Chương 279: Chương 279
Thanh Kim Hoàn đại đao trên tay bọn họ rơi xuống đất, hai người ôm cổ họng, vẻ mặt khó tin, khoảnh khắc tiếp theo,
“Bịch!" Thân thể hai người ngửa ra sau, ngã trên mặt đất, cơ thể co giật vài cái rồi tắt thở,
Bộ khoái Lục Phiến Môn gần đó ngay lập tức kịp phản ứng, Lỗ Nặc nhướng mày, có chút ngạc nhiên: "Thực sự có người dám tới cướp pháp trường à?"
Lôi Chính Dương cười lạnh: "Không biết sống chết."
Hắn rút thanh Kim Hoàn đại đao từ sau lưng ra, hạt mưa rơi trên vòng kim loại, tạo ra âm thanh trong trẻo êm tai.
Mộ Dung Long Uyên quay đầu nhìn sang một bên, chỉ thấy trong đám đông xung quanh đột nhiên lao ra mấy chục người, những người này mặc đủ loại trang phục, khoác áo tơi, đội nón lá, trên người tỏa ra sát khí lạnh lẽo dày đặc.
“Sát thủ?"
Lỗ Nặc nhận ra thân phận của những người này, hắn nhẹ giọng nói nhỏ, đột nhiên, hắn dường như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt Lỗ Nặc biến đổi, nhìn về phía đám sát thủ.
Chỉ thấy người dẫn đầu là một nữ tử mặc hắc y, dáng người mảnh mai, nàng giơ tay lên, mấy đạo hàn tinh bắn ra, ngay lập tức đánh ngã một loạt bộ khoái.
“Là nàng ta!" Lỗ Nặc nhìn thấy nữ tử đó, da đầu liền tê dại, trong mắt lộ vẻ kinh hãi, nhớ lại cảm giác bị cái chết bao vây trong rừng vài ngày trước.
Trên bục gỗ pháp trường, Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải nghe thấy tiếng đao phủ ngã xuống đất liền đồng thời ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc.
Lại có người đến cứu bọn họ? Sao có thể!
"Bọn họ là ai?" Quỳnh Ngạo Hải nhìn về phía mấy chục người đang xông tới không xa, những người đó cầm đủ loại vũ khí, giao chiến với bộ khoái Lục Phiến Môn, chiêu thức võ công tàn nhẫn, chiêu nào cũng chí mạng.
“Sát thủ?" Quỳnh Ngạo Hải nhận ra đường lối võ công của những người này, vẻ mặt kinh ngạc.
Sao lại có sát thủ đến cứu bọn họ chứ, Tôn Thắng tìm kiếm trong màn mưa liền thấy được Tiểu Liên.
Tiểu Liên tỷ...
Tôn Thắng thầm gọi trong lòng, hắn rưng rưng nước mắt, cắn chặt hàm răng.
Nếu Tiểu Liên tỷ đã đến, vậy nghĩa phụ nhất định cũng ở gần đây!
Pháp trường một mảnh hỗn loạn, Tiếng la hét, tiếng chém giết vang lên không ngớt, Kim Ngô tướng quân ngồi trên lưng ngựa cao lớn lạnh lùng nhìn tất cả, hắn đột nhiên giơ tay phải lên, mạnh mẽ vung một cái, hàng ngũ binh lính chỉnh đằng sau đồng loạt giơ cao vũ khí trong tay, xông về phía sát thủ.
Hàng trăm binh sĩ đồng thời chạy về phía pháp trường, bước chân đều tăm tắp.
Mưa lớn như trút nước, một mảnh mịt mù, sát thủ của Ngọc Diệp Đường giao chiến với các bộ khoái Lục Phiến Môn, hai bên đều ra tay tàn độc, máu tươi, chân tay đứt lìa vương vãi khắp nơi, tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai.
Hoàng Tam một đao chém chết một bộ khoái nhị phẩm, lại nghe thấy tiếng bước chân đều đều tăp tắp thì quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kim Ngô Vệ xung quanh như thủy triều ập về phía mọi người.
“Tiểu Liên! Mau đi cứu Tôn Thắng!" Hoàng Tam hét lớn một tiếng.
Tiểu Liên thân pháp nhanh nhẹn, thuận tay đánh ra một mớ ám khí, lại đánh ngã một đám bộ khoái, sau đó lướt người như chim hồng bay ra, nhẹ nhàng đáp xuống đài gỗ.
Trời đất âm u, Quỳnh Ngạo Hải quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đôi mắt của Tiểu Liên.
Không hiểu sao, Quỳnh Ngạo Hải cảm thấy có chút quen thuộc, hình như mình đã gặp ở đâu đó rồi.
“Xoẹt xoẹt..." Lúc này, một tiếng va chạm của vòng kim loại vang lên, tiếng gió mạnh từ phía sau cổ Quỳnh Ngạo Hải ập tới,
“Nhị ca! Cẩn thận!" Tôn Thắng kinh hãi, hắn vội vàng dùng sức đẩy Quỳnh Ngạo Hải ra.
Quỳnh Ngạo Hải bị va chạm mất thăng bằng, toàn thân lông tóc dựng đứng, hắn liếc mắt một cái liền thấy Lôi Chính Dương tay cầm thanh Kim Hoàn đại đao đang mạnh mẽ chém tới hắn.
Quỳnh Ngạo Hải lập tức cảm nhận được hơi thở tử vong, đúng lúc này, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, bởi vì, bọn họ nhìn thấy một vệt cầu vồng rực rỡ, một vệt cầu vồng không nên xuất hiện trong ngày mưa!
Ánh sáng đó rực rỡ chói lọi, lóe lên một cái rồi biến mất, đẹp như mộng huyễn.
Đợi khi mọi người tỉnh lại, vẻ mặt liền đờ đẫn, khó tin nhìn về phía pháp trường gỗ, đao phong gào thét mà đến đột ngột dừng lại, Quỳnh Ngạo Hải vẫn còn kinh hồn bạt vía, chỉ thấy bên cạnh mình, Lôi Chính Dương tay cầm Hoàn Kim Đao, vẻ mặt hoang mang, giữa hai lông mày của hắn có thêm một lỗ nhỏ,
“Choang!" một tiếng lớn, thanh Kim Hoàn đại đao trong tay Lôi Chính Dương rơi xuống đất, suýt chút nữa chém vào người Quỳnh Ngạo Hải,
“Bịch..." một tiếng, Lôi Chính Dương cũng ngã xuống đất theo,
“Ầm!" trên bầu trời phát ra tiếng sấm trầm thấp, mưa càng nặng hạt, tiếng như trút nước, vô cùng ồn ào nhưng pháp trường lúc này lại yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, cho dù là bộ khoái, sát thủ, hay là các giang hồ võ giả đang xem, tất cả bọn họ đều dừng tay, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào trung tâm pháp trường.
Trên đài gỗ, một nữ tử mảnh khảnh đứng thẳng nói đó, đầu đội nón lá, người không mặc áo tơi, bộ y phục dạ hành đã bị nước mưa làm ướt, khăn che mặt bị gió mưa thổi bay, để lộ một gương mặt xinh đẹp động lòng người, đôi mắt lúc liếc nhìn mang theo băng lãnh.
Mọi người đứng như trời trồng nhìn chằm chằm, hồi lâu không thể hoàn hồn,
Mà Lỗ Nặc đứng ngoài đạo trường không ra tay, nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt đờ đẫn, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ám khí thật là lợi hại..."
"Đây chính là Khổng Tước Linh..."