Chương 347: Chương 347

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3,847 lượt đọc

Chương 347: Chương 347

Trần Diệp nhìn bóng dáng Tiểu Phúc chạy lon ton, bất giác mỉm cười, đứa trẻ Tiểu Phúc này tuy đôi khi tính tình nghịch ngợm nhưng có lúc cũng rất đáng yêu.

Tiểu Phúc chạy vào viện, Tiết Minh cũng vừa cẩn thận bước vào đại sảnh.

Hai người nhìn nhau, lúc Tiết Minh nhìn thấy Tiểu Phúc thì liền kinh ngạc, chính đứa trẻ này đã ăn con Cổ Vương của mình.

Mà Tiểu Phúc thấy Tiết Minh thì người cứng đờ, trong mắt lộ vẻ sợ hãi.

“Xấu ... người xấu ..." Tiểu Phúc mím môi, mắt ngấn lệ, sắp khóc to.

Trần Diệp thấy thế một cái Súc Địa Thành Thốn, ôm Tiểu Phúc vào lòng và dỗ dành: "Không sao đâu, Tiểu Phúc, cha ở đây."

Tiểu Phúc sợ hãi nắm lấy cánh tay của Trần Diệp, vùi đầu vào vai hắn.

Trần Diệp liếc nhìn Tiết Minh ra hiệu bằng mắt cho ông ta đến sảnh.

Tiết Minh thở dài, mắt đầy bất lực, tình huống ngày hôm đó rất đặc biệt, ông ta bị cơn tức giận làm mờ mắt nên mới tát chết nha hoàn đó, xét cho cùng ông ta dành cả nửa đời làm việc chăm chỉ để tạo ra một con Cổ Vương, nhưng kết quả là lại làm áo cưới cho người khác, chuyện này nếu xảy ra với bất kỳ ai thì sao mà không nổi giận mất khôn được chứ?

Công sức của nửa đời người tan thành mây khói, lúc đó Tiết Minh chỉ muốn đi chết cho xong chuyện.

Trần Diệp thấy Tiết Minh bước vào sảnh, hắn lại dỗ Tiểu Phúc vài câu Tiểu Phúc mới ngừng khóc.

Trần Diệp đặt Tiểu Phúc xuống, nói: "Đi chia điểm tâm cho các ca ca tỷ tỷ đi."

Tiểu Phúc mắt đỏ hoe gật đầu.

Trần Diệp đưa mắt nhìn quanh viện, thuận miệng hô: "Tiểu Nguyệt, pha trà đi."

"Tới ... Tới liền đây!" Giọng Hoa Tịch Nguyệt vang lên từ phòng nghỉ của nha hoàn.

Trần Diệp bước vào đại sảnh ngồi vào vị trí chủ tọa quen thuộc của mình, Tiết Minh đứng bên cạnh, cũng không ngồi xuống.

“Ngồi đi." Trần Diệp thản nhiên nói.

Tiết Minh lúc này mới dám ngồi xuống, cả đại sảnh chìm vào im lặng, hai bên đều không nói gì.

Không lâu sau, Hoa Tịch Nguyệt bưng một ấm trà đã pha xong bước vào.

“Để ở đây đi." Trần Diệp liếc nhìn chiếc bàn bên cạnh.

“Vâng..." Hoa Tịch Nguyệt cẩn thận đặt ấm trà xuống cạnh Trần Diệp.

Trần Diệp liếc nhìn Hoa Tịch Nguyệt một cái khiến nàng vội vàng dời mắt, có vẻ hơi chột dạ.

Chột dạ?

Trần Diệp nhận ra cảm xúc của nàng, không khỏi nheo mắt, con bé này lại làm chuyện xấu gì rồi?

"Viện... Viện trưởng... Ta còn việc phải làm, ta đi trước đây." Hoa Tịch Nguyệt nói một câu rồi vội vàng chuồn đi.

