Chương 338: Chương 338
Nghe vậy, Đại Minh đỏ mặt, gãi đầu ngượng ngùng cười, hắn cười hai tiếng thì đột nhiên nhớ ra một chuyện, Đại Minh vội vàng nói với Trần Diệp: "Cha! Ta muốn nói với cha một chuyện."
"Con nói đi." Trần Diệp dịu dàng nhìn nhi tử ngốc nghếch này.
“Ta muốn cùng nghĩa huynh của ta đến thảo nguyên."
"Ta muốn xem phong cảnh thảo nguyên." Khuôn mặt chất phác thật thà của Đại Minh lộ ra vẻ khao khát.
Trần Diệp không từ chối, gật đầu nói: "Nam nhi chí ở bốn phương. Con đi ra ngoài dạo chơi ngắm cảnh cũng tốt."
"Ở tuổi này của con, cũng nên đi du lịch một chút."
Thấy Trần Diệp không từ chối, Đại Minh vô cùng mừng rỡ, cảm kích nói:
"Đa tạ cha."
Trần Diệp mỉm cười:
"Chuyện này có gì đâu. Bao giờ con lên đường?"
Đại Minh thu lại nụ cười trên mặt, nói: "Ta... Ta muốn về Dư Hàng một chuyến, gặp Uyển Nhi."
"Lần này đi vội, ta cũng không nói với Uyển Nhi..."
Đại Minh nghĩ đến nữ tử dịu dàng kia, trong lòng tràn đầy áy náy.
Thấy Đại Minh có thể nói ra những lời này, ánh mắt Trần Diệp lộ ra ý cười.
“Tốt lắm, Đại Minh, con đã trưởng thành rồi."
Trần Diệp từ trong ngực lấy ra một tờ ngân phiếu 100 lượng đưa cho Đại Minh.
“Trên đường về mua chút quà tặng cho Uyển Nhi."
"Sau khi con đi, Uyển Nhi có đến tìm con, ta nói con đi Kinh Châu du lịch rồi. Con bé rất lo lắng cho con, lúc trở về nhớ đối xử tốt với người ta."
Đại Minh cười ngượng ngùng gật đầu, trong mắt lộ ra một tia ấm áp.
“Viện trưởng, đã thu xếp thỏa đáng rồi!”
Ngoài cửa truyền đến âm thanh của Tiểu Liên.
Trần Diệp nhìn về phía Đại Minh, đưa tay sờ lên lên gương mặt ngốc nghếch của nhi tử, cười nói:
“Đi thôi.”
Đại Minh ngốc nghếch cười cười, dùng sức gật đầu.
Trần Diệp đứng dậy, Đại Minh cùng Tiểu Liên đi theo phía sau hắn.
Ba người đi ra khách sạn.
Bên ngoài cửa khách sạn, Tôn Thắng, Quỳnh Ngạo Hải cùng Hoàng Tam mỗi người đều có một con ngựa, lẳng lặng chờ đợi.
Thấy Trần Diệp ra, đám người đồng thời mở miệng:
"Nghĩa phụ!"
"Tông Sư!"
"Công tử!"
Trần Diệp đeo mặt nạ bạc gật đầu, nghỉ ngơi xong cũng đến lúc phải chia tay rồi.
Quỳnh Ngạo Hải khuôn mặt vẫn còn hơi tái nhợt cung kính bước tới, chắp tay nói với Trần Diệp: "Đa tạ Tông Sư ra tay cứu giúp. Ân tình này, Ngạo Hải suốt đời khó quên."
"Ngày sau nếu có việc gì cần đến Ngạo Hải, ngài cứ nói một lời. Dù lên núi đao xuống biển lửa, Ngạo Hải cũng sẽ ra tay!" Quỳnh Ngạo Hải nghiêm nghị nói, gió nhẹ thổi qua làm tung bay bộ y phục màu xanh biển trên người hắn.
Quỳnh Ngạo Hải được Mộ Dung Long Uyên đưa vào nhất phẩm, nhìn khắp thiên hạ cũng đã là cao thủ hàng đầu!
Trần Diệp bình thản nói: "Ngươi làm việc nghĩa hiệp, vì bách tính thiên hạ. Nếu ngươi chết sẽ là tổn thất cho giang hồ."
Khuôn mặt cương nghị của Quỳnh Ngạo Hải hơi đỏ lên, được Tông Sư đệ nhất thiên hạ khen ngợi ‘chết là tổn thất cho giang hồ’, hắn thật sự quá vinh hạnh rồi.
Trần Diệp bình tĩnh nhìn Quỳnh Ngạo Hải một cái, trong lòng có chút cảm khái.
Hai năm trước, ở Thiết Tước sơn trang, hắn mới vào giang hồ, Quỳnh Ngạo Hải còn muốn cùng hắn luận bàn. Giờ đây hai năm trôi qua, thân phận, thực lực của hai người đã khác biệt một trời một vực.
“Ợ..." Bên cạnh truyền đến tiếng ợ rượu, đám người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nam Dật Vân tay cầm hồ lô rượu, mặt đỏ bừng lảo đảo đi tới.
Hắn chào Trần Diệp rồi quay sang nói với Quỳnh Ngạo Hải, vẻ mặt mất kiên nhẫn: "Nhanh lên, lề mề gì thế!"
"Ngươi muốn lão tử chờ ngươi à?"
Nam Dật Vân vừa dứt lời thì Tôn Thắng liền phản bác:
"Nói chuyện với nhị ca ta kiểu gì thế!"
"Tôn trọng chút!"
Tôn Thắng cau ngươi quát, Nam Dật Vân lập tức nổi giận đến mức suýt phun cả rượu ra.
"Tên tiểu vương nhà ngươi..." Nam Dật Vân chưa nói hết câu thì chợt nhớ ra Trần Diệp đang ở bên cạnh, liền vội vàng nuốt nửa câu sau vào, nghiến răng nói: "Trước mặt người ngoài, ngươi có thể giữ chút thể diện cho ta không!"
"Dù gì ta cũng là Tông Sư đấy!"
"Ngươi thật sự không xem Tông Sư ra gì à!"
Nam Dật Vân vẻ mặt u ám, tức giận vô cùng.
Quỳnh Ngạo Hải nhẹ nhàng nói với Tôn Thắng: "Tiểu Thắng, tôn trọng sư công một chút."
Tôn Thắng im lặng một lúc rồi gật đầu.
Nam Dật Vân nhìn cảnh này mà tức đến mức sau gáy đau nhói.
Bối phận loạn hết rồi! Thật sự gieo nhân nào gặt quả nấy sao?
Đúng là nghiệp chướng mà!
Quỳnh Ngạo Hải hoàn hồn, chắp tay chào từ biệt Trần Diệp.
“Tông Sư, cha ta đã mất hết võ công, ta phải về Hải Kình Bang chấp chưởng đại cục."
"Ta xin phép đi trước!" Trong lúc nói chuyện, Quỳnh Ngạo Hải luôn cúi đầu không nhìn Trần Diệp, cũng không nhìn Tiểu Liên, mà Tiểu Liên cũng không nhìn Quỳnh Ngạo Hải.
Trần Diệp khẽ gật đầu: "Đi đi."
"Vâng!" Quỳnh Ngạo Hải buông hai tay nhìn về phía Tôn Thắng. Lúc này Tôn Thắng cũng không còn vẻ đùa giỡn như mọi khi, trên mặt có thêm chút nghiêm túc.
"Tiểu Thắng!"
"Nhị ca!" Hai người nhìn nhau, khóe mắt dần đỏ lên,