Chương 298: Chương 298

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,423 lượt đọc

Chương 298: Chương 298

Con ngựa dưới hông Trần Diệp phi nước đại, vó ngựa giẫm mạnh vào vũng nước, bùn đất bắn tung tóe, hắn lắc đầu cười:

"Ta mở không phải là tổ chức sát thủ."

Nam Dật Vân nghe vậy thì ssững sờ, vẻ mặt có chút kỳ quặc.

"Ban đầu ta chỉ muốn kiếm chút tiền để nuôi sống những đứa trẻ trong viện của ta thôi." Trần Diệp giọng đều đều, hắn nhìn về phía màn mưa rơi lả tả, có chút cảm khái.

Trần Diệp cũng không ngờ, chỉ trong hai năm mà quy mô của Ngọc Diệp Đường lại trở nên lớn như vậy.

Nam Dật Vân cười khan.

"Vậy sau này ngươi không cần lo không nuôi nổi đám trẻ đó nữa."

"Đúng vậy." Dưới mặt nạ, khóe miệng Trần Diệp khẽ nhếch lên.

“Ha ha ha ha..."

"Trần lão đệ, ngươi đúng là người thú vị!" Nam Nhất Vân cười lớn, thúc ngựa phi nhanh.

Phía trước quan đạo thấp thoáng hiện ra một tòa thành nhỏ, đám người tăng tốc, hướng đến thành trì tiếp theo.

...

Tường Phù huyện.

Duyệt Lai khách sạn.

Tiếng vó ngựa vang lên từ bên ngoài cánh cửa mở rộng, Tiểu nhị đang ngủ gật trên quầy giật mình tỉnh giấc, nghe tiếng vó ngựa ngày càng gần, hắn vội vàng đứng dậy, ló đầu ra ngoài cửa.

Chỉ thấy một nhóm người cưỡi ngựa nhanh nhẹn dừng lại trước khách sạn, hắn giật mình, vội vàng chạy ra đón.

Nhìn thấy nhóm giang hồ võ giả này, dù đã gặp nhiều biết rộng nhưng tiểu nhị vẫn không khỏi tò mò, bởi vì trong nhóm người này có hai tên tù nhân ướt sũng!

Tiểu Liên xuống ngựa, bước nhanh đến trước khách sạn, nàng lấy từ trong ngực ra một túi tiền, tiện tay ném cho tiểu nhị.

“Tất cả phòng trong khách sạn chúng ta đều bao hết." Tiểu nhị áng chừng tiền trong túi hai lần, lập tức vui vẻ ra mặt.

Bất kể bọn họ là ai, hắn chỉ là một tiểu nhị, có tiền là được rồi!

Trần Diệp vén vạt áo, nhẹ nhàng đáp xuống đất, tiểu nhị theo bản năng nhìn sang, nhưng schỉ một cái thì đã ssững sờ.

Sao trên người người này không có một chút dấu vết bị ướt mưa nào thế?

Trần Diệp liếc nhẹ tiểu nhị một cái rồi không để ý đến hắn nữa.

Hoàng Tam, Hà Ngũ, Chu Bát,... Cũng lần lượt xuống ngựa, bọn họ dặn dò những sát thủ Ngọc Diệp Đường còn lại đến những khách sạn khác, một nhóm mấy chục người vẫn là quá phô trương.

Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải được Hoàng Tam và Trần Nhị cẩn thận cõng xuống ngựa, cả nhóm đi vào khách sạn, Trần Diệp và Nam Dật Vân đi thẳng lên phòng trên lầu, Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải cũng cần được tháo xiềng xích.

Hai người được cõng vào phòng, cởi bỏ áo tù đã ướt đẫm, để lộ tấm lưng rộng rắn chắc. Trên bờ lưng trắng của Tôn Thắng, có hai vết thương ghê rợn ở xương bả vai, hai sợi xích sắt xuyên qua đó. Mà tình trạng của Quỳnh Ngạo Hải cũng tương tự, vết thương đã lành, thịt non mới mọc đã dính liền với xích.

Nam Dật Vân nhìn vết thương của hai người, nhíu mày, ông nhìn Trần Diệp: "Trần lão đệ, lão ca không giỏi y thuật..."

"Hay là để ngươi?"

Trần Diệp trầm ngâm một chút rồi gật đầu nói:

"Để ta."

"Ngươi giúp điểm huyệt."

Hắn bước đến bên cạnh hai người, đưa tay nắm lấy xiềng xích, suy nghĩ một chút liền giơ tay phải lên, gõ vào đầu Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải.

Tôn Thắng: "???"

Quỳnh Ngạo Hải: "???"

Hai người nghiêng đầu một cái liền hôn mê bất tỉnh.

Nam Dật Vân ngơ ngác, định nói gì đó nhưng chỉ thấy Trần Diệp dùng sức, trực tiếp rút xiềng xích ra.

Tôn Thắng và Quỳnh

Hai huynh đệ thân thể run rẩy một chút, lại hôn mê bất tỉnh,

Đồng thời, một dòng máu từ vết thương trên lưng phun ra.

Hộ thể chân khí quanh thân Trần Diệp chặn lại dòng máu tươi.

Nam Dật Vân nhìn thấy một màn này, khóe miệng điên cuồng rút rút.

Trần Diệp rút xích sắt ra, thuận thế đem Tiên Thiên chi khí trong cơ thể độ vào cả hai.

Nam Dật Vân nhanh chóng tiến lên phía trước, vươn tay điểm nhẹ mấy lần trên người Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải, máu tươi liền ngừng lạis.

Trần Diệp độ không ít Tiên Thiên chi khí quá, ổn định thương thế của hai người.

Hắn lại từ hệ thống thương thành đổi vài chất kháng sinh, tiêm cho cả hai.

Làm xong những này, đám người Hoàng Tam lấy ra vải trắng băng vết thương của hai người.

Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải liền xem như không sao.

"Tĩnh dưỡng mấy ngày có lẽ sẽ không sao."

“Một cái nhị phẩm, một cái nhất phẩm, sau khi khôi phục nội lực thì chỉ là bị thương ngoài da."

Nam Dật Vân mặc dù không biết y thuật, nhưng kinh nghiệm giang hồ phong phú, liếc mắt liền nhìn ra thương thế của hai người.

Trần Diệp tháo mặt nạ xuống, tiện tay đặt lên bàn.

Hiện trong phòng ngoại trừ Nam Dật Vân thì chỉ có đám người Hoàng Tam, Trần Diệp không cần che mặt làm gì.

Đương nhiên, cho dù Trần Diệp tháo mặt nạ xuống thì đám Hoàng Tam cũng không dám nhìn thẳng Trần Diệp.

"Lão phu gọi rượu ngon, Trần lão đệ, lát nữa gặp!"

Nam Dật Vân lại nổi cơn nghiện rượu, một hồi không uống rượu liền toàn thân khó chịu.

Ông ta vừa đẩy cửa phòng ra thì Tiểu Liên vừa hay đi đến.

Nàng đến trước người Trần Diệp, cung kính hành lễ nói: "Viện trưởng, tổng bộ Kỳ Lân các ở gần đây. Đợi ngày mai, an bài ít nhân thủ, liền có thể tiêu diệt rồi."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right