Chương 286: Chương 286
Trần Diệp chỉ dùng một tay áo, đã quạt bay hơn trăm người, đám người xung quanh bỗng chốc trở nên trống trải.
Chứng kiến cảnh tượng này, đám người đều há hốc mồm kinh ngạc, bọn họ chiến đấu cả nửa ngày mà Trần Diệp chỉ phất tay áo một cái? Cứ thế xong rồi?
Đồng tử Hùng Sơn co rút, trong lòng chấn động, hắn thất thanh nói: "Võ đạo Tông Sư?"
"Võ đạo Tông Sư..." Quỳnh Ngạo Hải cũng thì thầm một tiếng, sự chấn động trong lòng hắn không kém gì Hùng Sơn.
Vừa rồi Tôn Thắng gọi người này là nghĩa phụ!
Trời ạ!
Quỳnh Ngạo Hải có chút không kịp phản ứng, người huynh đệ kết nghĩa này của mình, sau lưng không chỉ có sư công mà còn có một vị Tông Sư?
Quỳnh Ngạo Hải đã hiểu ra tất cả, hèn chi Tôn Thắng còn trẻ mà đã có thực lực gần nhị phẩm đỉnh phong, thì ra là sư xuất danh môn!
"Vèo..." Một bóng người ngay sau đó xuất hiện bên cạnh đám người,
“Ừm, không tệ, chỉ là bị xuyên xương bả vai, không có gì đáng ngại." Nam Dật Vân bay đến, ông ta nhìn Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải, liếc mắt một cái đã nhìn ra tình trạng của bọn họ.
“Hửm?"
"Nhất phẩm rồi?" Nhận thấy Quỳnh Ngạo Hải đã thăng lên nhất phẩm, trên mặt Nam Dật Vân lộ ra vẻ kinh ngạc.
Quỳnh Ngạo Hải nhìn thấy Nam Dật Vân liền vội vàng ôm quyền hành lễ, cung kính nói:
"Sư công!"
"Ừm." Nam Dật Vân hờ hững ừ một tiếng, coi như đáp lại.
“Sao lại nói chuyện với nhị ca của ta như vậy!" Tôn Thắng thấy thái độ của Nam Dật Vân liền nhíu mày, quát lớn.
Nam Dật Vân sững sờ, cả người liền tê liệt tại chỗ, ông ta tức giận đến mức toàn thân run rẩy, chỉ vào Tôn Thắng, môi run rẩy.
“Tiểu tử này..." Nam Dật Vân còn chưa nói hết lời thì chợt nhớ tới Trần Diệp đang ở bên cạnh, đành phải nuốt ngược câu chửi thề vào trong.
“Tiểu Thắng!" Quỳnh Ngạo Hải thấy Tôn Thắng mắng Nam Dật Vân liền sợ đến toát mồ hôi lạnh, tính tình Nam Dật Vân quái gở, giang hồ ai cũng biết, nếu chọc giận ông ta nhaatsa định sẽ không thể thiếu một trận trừng phạt.
Tôn Thắng phẩy tay, nói với Nam Dật Vân: "Thái độ nhiệt tình lên chút. Nhị ca ta dù sao cũng là truyền nhân của Nam Hải phái chúng ta, hiện tại đã là cao thủ nhất phẩm, trên giang hồ cũng coi như có máu mặt, ngươi lại có thái độ này à?" Tôn Thắng quở trách Nam Dật Vân, Nam Dật Vân rụt cổ, không dám nói gì.
Cảnh tượng kỳ quái này khiến đám người xung quanh đều hoang mang.
Rốt cuộc ai là sư phụ, ai là đồ đệ đây? Sao Tôn Thắng lại mắng Nam Dật Vân như mắng hài tử vậy?
"Tiểu Thắng, các con cùng Nam Tông Sư rời khỏi từ phía Đông thành, nơi này giao cho ta." Trần Diệp lên tiếng, giọng đều đều, hắn một thân bạch y, đứng giữa màn mưa mờ ảo càng thêm thoát tục, bạch y thắng tuyết, toàn bộ mưa rơi đều bị hắn ngăn cách trong vòng một trượng quanh thân.
"Vâng! Nghĩa phụ!" Nghe Trần Diệp lên tiếng, Tôn Thắng vội vàng cung kính hành lễ, dáng vẻ ngoan ngoãn, hoàn toàn không thấy vẻ mặt vừa nãy khi quở trách Nam Dật Vân.
Nam Dật Vân sa sầm mặt mày, tức đến phát điên.
Quả là ông trời có mắt, năm xưa ông ta đối xử với sư phụ thế nào thì giờ đều báo ứng lên người ông ta hết rồi.
Đám người xung quanh biểu cảm kỳ quặc, nhưng không dám lộ ra chút nào.
"Lộp cộp..." Tiếng vó ngựa trong màn mưa càng lúc càng gần, Trên con phố lát đá xanh rộng thênh thang của Biện Lương, xuất hiện vô số bóng người đen kịt, mặt đất rung chuyển càng lúc càng mạnh.
Hàng ngàn Vũ Lâm quân ồ ạt phi ngựa lao tới, đám người có mặt ở đây trước giờ chưa từng thấy cảnh tượng như vậy. Tranh đấu giang hồ cùng lắm cũng chỉ là vài trăm người chém giết, một mảng đen kịt như thế này, nhìn vào, trong lòng cũng không khỏi có chút xao động.
Đây mới chỉ là vài ngàn người, nếu đặt trên chiến trường, mấy chục vạn người chém giết thì sẽ phải thảm khốc đến mức nào đây? Người không cần nhiều, ước chừng vạn người là có thể vây chết một Tông Sư.
"Nghĩa phụ, cẩn thận nha!" Tôn Thắng lo lắng nói, hắn từng trò chuyện với Quỳnh Ngạo Hải, biết dù là Tông Sư cũng không muốn đối mặt với số lượng lớn binh mã như thế.
Tông Sư cũng là người, nội lực là có hạn.
Lời vừa dứt, bóng trắng Trần Diệp lao ra, hắn nhẹ nhàng điểm chân xuống đất, thân hình phiêu dật, chắn trước hàng ngàn binh mã.
Trong cơ thể Trần Diệp truyền đến tiếng vang ù ù, âm thanh to lớn, tựa như chuông đồng.
"Ầm!" Trên bầu trời xẹt qua một tia chớp, chiếu sáng con phố mờ tối.
Trần Diệp nhẹ nhàng phất tay áo, một luồng khí vô hình tỏa ra từ người hắn, trong đan điền rung động ầm ầm, vượt cả sấm rền. Trời đất tối sầm, mưa như trút nước, những giọt mưa rơi xuống xung quanh Trần Diệp dường như được một lực vô hình nâng đỡ, từng giọt lơ lửng giữa không trung.
Chỉ trong vài nhịp thở mà đã có vô số hạt mưa đã lơ lửng xung quanh Trần Diệp, mưa vẫn không ngừng, như thể vô tận, Khoảnh khắc này, dường như trời đất đảo lộn!
Trần Diệp hít một hơi nhẹ, ánh mắt trầm tĩnh,