Trần Diệp cũng không để ý đến Hoa Tịch Nguyệt nữa, hắn rót hai chén trà rồi bưng một chén lên, cổ tay khẽ động, chén trà chứa đầy nước trà đã được Trần Diệp dùng nội lực đưa đến chiếc bàn nhỏ bên cạnh Tiết Minh.

“Đa tạ Tông Sư." Tiết Minh vội vàng đa tạ.

Trần Diệp nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: "Nói đi, ngươi tìm ta có chuyện gì."

Tiết Minh cắn răng, lấy hết can đảm nói: "Ta muốn nhận Tiểu Phúc làm đồ đệ. Con bé đã ăn Cổ Vương của ta, thể chất thay đổi, rất thích hợp tu luyện độc thuật, sau này biết đâu còn có thể ngộ ra phương pháp lấy độc cứu người." Nghe vậy, Trần Diệp từ từ đặt chén trà xuống, cười cười.

"Ngươi cũng thật dám nghĩ, ngươi đã giết mất một nha hoàn trong viện của ta, bây giờ còn muốn nhận nữ nhi ta làm đệ tử."

"Chậc chậc chậc..."

Trần Diệp đánh giá Tiết Minh, rất khâm phục dũng khí của hắn.

Không khí có chút ngưng trọng, nghe những lời này, trên trán Tiết Minh toát ra vài giọt mồ hôi lạnh, ông ta hít một hơi thật sâu, cố lấy can đảm nói: "Tông Sư, hôm đó ta quá tức giận nên mới lỡ tay đánh chết nha hoàn..."

Nửa đời phấn đấu nỗ lực, tâm huyết bỗng chốc tan thành mây khói, trong tình huống đó, ai mà không nóng giận chứ?

Trần Diệp cười cười, cắt ngang lời ông ta: "Lỡ tay đánh chết. Câu này nói rất thú vị." Trần Diệp bưng tách trà lên, nhấp một ngụm, không khí ngưng trọng dịu đi đôi chút.

Trần Diệp bình tĩnh nhìn Tiết Minh, đột nhiên hỏi: "Ngươi nói xem, mạng của nha hoàn có tính là mạng người không?"

Tiết Minh ngẩn người ra, ông ta do dự một chút rồi nói: "Tính."

Trần Diệp lắc đầu: "Ngươi nói không đúng."

"Mạng của nha hoàn, ở thời cổ đại không tính là mạng người!"

Trong mắt Tiết Minh hiện lên một tia kinh ngạc, ông ta có chút không hiểu ý của Trần Diệp.

Trần Diệp ánh mắt hơi ngưng lại, nhìn ra viện, bọn trẻ trong Dục Anh Đường đang ở bên ngoài vui đùa đuổi bắt nhau.

“Sau khi ngươi giết nha hoàn đó, ta đã đích thân đến nhà nàng. Nhà nàng không lớn, điều kiện sống cũng rất nghèo khổ, trong nhà nàng có phụ mẫu và một đệ đệ tám tuổi."

"Lúc ta đến, phụ thân nàng biết tin nữ nhi mình đã chết nhưng lại không có biểu cảm gì, ngược lại nhìn ta bằng ánh mắt rất kỳ lạ.”

“Ánh mắt đó truyền đạt cho ta một câu, ngươi có biết là câu gì không?" Trần Diệp ngồi trên ghế, nhìn Tiết Minh.

Tiết Minh có chút không hiểu, Tông Sư nói với hắn những chuyện này để làm gì chứ?

Ông ta trầm ngâm một chút, trên khuôn mặt già nua chợt hiện lên một tia cười giễu.

“Ta đoán, hẳn là 'Ngươi định bồi thường bao nhiêu bạc?'"

Trần Diệp cười.

“Không sai, chính là ý này."

"Phụ thân nàng nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt liền truyền đạt câu nói này."

