Chương 346: Chương 346

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,389 lượt đọc

Chương 346: Chương 346

Tiết Minh nhìn Hoa Tịch Nguyệt bước vào Dục Anh Đường rồi lại mở "Giang hồ chí" ra, cẩn thận xem.

Vài chục nhịp thở sau.

Biểu tình của Tiết Minh trở nên vô cùng ngưng trọng.

Lâm An phủ, ngoại Dư Hàng huyện, một chiếc xe ngựa chạy trên con đường lớn rộng lớn, cuốn lên một làn bụi, đến khi bụi tan đi, một người thanh niên trẻ tuổi mặc bạch y, đeo mặt nạ bạc đã xuất hiện bên đường, tay phải hắn xách một gói giấy dầu, trên gói giấy có dòng chữ: "Tiệm bánh điểm tâm Biện Lương".

Trần Diệp nhìn về phía bức tường thành màu xám xanh ở phía xa rồi tháo chiếc mặt nạ xuống.

“Trở lại rồi..." Hắn lẩm bẩm.

Trần Diệp đứng trên đường lớn, nhìn theo chiếc xe ngựa đi xa một lúc rồi tiến vào thành trấn.

Khoảnh khắc này, hắn không khỏi nhớ lại hai năm trước, khi đó, hắn cũng đứng trên con đường lớn nhìn về phía Dư Hàng thành giống như bây giờ, hai năm thời gian vội vàng trôi qua đã thay đổi nhiều thứ, cũng thay đổi nhiều người, trái tim Trần Diệp cũng vô thức thay đổi.

Hắn bình tĩnh nhìn một lúc rồi hít một hơi nhẹ, bước chân về phía trước.

Súc Địa Thành Thốn!

Vài hơi thở sau, Trần Diệp đã xuất hiện trên con ngõ bên ngoài Dục Anh Đường.

Trong ngõ vắng người lại có một lão nhân mặc áo xám nhạt đang ngồi nơi kia, ông ta nhắm mắt lại như đang chờ đợi điều gì đó.

Trần Diệp vừa liếc mắt đã nhận ra Tiết Minh, trong mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc.

“Ngươi đang làm gì ở đây thế?" Trần Diệp dừng lại trước mặt Tiết Minh, lên tiếng hỏi.

Tiết Minh run lên, đột nhiên mở mắt ra, nhìn thấy Trần Diệp, ông ta vội vàng đứng dậy.

Tiết Minh chắp tay, hành lễ hậu bối.

“Tiết Minh bái kiến Tông Sư."

"Lão phu Tiết Minh, có việc muốn nhờ."

Có việc muốn nhờ?

Trần Diệp nhìn Tiết Minh, như có điều suy nghĩ, hắn vừa định phất tay đuổi Tiết Minh thìchợt nhớ ra người này trên giang hồ biệt hiệu hình như là "Độc Vương".

“Độc Vương?" Trần Diệp hỏi.

“Không dám nhận, đó là biệt hiệu giang hồ đặt cho." Tiết Minh hơi khom lưng tỏ ra rất cung kính.

Ông ta vừa đọc xong Giang Hồ Chí, biết Trần Diệp hiện là thiên hạ đệ nhất Tông Sư! Tông Sư không thể khinh nhờn, lễ nghi nhất định phải chu đáo.

Trần Diệp đánh giá Tiết Minh hai lần, sau đó hắn quay người, tay phải xách túi điểm tâm, chậm rãi bước đi:

"Vào trong nói chuyện." Nói xong, Trần Diệp bước về phía Dục Anh Đường.

Tiết Minh ngẩn ra, không kịp phản ứng, Trần Diệp vậy mà lại cho ông vào trong nói chuyện?

Hít...

Trên mặt Tiết Minh lộ ra vẻ vui mừng, xem ra vị Đông Hoa Tông Sư này cũng dễ nói chuyện.

Trần Diệp không để ý đến Tiết Minh, hắn bước vào Dục Anh Đường.

“Bộp bộp bộp..." Trong nhà vang lên một tràng tiếng vỗ tay.

