Chương 339: Chương 339
Trong khoảng thời gian này, Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải đã cùng ăn cùng ngủ, vào sinh ra tử, hợp lực giết Trương Mậu Tường rồi cùng vào ngục.
Tình cảm của hai người vô cùng sâu đậm, có thể nói là sinh tử chi giao! Giờ đây đến lúc phải chia tay, Tôn Thắng giơ tay lên, chắp tay, giọng có chút khàn khàn: "Nhị ca, trên đường cẩn thận!"
Quỳnh Ngạo Hải hít hít mũi, nở một nụ cười: "Đợi ta ổn định cục diện trong bang rồi sẽ đến Thái Hồ tìm ngươi!"
"Đến lúc đó, ta nhất định sẽ mang theo rượu ngon nhất!" Tôn Thắng cười lớn:
"Được!"
"Nhớ mang nhiều vò vào, nếu không sẽ không đủ uống đâu!"
"Nhất định!" Hai người nhìn nhau, bỗng nhiên cùng cười lớn.
"Ha ha ha ha..."
"Ha ha ha ha..."
Quỳnh Ngạo Hải nhìn thiếu niên làn da trắng nõn, dung mạo tuấn tú trước
Huynh đệ của mình quả thực rất thú vị!
Đám người xung quanh thấy cảnh này cũng phải mỉm cười.
Đây chính là tình nghĩa giang hồ đấy!
Mấy lão giang hồ Hoàng Tam, Hà Ngũ, trong mắt cũng lộ một tia hồi tưởng, đã từng có lúc bọn họ cũng có loại sinh tử chi giao thế này, nhưng đáng tiếc... Giang hồ nhiều ân oán, thế sự vô thường, có đôi khi, chia tay chính là vĩnh biệt!
Quỳnh Ngạo Hải nhìn Tôn Thắng một cái thật sâu, sau đó hắn chuyển ánh mắt, chắp tay với đám người.
"Các vị, hẹn gặp lại!"
Nói xong, Quỳnh Ngạo Hải xoay người lên ngựa.
Nam Dật Vân điểm nhẹ chân, cả người bay lên, đáp xuống một con ngựa khác, ông ta đổ một ngụm rượu vào miệng, rượu chảy dọc theo bộ râu lộn xộn của ông ta xuống quần áo nhưng Nam Dật Vân không quan tâm, gương mặt đỏ bừng ợ một cái, chắp tay nói với Trần Diệp: "Trần lão đệ, lão phu cũng đi trước đây!"
Ông ta phải cùng Quỳnh Ngạo Hải trở về để áp trận, hai mươi tuổi đã đạt đến cảnh giới nhất phẩm, Quỳnh Ngạo Hải cũng có thể "miễn cưỡng" lọt vào mắt Nam Dật Vân.
Trần Diệp chắp tay đáp lễ: "Gặp lại!"
Nam Dật Vân và Quỳnh Ngạo Hải cùng nhau phi ngựa ra xa.
Tôn Thắng đứng trên đường, nhìn về hướng Quỳnh Ngạo Hải rời đi, khóe mắt đỏ hoe.
Hắn hít một hơi thật sâu, kìm nén cảm xúc trong lòng quay đầu nhìn Trần Diệp.
Tôn Thắng còn chưa mở miệng thì Trần Diệp đã biết hắn muốn nói gì rồi.
“Tết Trung thu năm nay nhất định phải trở về." Trần Diệp thản nhiên nói.
Tôn Thắng đỏ mặt, cười trừ hai tiếng rồi gãi đầu đáp:
"Nhất định!"
Trần Diệp khẽ cười, dặn dò: "Nhớ những gì ta đã nói với con. Ta không can thiệp vào lựa chọn của con nhưng con đừng đi sai đường."
Tôn Thắng gãi đầu, khóe miệng nhếch lên, có chút ngông cuồng nói:
"Nghĩa phụ, giờ ta cũng coi như là một đại hiệp nổi danh giang hồ rồi!"
"Đợi cô nương Lục Phiến Môn kia điều tra rõ ràng trả lại sự trong sạch cho ta thì ta sẽ ngẩng cao đầu ở Thái Hồ!"
Trần Diệp sa sầm mặt, giơ tay định đánh thì Tôn Thắng liền sợ hãi rụt cổ lại chạy ra xa, hắn quay đầu lại nhìn, thấy Trần Diệp căn bản không nhúc nhích nêm xấu hổ mà mặt đỏ lên.
Tôn Thắng đứng cách Trần Diệp không xa, hắn đột nhiên quỳ xuống, cung kính dập đầu ba cái trước Trần Diệp.
Tôn Thắng nghiêm mặt, ánh mắt chân thành: "Nghĩa phụ, lần này Tiểu Thắng làm việc không suy nghĩ hậu quả, làm nghĩa phụ phải bận tâm rồi!"
Dưới lớp mặt nạ, Trần Diệp bật cười, ánh mắt ôn hòa nhìn Tôn Thắng.
Sau ba lần dập đầu, Tôn Thắng đứng dậy, lại trở về với vẻ ngoài khôi hài bông đùa.
“Nghĩa phụ, vậy ta đi đây!"
Trần Diệp cười mắng: "Cút đi!"
"Vâng! Ta cút ngay đây!" Tôn Thắng cười hì hì, dắt một con ngựa, nhảy lên rồi chắp tay chào Đại Minh, Tiểu Liên và mấy sát thủ của Ngọc Diệp Đường.
“Hẹn gặp lại!" Tôn Thắng nói xong, quay đầu ngựa, đuổi theo Quỳnh Ngạo Hải.
“Nhị ca, đợi ta với! Ta đi đường thủy về cùng ngươi!"
Nhìn Tôn Thắng phi ngựa xa dần, Trần Diệp cười lắc đầu, hắn lại nhìn Đại Minh, Tiểu Liên và những người khác, nói: "Các ngươi cứ từ từ đi, đừng vội."
"Ta về trước đây." Nói xong, Trần Diệp phất nhẹ tay áo, bạch y trên người không gió mà tự động bay lên, hắn cất bước, trong nháy mắt đã xuất hiện cách đó ba mươi trượng, một bước, hai bước... vài bước sau, bóng dáng Trần Diệp đã biến mất không dấu vết.
Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này, Đại Minh và Hùng Sơn đều mở to mắt kinh hãi.
Giỏi... giỏi quá!
Cảnh tượng này cũng rơi vào mắt tên tiểu nhị đang nằm bò trên quầy trong khách sạn, hắn trợn to mắt, lẩm bẩm:
"Trời ơi! Người này là người hay là ma thế?"
"Chẳng lẽ ban ngày ban mặt mà gặp ma?"
Hắn nhìn các giang hồ võ giả trước cửa, trong mắt lộ ra vẻ ghen tị, giá mà hắn cũng biết võ công thì tốt biết mấy.
…
Dư Hàng, Dục Anh Đường, Hoa Tịch Nguyệt sau khi tán gẫu với Trần Võ thì liền trở về phòng của các nha hoàn, trong phòng vang lên tiếng ngáy trầm thấp.
Hoa Tịch Nguyệt liếc nhìn nha hoàn Vân Hương đang ngủ trưa rồi ngồi phịch xuống ghế, nàng cầm lấy ấm trà trên bàn, rót một chén cho mình.
Nửa chén trà trôi xuống bụng, Hoa Tịch Nguyệt nhíu mày, lẩm bẩm: "Trà này khó uống quá..."
"Không được, ta thật sự chịu không nổi nữa rồi!!!" Hoa Tịch Nguyệt có chút phát điên.