Chương 299: Chương 299

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3,532 lượt đọc

Chương 299: Chương 299

Tiểu Liên trong mắt lóe lên một đạo lãnh mang.

Kỳ Lân các nếu đã tìm tới Dục Anh Đường, vậy thì tuyệt đối không thể giữ lại được!

Trần Diệp nhớ tới chuyện của Kỳ Lân các, hắn nhẹ nhàng gật đầu.

"Đưa địa đồ cho ta, ta đi một lát sẽ trở lại."

"Ngươi bảo tiểu nhị chuẩn bị thức ăn đi."

Nghe được Trần Diệp nói như vậy, Tiểu Liên thoáng sửng sốt.

"Địa đồ." Trần Diệp mặt mỉm cười, hướng Tiểu Liên vẫy vẫy tay.

Tiểu Liên lấy lại tinh thần, từ trong ngực lấy ra tấm địa đồ còn có chút ấm áp.

Trên bản đồ có đánh dấu vị trí Kỳ Lân các.

Trần Diệp tiếp nhận địa đồ, lại nói với Tiểu Liên: "Bảo tiểu nhị chuẩn bị thức ăn đi."

Tiểu Liên chớp đôi mắt linh động, hỏi: "Chuẩn bị nhiều hay íts?"

Trần Diệp khẽ cười một tiếng: "Gia yến."

Biện Lương,

Trong nội thành.

Trời đã nhá nhem tối, gió lặng dần, cơn mưa dai dẳng dường như cũng yếu đi, những hạt mưa rơi xuống lăn dài trên mái ngói rồi nhỏ giọt xuống mấy vũng nước trên con đường lát đá xanh, tạo thành tầng tầng lớp lớp gợn sóng.

“Lộp cộp..." Tiếng bước chân đều đều, dồn dập vang lên trong màn mưa, xung quanh một trạch viện hoa lệ, một vòng các bộ khoái Lục Phiến Môn mặc cẩm sam hắc sắc, thắt lưng đeo kim sắc chủy thủ đang bao vây.

Hồng Anh sải bước từ trong đám bộ khoái, tiến thẳng đến trước trạch viện, nàng đội nón lá, hơi ngẩng đầu, để lộ gương mặt đầy anh khí nhìn chăm chú vào tấm biển lớn, trên tấm biển có bốn chữ rõ ràng.

“Phi Vân Hầu Phủ"

Nhìn chăm chăm vào tấm biển một lucs, ánh mắt Hồng Anh đanh lại, hy vọng nội dung trên mảnh gấm là thật.

Hồng Anh nhớ lại đêm hai ngày trước, tay nàng cầm cây đèn, một mình trong Quyển Tông Khố tìm kiếm các ghi chép liên quan đến Ma giáo và Vạn Thanh.

Hồng Anh muốn tìm ra tất cả các đại thần trong triều có liên quan đến Ma giáo.

Mộ Dung Long Uyên nói Vạn Thanh là chỗ đột phá của vụ án.

Nàng đã ở trong Quyển Tông Khố cả ngày nhưng thu hoạch rất ít, Ma giáo yêu nhân hành sự tàn nhẫn, hiếm khi bắt được người sống, không có nhiều chuyện liên quan đến Ma giáo chứ đừng nói đến những ghi chép liên quan đến Vạn Thanh.

Vạn Thanh là thế thập nhất đẳng hầu, thân phận cao quý, Hồng Anh nghĩ mãi không hiểu, tại sao Vạn Thanh lại dính líu đến Ma giáo.

Đúng lúc nàng đang bối rối thì trong Quyển Tông Khố bỗng xuất hiện thêm một bóng người, người đó vóc dáng bình thường, đeo bịt mắt, chỉ lộ ra một mắt. Hắn không nói gì mà chỉ ném cho Hồng Anh một tấm cẩm thiếp, ném xong, Hồng Anh còn chưa kịp đuổi theo thì Độc Nhãn Long đã thi triển khinh công, mấy lần nhảy vọt liền biến mất trong màn đêm.

Sau khi mở phong cẩm thiếp, Hồng Anh chỉ thấy một câu: "Võ công Vạn Thanh tu luyện là 《Vô Tướng Ma Công》 của Ma giáo." Câu này lập tức mở ra suy nghĩ cho Hồng Anh, nàng chợt hiểu ra, nếu Vạn Thanh học võ công Ma giáo thì ắt hẳn hắn có liên quan đến Ma giáo. Về tính xác thực của nội dung phong thư, Hồng Anh đã biết từ Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải là có một thế lực đứng sau thao túng mọi chuyện, thỉnh thoảng gửi thư cảnh báo, mà Độc Nhãn Long chính là người truyền tin của thế lực này.

Hồng Anh bắt đầu thu thập quyển tông vụ án, giai thoại giang hồ liên quan đến 《Vô Tướng Ma Công》 của Ma giáo, sau hai ngày điều tra liên tục, nàng đưa ra một phỏng đoán: Lũ lụt và vụ cướp bạc cứu tế đều là do Ma giáo gây ra, kẻ thực hiện rất có thể là Vạn Thanh, 《Vô Tướng Ma Công》 là võ công không dễ học được nếu không có địa vị trong Ma giáo. Loại võ công này rất kỳ lạ, sau khi luyện thành có thể bắt chước bất kỳ chiêu thức nào đã thấy, thậm chí cả nội lực của người sử dụng. Trong Ma giáo, đây được coi là kỳ công, nếu lấy 《Vô Tướng Ma Công》 làm điểm đột phá thì vụ án Quỳnh Ngạo Hải giết tri phủ Trì Châu đồng thời giết cả nhà Mạc Phương Bình của Cửu Hoa Kiếm Phái cũng có thể liên kết lại!

Hồng Anh cảm thấy phỏng đoán của mình là đúng, vấn đề duy nhất là nàng không có bằng chứng xác thực để chứng minh Vạn Thanh là người của Ma giáo, nhưng bằng chứng này thực ra rất đơn giản, Vạn Thanh tu luyện võ công Ma giáo, chỉ cần ép hắn sử dụng 《Vô Tướng Ma Công》 là sẽ có bằng chứng.

Chính vì vậy, Hồng Anh mới dẫn bộ khoái Lục Phiến Môn bao vây "Phi Vân Hầu Phủ" này.

Mưa lạnh rơi xuống tí tách trên mặt đất, Hồng Anh hít một hơi sâu, không khí ẩm ướt và mát lạnh tràn vào phổi, hy vọng lần hành động này sẽ thành công!

Hồng Anh nhìn chằm chằm vào "Phi Vân Hầu Phủ", trong mắt ánh lên một tia hận thù. Nếu không phải vì Ma giáo thì cha nương nàng đã không chết, đây là mối huyết thù nàng phải trả!

"Hành động!" Hồng Anh khẽ vung tay phải, ra lệnh.

Thân phận của nàng trong Lục Phiến Môn chỉ đứng sau ba vị tổng bộ đầu, được coi là người xuất sắc trong số các bộ đầu trẻ tuổi, một bộ đầu bên cạnh đưa cho Hồng Anh một cây trường thương bằng gỗ sáp trắng dài cả trượng.

Hồng Anh nắm chặt trường thương, chủ động xông về phía Phi Vân Hầu phủ, các bộ đầu Lục Phiến Môn xung quanh theo sát phía sau, bọn họ sắc mặt lạnh lùng, trong tay ném ra vài quả Phích Lịch Tử.

“Ầm!"

"Ầm!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right