“Mọi người dậy đi."

"Tỉnh dậy, rửa mặt đi."

"Nghỉ trưa kết thúc rồi."

Nô tỳ Xuân Đào vỗ tay, gọi lũ trẻ đang ngủ trưa dậy.

Mười mấy đứa trẻ trong nhà dụi dụi mắt, ngồi dậy khỏi giường, khuôn mặt non nớt đều lộ rõ vẻ mệt mỏi.

“Tiểu Phúc, muội định đi đâu vậy?" Giọng của Xuân Đào vọng ra từ phòng ngủ.

“Xuân Đào tỷ tỷ, ta khát nước! Ta đi tìm chút nước uống!" Một bóng dáng nhỏ nhắn chạy vụt ra khỏi phòng.

Tiểu Phúc chạy một mạch, vừa ra ngoài viện đã nhìn thấy bóng người mặc bạch y quen thuộc, đôi mắt to tròn, đen trắng rõ ràng của Tiểu Phúc bỗng sáng lên.

“Cha!" Tiểu Phúc gọi lớn rồi chạy về phía Trần Diệp.

Trần Diệp mỉm cười, dang rộng vòng tay bế bổng Tiểu Phúc lên.

“Cha, mấy ngày nay cha đi đâu vậy? Ta rất nhớ..." Tiểu Phúc ngồi trên cánh tay Trần Diệp, bĩu môi, vẻ mặt không vui.

Trần Diệp vừa buồn cười vừa thương.

“Mấy ngày gì chứ, cha mới đi có một ngày thôi."

Tiểu Phúc chớp chớp đôi mắt to tròn, bĩu môi nói: "Ta cảm giác như mấy ngày rồi chưa gặp cha... Hôm qua có một tiểu hòa thượng đến nhà mình nữa đấy."

"Cha không gặp được hắn rồi."

"Ta muốn sờ hắn nhưng Tiểu Nguyệt tỷ tỷ không cho ta sờ." Trần Diệp ôm Tiểu Phúc, cười mỉm nói:

"Thế à? Nhà còn có thêm một tiểu hòa thượng nữa à?"

Tiểu Phúc gật gật cái đầu nhỏ: "Sau đó, tiểu hòa thượng bị một lão hòa thượng dẫn đi rồi."

"Lão hòa thượng đó trông hung tợn lắm."

Tiểu Phúc như con chim nhỏ, líu ríu kể lại chuyện ngày hôm qua, Trần Diệp yên lặng lắng nghe, hắn bế Tiểu Phúc vào đại sảnh rồi rót cho tiểu nữ hài một cốc trà ấm.

Tiểu Phúc ừng ực uống hai cốc nước, lúc này mới thở ra một hơi đặt cốc xuống.

“Cha, cha đi ra ngoài có mang đồ ăn ngon về không?"

Tiểu Phúc chớp chớp đôi mắt to tròn của mình, đáng thương nhìn Trần Diệp.

Trần Diệp đặt tiểu nữ hài xuống đất, giơ tay phải lên, cười mỉm nói:

"Con mèo tham ăn này, chỉ biết ăn thôi."

"Đây, đây là điểm tâm cha mang về cho con."

Tiểu Phúc lập tức mở to mắt, trong mắt như có những ngôi sao nhỏ lấp lánh, vươn tay nhận lấy gói điểm tâm rồi nhanh nhẹn mở ra.

“Cha, cha ăn trước đi." Tiểu Phúc lấy ra một miếng bánh đậu xanh đưa cho Trần Diệp.

Trần Diệp há miệng cắn, xoa xoa đầu tiểu nữ hài: "Còn lại con ăn đi, cha ăn một miếng là đủ rồi. Con đi chia cho các ca ca tỷ tỷ đi."

Tiểu Phúc xách gói điểm tâm chạy như bay.

“Ca ca tỷ tỷ, cha về rồi. Cha còn mang điểm tâm về nữa!"

Tiểu Phúc dùng thanh tuyến trẻ nhỏ của mình mà hô to, bên phòng ngủ lập tức có tiếng ồn ào.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right