ như con rắn đang trườn trên mặt đất.
”Sát trận của Phong Vũ Lâu?", Tiết Minh bình tĩnh lại, nhận ra chiêu thức mà những sát thủ này đang sử dụng.
Vừa né tránh, hắn vừa suy nghĩ: "Không đúng! Phong Vũ Lâu không phải đã bị diệt hai năm trước sao? Đám người này từ đâu ra thế?"