Chương 276: Chương 276

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,082 lượt đọc

Chương 276: Chương 276

Thanh niên mắt to nhìn thằng bé, mắt hắn híp lại, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh băng.

“Ca, ngươi đi trước, để ta xử lý."

Nam nhân liếc nhìn đứa trẻ, trong mắt thoáng qua một tia không đành lòng nhưng cũng không nói gì thêm, quay người đi về phía đầu kia của con hẻm.

Mới đi được vài bước, nam nhân đã nghe thấy phía sau truyền đến vài tiếng "hự hự".

“Haiz..." Hắn thở dài, dù không đành lòng nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Hai người bọn họ thân phận đặc biệt, tuyệt đối không thể để lộ.

Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!...

...

Khách sạn Đồng Phúc.

Trong phòng khách, Đại Minh ngồi trên ghế, mà trên bàn gỗ trước mặt đặt một chiếc hộp gỗ to tướng, trên hộp chạm khắc hoa văn kỳ lân dữ tợn, sống động như thật, mà điều duy nhất không hoàn hảo là trên hộp gỗ chi chít những vết chém lộn xộn. Những vết chém đó phá hỏng vẻ đẹp của hoa văn kỳ lân.

Đại Minh cúi đầu, bên cạnh hắn đặt một chiếc chum nhỏ và một miếng vải khô.

Trong chiếc chum chứa chất lỏng màu vàng trong suốt. Đại Minh vẻ mặt nghiêm nghị, từ từ mở chiếc hộp gỗ.

Một đạo hàn quang hiện lên, nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống vài độ.

Hắn lấy chiếc Kỳ Lân phủ từ trong hộp ra đặt lên đùi, lại nhúng miếng vải khô vào chất lỏng màu vàng. Chất lỏng hơi sệt, tỏa ra mùi là lạ, tấm vải thấm đẫm chất lỏng nhẹ nhàng lau mặt rìu.

Đại Minh vẻ mặt nghiêm túc, lau rất cẩn thận.

"Két..." Cánh cửa phòng bị đẩy ra, Hùng Sơn bước vào, thấy Đại Minh đang lau rìu thì không khỏi nở một nụ cười. Hùng Sơn ngồi xuống bên cạnh Đại Minh, nhìn hắn lau rìu.

"Dù là vũ khí gì cũng phải thường xuyên bảo dưỡng."

"Chỗ này, lau thêm chút nữa." Hùng Sơn chỉ vào mặt rìu nói.

Đại Minh cười ngây ngô, gật đầu, cẩn thận lau.

Hùng Sơn từ nhỏ

Hôm đó Hùng Sơn thấy Đại Minh dùng xong vũ khí lại không lau mà cất thẳng vào hộp gỗ, mấy hôm sau cũng không lấy ra bảo dưỡng. Hùng Sơn thực sự không thể nhìn nổi nữa, bèn nói cho Đại Minh cách bảo dưỡng vũ khí. Nghe xong, Đại Minh đau lòng đến hỏng rồi. Kỳ Lân phủ là một trong hai vật quan trọng nhất trên người Đại Minh.

Đại Minh dùng vải khô lau xong rìu thì thở dài một hơi, nhìn Hùng Sơn: "Đại ca, huynh đệ của ta hắn..."

Hùng Sơn cười cười: "Yên tâm đi."

Hắn vỗ vỗ lồng ngực rắn chắc của mình: " Đại ca làm việc, ngươi cứ yên tâm."

Nghe vậy, Đại Minh lộ ra nụ cười ngây ngô.

"Bây giờ là giờ Tỵ hai khắc, chúng ta cũng nên xuất phát rồi. Đến lúc đó tốc chiến tốc thắng, cứu xong người sẽ có người tiếp ứng chúng ta." Hùng Sơn nghiêm túc, giọng điệu nghiêm nghị.

Đại Minh gật đầu thật mạnh, ánh mắt nhìn Hùng Sơn có thêm phần cảm kích.

"Ầm ầm!"

"Ầm ầm..."

Bên ngoài đột nhiên vang lên vài tiếng sấm. Đại Minh và Hùng Sơn nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời ám trầm, đám mây xám xịt lóe lên vài tia chớp, bắt đầu mưa to.

Mùng bốn tháng ba.

Giờ Tỵ ba khắc.

Biện Lương, đường Bách Hoa Tỉnh.

“Ầm ầm..."

"Ầm ầm..."

Trên bầu trời trầm thấp mờ tối vang lên vài tiếng sấm, tia chớp xanh lượn lờ trong đám mây đen dày đặc, như thể có sự sống. Bầu trời tối sầm, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt đè nén.

Gió ẩm lướt qua, những hạt mưa lạnh lẽo bị gió thổi, tạt xiên vào khuôn mặt tái nhợt của Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải.

“Két..."

"Két..."

Xe tù giam hai người chạy trên con phố lát đá xanh, Mộ Dung Long Uyên đánh xe, đội thêm một chiếc nón lá, sắc mặt đen sạm, ánh mắt bình thản.

“Chát!" Cái roi ngựa trong tay vung nhẹ, quất vào mông ngựa, con ngựa màu đỏ thẫm tăng tốc bước chân, đằng sau xe tù là Kim Hoàn Đao Lôi Chính Dương cùng các bộ khoái khác.

Theo sau các bộ khoái Lục Phiến Môn là một nhóm binh lính mặc áo giáp, tay cầm vũ khí. Phía trước binh lính là một vị tiểu tướng mặc kim giáp ngồi trên con ngựa cao lớn.

Hắn đội mũ trụ vàng, mặt nạ che kín khuôn mặt, qua khe hở mũ trụ, ánh mắt hắn lóe lên vẻ cảnh giác.

Kim Ngô Vệ!

Hành vi phạm tội của Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải quá nặng, để đảm bảo an toàn tuyệt đối, triều đình lần đầu tiên điều động Kim Ngô Vệ đi theo sau phạm nhân.

Hai bên đường dài cũng có rất nhiều người đứng, bọn họ đội nón lá, mặc áo tơi, thắt lưng đeo vũ khí.

Đây đều là những giang hồ võ giả tụ tập ở Biện Lương.

Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải sẽ bị chém đầu vào giờ Ngọ, bây giờ mới qua giờ Tỵ ba khắc, khoảng thời gian này là dùng để diễu phố, răn đe những giang hồ võ giả còn lại.

Đám người hai bên đường im lặng không nói, lặng lẽ nhìn xe tù đi trên phố.

Hai vị bộ đầu nhất phẩm, một nhóm cao thủ Lục Phiến Môn, cộng thêm Kim Ngô Vệ, trận thế này thật sự quá lớn rồi.

Những gã giang hồ thô kệch xung quanh cũng là lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng như vậy. Ngày thường, đừng nói là cao thủ nhất phẩm cảnh giới, ngay cả nhị phẩm võ giả bọn họ cũng hiếm khi gặp được. Vậy mà hôm nay, bọn họ lại được tận mắt thấy một nhị phẩm và ba nhất phẩm võ giả. Điều này khiến cho phần lớn những võ giả tầng lớp thấp, chỉ ở tam tứ phẩm cảnh giới được mở mang tầm mắt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right