Chương 278: Chương 278
Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải ngẩn người, nhìn nhau rồi cùng cười lớn: "Chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới!".
"Ầm ầm..." Một tiếng sấm lại vang lên trên bầu trời u ám,
“Ào ào..." Ngay lập tức, mưa lớn trút xuống, những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống khu chợ Biện Lương, đám đông xung quanh ngã tư bối rối. Có vài người ra ngoài vội vàng, không mang theo đồ che mưa, trận mưa như trút nước này lập tức đã làm ướt quần áo của họ. Mà một số võ giả giang hồ có thế lực thì bắt đầu cướp đồ che mưa của bách tình thường dân. Trong chốc lát, đám đông trở nên hỗn loạn.
"Loạch xoạch.. Loạch xoạch..." Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải bị bộ khoái của Lục Phiến Môn áp giải, bước lên đài gỗ.
Bộ khoái một cước đá vào đầu gối của hai người, khiến Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải không bị khống chế mà quỳ xuống,
Nước mưa lạnh lẽo cứ thế tí tách rơi trên người cả hai.
"Ầm!" Một tiếng nổ lại vang lên trên bầu trời, tia chớp lóe lên trong những đám mây đen, ba tên bộ đầu nhất phẩm của Lục Phiến Môn đội nón lá, mặc áo tơi đứng cách đó không xa, bọn họ, Ba bóng người, một cao lớn vạm vỡ, một vóc dáng vừa phải, người còn lại hơi gầy gò, Ba người đứng trong màn mưa, ánh mắt lạnh lùng, Y phục gấm đen tuyền, bay phấp phới trong gió mưa, Lúc này, bọn họ tượng trưng cho quyền uy của pháp luật vương triều Đại Vũ!
"Ầm!" Trời lại nổ vang, Tia chớp lan khắp nơi, như thể xé toạc bầu trời! Dưới ánh sáng của sấm sét, ba bóng người càng thêm uy nghiêm.
"Còn một khắc nữa!" Lôi Chính Dương thanh âm hùng hồn nói, “Chắc sẽ không có ai đến cướp ngục đâu nhỉ?"
Lỗ Nặc đứng một bên ngáp một cái, trời mưa thế này nếu mà ngủ là thích nhất, hắn có chút mệt rã rời,
“Có Kim Ngô vệ ở đây, chắc là không có chuyện gì đâu." Mộ Dung Long Uyên thanh âm khàn khàn nói: "Bên cửa Đông còn có rất nhiều nhân mã đồn trú, cho dù là Tông Sư tới thì nhất thời cũng không thoát được." Nói xong, Mộ Dung Long Uyên nhìn Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải, ánh mắt hắn mang theo một tia thương hại.
Thiên hạ này, người có thể được gọi là hiệp khách, đã không còn nhiều... Sau hôm nay lại mất đi hai người nữa rồi.
Đây là tổn thất của võ lâm, cũng là tổn thất của thiên hạ.
Trên đài gỗ bị mưa làm ướt, Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải hai người thẳng lưng mà quỳ, phía sau mỗi người đều đứng một đao phủ, mưa như trút nước, hai người cúi đầu, áo tù bị nước mưa làm ướt sũng.
Tôn Thắng quỳ trên mặt đất, hai tay bị trói sau lưng, hắn nghiêng đầu hỏi: "Vị đại ca này, không biết xưng hô thế nào?"
Đao phủ đứng sau lưng hắn không nói gì, Tôn Thắng cũng không để ý, chỉ cười cười, giọng điệu nhẹ nhàng: "Vị đại ca này, lát nữa xuống đao, làm phiền ngươi đao nhanh một chút, ta là người sợ đau. Đúng rồi, nhị ca ta cũng sợ đau, làm phiền vị đại ca bên cạnh, lúc xuống đao cũng nhanh một chút."
Quỳnh Ngạo Hải nghe thấy lời của Tôn Thắng, không khỏi lắc đầu cười khổ,
“Lúc này mà ngươi còn có tâm trạng nói đùa à." Quỳnh Ngạo Hải cảm thán một câu,
Về mặt tâm thái, hắn thật sự không bằng Tôn Thắng.
“Chết thì chết thôi, tiểu gia mười tám năm sau lại là một hảo hán!" Tôn Thắng giọng điệu nhẹ nhàng, tựa như đã nhìn thấu sinh tử,
Lúc này, tên đao phủ đứng sau Tôn Thắng gằn giọng nói: "Có những người càng căng thẳng, càng sợ hãi, lại càng tỏ ra vẻ không quan tâm. Những kẻ như ngươi, ta chém không ít."
Nghe câu này, nét mặt Tôn Thắng cứng đờ, nụ cười trên mặt hắn dần dần biến mất.
Thấy Tôn Thắng không nói nữa, Quỳnh Ngạo Hải không nhịn được cười thành tiếng: "Ha ha ha ha! Thắng đệ à Thắng đệ..."
Tôn Thắng khịt mũi khinh bỉ, hắn cúi đầu nhìn bục gỗ ướt đẫm nước mưa, ánh mắt trở nên đờ đẫn, nước mưa thấm vào bục gỗ lại như có mùi tanh máu từ bên trong tràn ra, Tôn Thắng cảm thấy cổ họng có hơi khô.
Thật sự sắp chết rồi sao…
Trong đầu hắn hiện lên những ký ức về quá khứ của mình,
Phụ thân, mẫu thân...
Trong ấn tượng, khuôn mặt của bọn họ đã có chút mơ hồ.
Đột nhiên, gương mặt của Trần Diệp từ trong trí nhớ hiển hiện, Tôn Thắng không nhịn được run rẩy một chút, vẻ mặt đau đớn, nước mắt chảy ra từ khóe mắt hắn.
Nghĩa phụ... Tiểu Thắng bất hiếu, phải đi trước một bước rồi.
Quỳnh Ngạo Hải cũng cúi đầu, nước mắt lưng tròng,
Phụ thân... Hài nhi bất hiếu, khiến phụ thân người đầu bạc tiễn người đầu xanh.
Hai người giờ khắc này tất cả đều khóc không ra tiếng, nước mắt hòa lẫn với nước mưa, chảy dài trên mặt, tiếng gió tiếng mưa hòa lẫn vào nhau, trời đất một mảnh hỗn loạn.
Trong chớp mắt, một khắc đã trôi qua.
“Đùng!" Tiếng trống vang lên.
Một viên quan sai đứng bên cạnh chiếc trống gỗ đánh lên.
“Đã đến giờ Ngọ!" Vừa dứt lời, bộ khoái của Lục Phiến Môn bước lên bục gỗ, bưng hai bát rượu mạnh đưa cho hai tên đao phủ, nước mưa rơi vào bát, tạo thành những vệt gợn sóng.
Đao phủ nhận lấy bát rượu, nốc một ngụm lớn rồi phun lên lưỡi đao lớn,
“Kiếp sau hãy làm người tốt. Đừng phạm tội nữa!" Đao phủ trầm giọng nói rồi cả hai cùng lúc giơ cao thanh đao trong tay lên.
“Ầm ầm!" Trên bầu trời u ám lóe lên một tia chớp, chiếu vào hai người.
Ngay khi đao phủ sắp vung đao chém xuống…
“Vút vút vút..." Vài tiếng động nhẹ vang lên từ đám đông,
“Phập!" "Phập!" Tiếng ám khí đâm vào da thịt vang lên, hai tên đao phủ đứng sau Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải trợn tròn mắt.
“Choang!"