Chương 285: Chương 285

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,829 lượt đọc

Chương 285: Chương 285

Lỗ Nặc không nói gì, hắn nhìn về phía tây nam, Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải dưới sự yểm trợ của sát thủ Ngọc Diệp Đường và Kim Ngô Vệ đã xông ra khỏi vòng vây, nếu không ngăn chặn, bọn họ sẽ thực sự trốn thoát.

Đúng lúc này, Mộ Dung Long Uyên khẽ động lỗ tai, ông ta sững sốt một lúc rồi nhìn về phía tây.

Trong màn mưa, ông ta mơ hồ nhìn thấy vô số bóng đen chạy về phía này,

“Lộc cộc..."

"Lộc cộc..." Mặt đất rung lên, tiếng mưa xen lẫn tiếng vó ngựa, Lỗ Nặc nheo mắt, lờ mờ nhìn thấy một lá cờ trong màn mưa, hắn hạ giọng nói:

"Là Vũ Lâm Quân!"

"Bệ hạ lại điều Vũ Lâm Quân tới sao?"

Mộ Dung Long Uyên mím môi, trên gương mặt đen sạm không có biểu cảm gì.

Vũ Lâm Quân, thiếp thân cận vệ của Đại Vũ Hoàng Đế, những người này đều là người giỏi trong quân đội, có thể lấy một địch nhiều, lại càng là trung thành tuyệt đối với hoàng đế.

“Bọn họ chạy không thoát, dù có thể cản được Kim Ngô Vệ nhưng mấy nghìn Vũ Lâm Quân cùng ra tay, bọn họ cũng không có đường sống." Lỗ Nặc kết luận, hắn hít sâu một hơi, ánh mắt từ lười biếng chuyển sang sắc bén,

“Ra tay đi, hạ mấy tên sát thủ nhị phẩm của Ngọc Diệp Đường."

"Không ra tay nữa, bệ hạ sẽ không tha cho chúng ta."

Lỗ Nặc thân thể khẽ động, bước dài ra, đồng thời tay phải hắn có thêm vài chiếc vòng sắt, ngay khi Lỗ Nặc giơ tay phải lên, chuẩn bị đánh vòng sắt ra thì một bóng người đột nhiên xuất hiện ở pháp trường.

Người đó mặc bạch y, không có bất kỳ dụng cụ che mưa nào, hắn đeo một chiếc mặt nạ bạc trên mặt, mép mặt nạ khắc một chiếc lá sống động như thật. Mưa lớn rơi xuống không ngừng nhưng người đó vẫn sạch sẽ gọn gàng, không dính một chút nước mưa nào.

Bước tiến của Lỗ Nặc đột ngột dừng lại, hắn đứng yên tại chỗ, kinh hãi nhận ra:

Nước mưa không thể vào được khu vực một trượng xung quanh người đó!

"Tông... Tông Sư?" Giọng Lỗ Nặc khàn đặc, cổ họng khô khốc, hắn sững sờ tại chỗ nhìn thanh niên mặc bạch y đeo mặt nạ bạc, thoáng cái chợt hiểu ra.

Đông Hoa!

Vị Tông Sư thứ sáu trong thiên hạ, chủ nhân của Ngọc Diệp Đường, từng dùng nội lực cường đại đánh bại cao thủ nhất phẩm!

Thanh niên đeo mặt nạ bạc quay đầu liếc nhìn Lỗ Nặc, Lỗ Nặc lập tức thu chiếc vòng sắt trên tay phải lại, lùi lại vài bước, trở về bên cạnh Mộ Dung Long Uyên.

Mộ Dung Long Uyên: (ー_ー)!!

Phía tây nam pháp trường.

“Đi đường này!" Hùng Sơn vung cây gậy sắt trong tay, đánh bay rất nhiều Kim Ngô vệ, yểm hộ Đại Minh.

Đại Minh vóc dáng cao lớn, như một con mãnh thú, cây rìu lớn trong tay quét ngang dọc, dễ dàng mở ra một con đường, nếu hắn dùng lưỡi rìu thì lúc này đã máu chảy thành sông rồi.

