Chương 348: Chương 348
Tiết Minh im lặng không nói, ông ta đã hiểu ý của Trần Diệp rồi.
Tiết Minh đứng dậy, chắp tay thở dài: "Đa tạ Tông Sư đã nương tay, ta đã hiểu rồi..." Sắc mặt Tiết Minh hơi tái đi.
Tuy đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối, nhưng khi sự việc xảy ra vẫn khiến ông ta cảm thấy khó chịu trong lòng.
Trần Diệp đặt tách trà xuống bàn.
“Ta chưa nói để ngươi đi." Tiết Minh khựng lại.
“Ngươi có biết Thất Trùng Thất Hoa Cao không?" Trần Diệp hỏi.
“Biết."
"Có thể giải?"
"Có thể."
Trần Diệp nhìn Tiết Minh, đánh giá ông ta vài lần rồi nói: "Trừ độc thuật ra, trình độ y thuật của ngươi thế nào?"
"Nếu xét về cảnh giới võ đạo, y thuật của ta có thể được coi là nhất phẩm thiên hạ."
Trần Diệp nhìn chằm chằm Tiết Minh, ánh mắt như có điều suy nghĩ, một lúc lâu sau, Trần Diệp mở miệng: "Tiểu Phúc có phúc duyên của riêng mình, hơn nữa tuổi còn nhỏ, ta không muốn để con bé đụng vào độc."
"Trong số các con của ta, có một đứa rất hứng thú với y thuật."
"Ngươi làm việc cho Ngọc Diệp Đường mười năm, ta có thể để nó bái người làm sư phụ."
Nghe những lời này, Tiết Minh sững sờ tại chỗ.
Làm việc cho Ngọc Diệp Đường mười năm mới có thể cho một đứa trẻ bái mình làm sư phụ? Không phải chứ...
Tiết Minh ngây người, dù sao ông ta cũng được coi là đại gia độc đạo trong giang hồ, xuất thân từ Thần Y Cốc, y thuật của cũng là hàng đầu trong giang hồ, ông ta nhận đệ tử vậy mà lại phải làm việc cho người khác mười năm?
Tiết Minh sống mấy chục năm, đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống này.
Ông ta nhìn Trần Diệp, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ta nhận đệ tử không coi trọng thiên phú, chỉ coi trọng tâm tính. Nếu tâm tính của nó không tốt, bỏ dở giữa chừng..."
Trần Diệp mỉm cười: "Nếu như vậy, ngươi có thể rời đi bất cứ lúc nào." Tiết Minh suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu.
Trần Diệp đã cho ông ta bậc thang để xuống thì nên ngoan ngoãn xuống, dù sao cũng phải nể mặt Tông Sư đệ nhất thiên hạ. Thành hay không thì cứ dạy thử một hai tháng rồi xem xét lại.
Nếu tâm tính của đứa nhỏ đó không được thì đến lúc đó đi cũng được.
Tiết Minh chấp tay, có chút do dự nói: “Vậy… vẫn xin Tông Sư đưa đứa nhỏ đó cho ta xem thử.”
Trần Diệp hướng ngoài viện hô lên: “Xuân Đào, đưa Tiểu Nghị đến.”
Còn chưa chờ Xuân Đào trả lời thì bọn trẻ trong viện đã tranh nhau hô lên:
“Trần Nghị, cha gọi ngươi kìa!
“Lục ca, cha tìm huynh!”
Tranh thủ thời gian này, Trần Diệp ngầm hô bảng hệ thống.
Giao diện ảo màu xanh hiện lên.
Trần Diệp liền cho bốn đứa nhỏ Trần Nghị, Trần Oánh, Trần Võ, Trần Linh liên kết với hệ thống.
[Đinh]
[Chúc mừng ký chủ liên kết thành công!]
[Nhiệm vụ hệ thống đang làm mới….]
Một loạt thông tin nhân vật hiện ra trước mặt Trần Diệp.
【Đinh!】
【Tên: Trần Oánh】
【Mã số: 005】
【Giới tính: Nữ】
【Tuổi: 10】
【Thuộc tính hiện tại: Tướng Mã】
【Độ biết ơn hiện tại: 74%】
...
【Tên: Trần Nghị】
【Mã số: 006】
【Giới tính: Nam】
【Tuổi: 9】
【Thuộc tính hiện tại: Nhưỡng Tửu, Độc Y】
【Độ biết ơn hiện tại: 73%】
...
【Tên: Trần Võ】
【Mã số: 007】
【Giới tính: Nam】
【Tuổi: 10】
【Thuộc tính hiện tại: Tử Ngọ Uyên Ương Việt】
【Độ biết ơn hiện tại: 77%】
...
【Tên: Trần Linh】
【Mã số: 008】
【Giới tính: Nữ】
【Tuổi: 8】
【Thuộc tính hiện tại: Viên Gạch】
【Độ biết ơn hiện tại: 72%】
...
【Đinh!】
【Nhiệm vụ hệ thống làm mới:】
【Xác định hướng phát triển nghề nghiệp tương lai của cô nhi: (0/4)】
【Phần thưởng nhiệm vụ: 500 điểm tích lũy, cơ hội rút thăm thuộc tính định hướng cô nhi * 1 (mỗi lần xác định một người có thể nhận được một phần thưởng, tối đa 4 phần thưởng)】
Trần Diệp ngồi ngay ngắn trên ghế, ánh mắt hơi ngưng lại, nhiệm vụ hệ thống đã lâu không thấy, ánh mắt hắn lướt qua độ biết ơn của bốn đứa trẻ.
Hửm? Độ biết ơn của Trần Võ lại cao như vậy sao, xem ra không lâu nữa sẽ có thể rút thăm thuộc tính Viện trưởng lần nữa rồi.
Một tia mong đợi hiện lên trong mắt Trần Diệp, không biết lần này sẽ rút được thuộc tính gì đây.
Trong viện Dục Anh Đường, Trần Nghị bước ra khỏi phòng, chậm rãi đi về phía đại sảnh.
Mấy đứa trẻ trong viện ngước nhìn hắn.
“Lục ca, cha gọi huynh kìa!" Một đứa trẻ bốn năm tuổi nghiêm nghị nói với Trần Nghị.
Trần Nghị bước tới xoa đầu đứa bé, mỉm cười:
"Ta biết rồi, đa tạ."
Đứa trẻ lộ ra nụ cười vui vẻ, quay lại tiếp tục đuổi theo mấy đứa trẻ khác, trong viện tràn ngập khung cảnh hài hòa.
Trần Nghị bước đến trước cửa phòng nhìn vào trong, Trần Diệp ngồi ngay ngắn ở chủ vị, bên cạnh là một lão nhân mặc áo xám nhạt, vẻ mặt già nua.
Trần Nghị liếc nhìn Tiết Minh, cảm thấy lão nhân này có chút quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu đó rồi nhưng nhất thời không nhớ ra.
“Cha, cha gọi ta?" Trần Nghị bước nhanh vào đứng trước mặt Trần Diệp, cung kính gọi.
Tiết Minh nghe thấy tiếng liền đánh mắt nhìn về phía Trần Nghị.
Là nó!