Chương 275: Chương 275

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,589 lượt đọc

Chương 275: Chương 275

Tiểu Liên lúc ấy vừa nghe xong đã mắng một câu ‘hồ nháo’.

Nàng cũng không biết thực lực của Đại Minh, ấn tượng về Đại Minh trong đầu nàng vẫn dừng lại ở việc đốn củi.

Hoàng Tam và những người khác thì im lặng không nói, bọn họ nhớ lại cảnh Đại Minh một búa bổ chết một cao thủ Nhị phẩm, lòng vẫn còn sợ hãi.

Chỉ một búa thôi đấy.

Một búa bổ xuống, một Nhị phẩm mất mạng.

Hoàng Tam và những người khác cũng không nói thêm gì.

Đại Minh tính tình bướng bỉnh, hắn muốn cứu Tôn Thắng, ai nói cũng vô dụng, trừ khi Trần Diệp đến thì có lẽ Đại Minh mới từ bỏ.

Hoàng Tam bưng chén trà lên nhấp một ngụm, chậm rãi nói: "Biện Lương là địa bàn của Kỳ Lân Các. Người của Ngọc Diệp Đường không nhiều, thực lực đủ, lý lịch sạch sẽ không quá trăm người. Nếu muốn cứu Tôn Thắng, phải tốc chiến tốc thắng!"

….

Thành Biện Lương.

Trong con hẻm tối tăm, ẩm ướt xuất hiện một bóng người, đó là một nam nhân hình thể khôi ngô, thân hình cao lớn. Hắn ngoái đầu nhìn lại phía sau, trên đường tịch liêu không người. Nam nhân nấp ở đầu hẻm, đợi một lát, thấy không ai theo sau mình, hắn mới yên tâm.

Nam nhân bước vào con hẻm tối tăm, mặt đất phủ đầy rêu xanh, ẩm ướt, trong không khí thoang thoảng mùi phân và nước tiểu. Đây là nơi nghèo nhất của kinh đô Biện Lương, rất ít người ở. Nam nhân đi dọc theo con hẻm đến phía cuối, gõ vào một cánh cửa gỗ cũ kỹ, cánh cửa từ từ mở ra, nam nhân bước vào.

Đằng sau cánh cửa là một thanh niên mắt to, hắn ăn mặc giản dị, nhưng cử chỉ toát lên khí chất đặc biệt, có chút giống binh sĩ, lại có chút giống sĩ quan. Hắn nhìn nam nhân, vẻ mặt bình thản, hỏi: "Không phải ngươi về rồi sao? Tại sao lại đến Biện Lương?"

Nam nhân mỉm cười: "Giúp ta một việc."

"Việc gì?" Thanh niên mắt to không nhanh không chậm hỏi.

Nam nhân quay người, chỉ về phía đông. “Trưa nay, ở chợ sẽ xử tử hai người, giúp ta cứu họ."

Nghe những lời này, thanh niên mắt to trợn tròn tròng mắt. Con ngươi của hắn lồi ra như sắp rơi khỏi hốc mắt.

“Ngươi điên rồi!" Hắn kích động, nghiến răng nói: "Ngươi có biết đó là tội phạm của triều đình Đại Vũ không? Lục Phiến Môn đã cử ba bộ đầu nhất phẩm, hơn vạn cấm vệ quân đang chờ sẵn ở gần đó!"

Thanh niên mắt to giật giật khóe miệng, không thể tin được những lời này lại từ miệng đối phương thốt ra. Nghĩ một hồi, hắn chợt hiểu ra. Hắn khó tin nhìn nam nhân, vẻ mặt cầu xin, chắp tay nói: "Vương huynh, ta đã chạy đến Biện Lương rồi, ta thật sự không muốn tranh giành ngôi vị với ngươi đâu."

"Năm nay ta cũng không định về tham gia thi đấu trong tộc. Ngài giơ cao đánh khẽ, thả ta đi... "

“Đừng nói là ta, dù là Tông Sư đến đây, đối mặt với vạn Kim Ngô vệ, có thể bảo toàn tính mạng đã là tốt rồi."

Thanh niên mắt to chắp tay cầu xin.

Nghe những lời của thanh niên, nam nhân mỉm cười.

“Cố gắng hết sức đi."

"Cho dù phải bại lộ mấy quân cờ ẩn thì cũng phải cứu được một trong hai người đó." Giọng nói của nam nhân mang theo uy nghiêm không thể chối cãi.

Nghe những lời này, thanh niên mắt to hoàn toàn không chịu nổi nữa, vẻ mặt cầu xin, phàn nàn nói: "Vương huynh... Ngươi cũng không phải không biết, ta vất vả lắm mới gây dựng được cơ nghiệp ở Biện Lương mấy năm qua."

“Từng bước cẩn thận, như giẫm trên băng mỏng, vừa mới lên làm Chỉ huy sứ, chỉ đợi đến khai chiến, vớt chút quân công, leo lên cao hơn." Thanh niên mắt to dựa vào tường, thở dài.

“Kế hoạch ban đầu của ta là làm phò mã, huynh đệ ta hai người nội ứng ngoại hợp, ăn chút quân công, lên làm thượng tướng quân."

"Đến lúc quan trọng sẽ cho Đại Vũ một đòn chí mạng, vạn thế cơ nghiệp của Đại Liêu chúng ta sẽ được định đoạt!"

"Ai ngờ, hai năm trước, tên Phong Vũ lâu chủ đã giết hết công chúa! Ta muốn làm phò mã cũng chẳng còn chỗ mà làm."

Thanh niên mắt to lộ rõ vẻ tuyệt vọng.

Nam nhân đưa bàn tay dày rộng ra vỗ nhẹ vào vai thanh niên, giọng nói kiên định: "Nhất định phải cứu được người tên Lãng Lý Bạch Điều đó."

Thấy nam nhân đã quyết tâm, thanh niên cúi đầu, thở dài:

"Ta sẽ cố gắng."

"Vương huynh, người tên Lãng Lý Bạch Điều đó có quan hệ gì với ngươi vậy?" Hắn không khỏi tò mò.

Nam nhân cười lớn, giọng nói đầy uy lực: "Hắn là huynh đệ kết nghĩa của huynh đệ kết nghĩa ta."

Thanh niên nhếch mép cười khổ. “Vương huynh..." "Huynh đệ kết nghĩa của ngươi còn thân hơn thân huynh đệ là ta nữa..."

Nam nhân cười sảng khoái, khoác vai hắn. “Sau này ngươi sẽ biết."

Thanh niên lắc đầu cười khổ.

“Ta đi trước đây."

Nam nhân mỉm cười, vỗ nhẹ vai thanh niên.

Hắn đẩy cánh cửa gỗ rời khỏi trạch viện, bỗng nhiên dừng bước, nhìn chằm chằm về phía xa. Nhận thấy sự thay đổi của nam nhân, thanh niên mắt to trong lòng run lên.

Hắn lập tức lao về phía trước, xông ra khỏi trạch viện.

Chỉ thấy trong con hẻm tối không xa có một đứa trẻ đang ngồi xổm. Nó đang cong cái mông trắng nõn, từng cục* xuống đất, không khí bỗng chốc tràn ngập mùi hôi thối.

Đứa trẻ nhìn thấy hai người đi ra thì cũng sững sờ, ngơ ngác gãi đầu.

Nơi này có người ở từ khi nào vậy?

Hồi trước đến đây ‘giải tỏa’ chưa từng thấy có người mà..

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right