Tiểu Liên hai tay xách Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải, thân pháp nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Đại Minh.

“Đại Minh ca!" Tôn Thắng nhìn thấy Đại Minh thì vui mừng khôn xiết.

Đại Minh quay đầu cười ngốc nghếch, ánh mắt nhìn Tôn Thắng cũng tràn đầy vui mừng, trong số mọi người ở Dục Anh Đường, Đại Minh và Tôn Thắng có quan hệ tốt nhất.

Hoàng Tam và những người khác cũng vừa đánh vừa lùi, tập hợp lại với nhau, đột nhiên, sắc mặt Hùng Sơn thay đổi, hắn nhìn về phía tây. Mặc dù mưa to tầm tã che khuất tầm nhìn nhưng Hùng Sơn kinh nghiệm trong quân đội dày dặn, dựa vào sự rung chuyển của mặt đất và tiếng vó ngựa mơ hồ lập tức phán đoán có quân đội đang tiến về đây.

“Nhanh rút lui!"

"Có quân đội đến!!" Hùng Sơn lòng nóng như lửa đốt, mọi người xung quanh vội vàng tăng tốc, hướng ra ngoài phá vây.

Số Kim Ngô vệ còn lại không sợ chết cũng điên cuồng lao tới, muốn câu giờ cho đến khi Vũ Lâm quân đến. Đúng lúc này, một bóng người vụt qua, Trần Diệp xuất hiện trước mặt đám người.

Nhìn thấy bộ bạch y và chiếc mặt nạ bạc quen thuộc, sát thủ của Ngọc Diệp Đường kinh ngạc kêu lên: "Công tử!"

"Nghĩa phụ!" Tôn Thắng nhìn thấy Trần Diệp thì nước mắt lưng tròng, tuôn rơi lã chã.

Nhìn thấy bóng người bạch y đột ngột xuất hiện kia, Đại Minh hơi sững sờ, chỉ cần nhìn dáng người là hắn đã nhận ra ngay đây là Trần Diệp!

"Cha!" Nhìn thấy Trần Diệp, Đại Minh vừa mừng vừa tủi, trăm mối cảm xúc ngổn ngang trong lòng, mắt hắn cay xè, có quá nhiều điều muốn nói với Trần Diệp.

"Viện trưởng!" Tiểu Liên thanh âm thanh thúy, ánh mắt nhìn Trần Diệp có chút thần thái khác thường.

Nhìn thấy Trần Diệp, Tiểu Liên bỗng cảm thấy an toàn, cảnh tượng này khiến nàng nhớ lại hai năm trước, khi đó Trần Diệp cũng giống như bây giờ, bạch y như tuyết, không vướng bụi trần, khí chất phiêu dật như trích tiên.

Bốn tiếng gọi cùng vang lên, Hùng Sơn và Quỳnh Ngạo Hải nghe mà ngơ ngác.

Dưới lớp mặt nạ, khóe miệng Trần Diệp khẽ nhếch lên, hắn cười lớn:

"Đứng vững!"

Nói rồi, ánh mắt Trần Diệp bình thản lướt qua đám Kim Ngô Vệ đang xông tới, hắn điều khiển Tiên Thiên chi khí trong cơ thể, vận dụng pháp môn phát lực của 《Thiên Điệp Bách Lãng Quyết》.

“Ầm ầm..." Trong cơ thể Trần Diệp lại vang lên tiếng nổ ù ù, cái này khiến Tôn Thắng hơi sững sờ.

Khoảnh khắc tiếp theo, tất cả mọi người đều kinh ngạc, chỉ thấy Trần Diệp khẽ vung tay áo, lấy hắn làm trung tâm, một luồng khí hữu lực từ đó bắn ra,

“A!"

"A!"

"..."

Đám Kim Ngô Vệ xung quanh bị Trần Diệp hất văng ra xa vài trượng, nặng nề ngã xuống đất,

“Loảng xoảng..."

"Loảng xoảng..." Vũ khí trong tay cũng rơi xuống đất, phát ra một chuỗi tiếng vang.

Chỉ với một cái phẩy tay áo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right