"Ta hiểu ý của ông ta, nhưng ta không để ý, ta bước vào nhà nàng, thấy mẫu thân nàng ngồi bên giường vừa khâu giày vừa rơi lệ."

"Bà ấy nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng ta." Trần Diệp khẽ hít một hơi, thản nhiên nói: "Lúc đó khi ta thấy cảnh này đã rất cảm động."

"Lúc con cái qua đời, có lẽ chỉ có người làm mẫu thân mới là người đau đớn như xé ruột xé gan nhất."

Tiết Minh lặng lẽ lắng nghe.

Trần Diệp chuyển giọng: "Nhưng mà, khi ta lấy ra 500 lượng bạc đưa cho nữ nhân đó, ta thấy trong mắt người đó lóe lên một tia vui mừng lẫn kinh ngạc."

Tiết Minh trầm mặc.

“Ta cẩn thận quan sát sắc mặt của phụ mẫu nàng. Ngươi nói xem, một người mẫu thân mất nữ nhi, đột nhiên lại nhận được một khoản tiền lớn, phản ứng của người đó sẽ như thế nào?"

Trần Diệp nhìn chằm chằm vào đám trẻ đang chạy nhảy ngoài viện, nhẹ giọng hỏi.

Tiết Minh có chút khàn giọng nói: "Tóm lại, không thể là vui mừng."

Trần Diệp gật đầu: "Đứng trên góc độ nhân tính, bà ấy có thể im lặng, có thể bài xích, có thể cự tuyệt, nhưng tuyệt đối sẽ không xuất hiện vui mừng."

"Nhưng ta đột nhiên phát hiện, hình như bản thân đã nghĩ sai."

Hắn nâng tách trà lên, nhấp một ngụm rồi nói tiếp: "Trong mắt phụ mẫu nàng, mạng sống của nàng chẳng là gì cả. Người nhà đã như vậy thì nói chi đến trong mắt người khác, trong mắt võ giả, trong mắt thế tục, mạng sống của nàng càng không đáng giá."

"Chuyện này có phải hơi thú vị không?" Trần Diệp lặng lẽ nhìn ngoài viện, nhàn nhạt nói: "Ta luôn nhìn mọi việc từ góc độ của mình, nhưng ta quên mất, đây là thời cổ đại, suy nghĩ của ta luôn có vẻ không hợp với thời đại này."

"Hôm đó, ta hoàn toàn có thể một chưởng đánh chết ngươi để báo thù cho nha hoàn."

"Theo cách hiểu của giang hồ võ giả các ngươi, nha hoàn tuy là hạ nhân nhưng cũng là người trong phủ ta. Dù nàng chết thì cũng phải có người đền mạng, nếu không, mặt mũi của ta biết để đâu?"

Tiết Minh cúi đầu, ánh mắt có chút mơ hồ, những lời Trần Diệp nói có vài chỗ ông ta không hiểu?

"Nhưng, ta biết rõ, ngươi hao phí tâm huyết nửa đời, cuối cùng lại để Tiểu Phúc hưởng lợi."

"Phấn đấu nửa đời, một khi trong phút chốc mất hết tất cả, cảm giác này ta có thể hiểu được. Nếu ta ỷ vào võ lực, một chưởng đánh chết ngươi thì lại không công bằng với ngươi. Nhưng nếu tha cho ngươi thì lại không công bằng với nha hoàn."

"Lúc đó nếu không ai ngăn cản ngươi, Tiểu Phúc cũng khó thoát khỏi cái chết."

"Khi đó thấy ngươi như tro tàn, sống không còn gì luyến tiếc, ta đã nghĩ ra một cách dung hòa là giao ngươi cho nha môn."

Trần Diệp thu hồi ánh mắt, lại nâng tách trà lên nhấp một ngụm.

“Bây giờ ngươi phấn chấn trở lại rồi thì chạy đến trước mặt ta, nói muốn nhận nữ nhi ta làm đồ đệ."

"Ngươi nói xem, nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm thế nào?"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right