Chương 349: Chương 349
Trong mắt Tiết Minh thoáng hiện một tia kinh ngạc, ông ta nhận ra Trần Nghị, buổi sáng Trần Nghị còn đưa cho ông ta Ích Khí tán.
Tiết Minh nhìn Trần Nghị, thầm lắc đầu.
Đưa Ích Khí tán thì gọi là thích y thuật sao? Thật là trẻ con, y đạo gian nan, không có niềm tin kiên định làm chỗ dựa thì rất khó học được, có đôi khi tâm tính còn quan trọng hơn cả thiên phú.
Trần Diệp cười tủm tỉm nói với Trần Nghị: "Nghị nhi, ta biết con luôn rất thích y thuật nên đã tìm cho con một vị sư phụ."
"Vị này là Tiết đại phu, y thuật rất cao minh, từ nay về sau con có thể học y với ông ấy."
Trần Nghị quay sang nhìn Tiết Minh, khuôn mặt non nớt của hắn mang theo sự trưởng thành không phù hợp với lứa tuổi.
Trần Nghị suy nghĩ một lát, hai tay nhấc vạt áo lên, hơi cúi người, chuẩn bị làm lễ bái sư.
Tiết Minh vội vàng bước lên một bước, bàn tay gầy guộc nắm lấy Trần Nghị.
“Lễ bái sư tạm thời chưa vội, lão phu nhận ngươi làm đệ tử ghi danh trước." Tiết Minh khàn khàn nói, nếu Trần Nghị chính thức làm lễ bái sư, tâm tính lại không tốt, làm việc nửa chừng bỏ dở, đến lúc đó phiền phức vẫn là Tiết Minh. Nếu chỉ nhận làm đệ tử ghi danh thì Tiết Minh sau này còn có đường lui. Dù sao ông ta và Trần Diệp đã nói rõ, nếu Trần Nghị tâm tính không ổn, ông ta có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Trần Diệp nhìn thấu suy nghĩ của Tiết Minh, hắn cũng không nói gì, đợi khi thiên phú của Tiểu Nghị lộ ra, thuộc tính phát huy hiệu quả, đến lúc đó, Tiết Minh ước chừng sẽ như Nam Dật Vân, quỳ xuống cầu Trần Nghị bái sư.
Trần Nghị sững người một chút, gật đầu cung kính nói: "Đệ tử Trần Nghị bái kiến sư phụ."
Tiết Minh buông tay đang nắm Trần Nghị ra, ông ta trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi có biết chữ không?"
"Biết chữ." Tiết Minh gật đầu, biết chữ thì tốt, dạy sẽ nhanh hơn nhiều, Đại Vũ triều có một số Dục Anh Đường không dạy trẻ đọc chữ, đối với họ, đọc chữ đều là việc của người đọc sách.
Tiết Minh nhìn chằm chằm Trần Nghị suy nghĩ một lát, nói: "Ngày mai giờ Thìn ta sẽ đến tìm ngươi."
Trần Nghị ánh mắt trầm ổn gật đầu.
Phản ứng của cả hai đều lọt vào mắt Trần Diệp, hắn rất hài lòng với phản ứng cảm xúc của Trần Nghị, bình thản lạnh nhạt, không kiêu ngạo không nóng vội, nếu đổi lại là đứa trẻ khác thì tuyệt đối sẽ không ổn trọng như Trần Nghị.
“Tiểu Nghị, con về trước đi, đợi đến ngày mai Tiết đại phu đến, con hãy theo ông ấy học tập. Ta còn có việc muốn nói với Tiết đại phu."
Trần Nghị xoay người, cung kính nói: "Vâng." Nói xong, hắn liền rời khỏi đại sảnh.
Trần Diệp nhìn về phía Tiết Minh: "Sau này Tiểu Nghị sẽ học y thuật với ngươi. Nếu nó có hứng thú với độc thuật, ngươi cũng có thể dạy nó."
Tiết Minh gật đầu, học y vất vả, có thể kiên trì hay không còn chưa biết, bây giờ nói gì đến độc thuật, theo Tiết Minh là quá sớm.
“Ngươi viết phương pháp giải Thất Trùng Thất Hoa độc cho ta."
Tiết Minh không hỏi Trần Diệp muốn làm gì, chỉ nói một chứ ‘Được.’
"Tiểu Nguyệt, lấy giấy bút lại đây." Trần Diệp hướng ra ngoài hô lớn.
“Đến... Đến đaay..." Hoa Tịch Nguyệt đáp lại một tiếng, giọng nói của nàng lọt vào tai Trần Diệp, nghe thế nào cũng thấy có vẻ chột dạ, khác hẳn giọng điệu nói chuyện thường ngày, con bé này có phải đang làm chuyện xấu sau lưng hắn không?
Trần Diệp trầm ngâm suy nghĩ.
【Đinh!】
【Chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ: Xác định phương hướng phát triển nghề nghiệp tương lai cho cô nhi (1/4)】
【Phần thưởng nhiệm vụ được gửi xuống...】
【Chúc mừng kí chủ nhận được: 500 điểm tích lũy, cơ hội rút thăm thuộc tính cô nhi *1】
【Tích lũy hiện tại còn lại: 4443】
Một lát sau, Hoa Tịch Nguyệt tay cầm bút mực giấy nghiên bước vào đại sảnh. Vừa vào cửa thấy Tiết Minh, nàng khẽ giật mình, vẻ mặt kỳ lạ nhìn chăm chăm ông ta, ý nghĩa trong ánh mắt rất rõ ràng: Ngươi thật sự vào đây sao, gan thật lớn.
Tiết Minh cười khổ một tiếng, ông ta đến đây là muốn nhận Tiểu Phúc làm đồ đệ, không phải đến nhận Trần Nghị kia.
"Viện... viện trưởng." Hoa Tịch Nguyệt đặt bút mực giấy nghiên bên cạnh Trần Diệp.
Trần Diệp không nói gì, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hoa Tịch Nguyệt.
Cảm nhận được ánh mắt của Trần Diệp, Hoa Tịch Nguyệt khẽ cứng người.
“Viện trưởng... Ta còn có việc, ta đi trước..." Ánh mắt nàng đảo liên hồi, không dám nhìn thẳng Trần Diệp.
Hửm? Có vấn đề.
Trần Diệp khẽ nheo mắt.
Hoa Tịch Nguyệt trong lòng chột dạ, vội vàng chạy ra khỏi đại sảnh, nhưng đi đến giữa viện thì trong lòng lại càng bồn chồn.
Trần Diệp không lẽ đã nhận ra điều gì rồi sao? Không thể nào...
Hoa Tịch Nguyệt trong lòng lo sợ, những lời nàng nói với Trần Võ, nếu bị Trần Diệp biết được thì xác định xong đời.
"Đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu." Hoa Tịch Nguyệt tự trấn an bản thân.
Nàng cố gắng thả lỏng tinh thần, tiếp tục chăm sóc những đứa trẻ trong viện.
Tiết Minh bước lên cầm bút, viết ra phương thuốc giải Thất Trùng Thất Hoa độc.
Trần Diệp liếc nhìn, thầm gật đầu, có phương thuốc giải độc này thì mấy trăm sát thủ mà Kỳ Lân Các bồi dưỡng sẽ có thể sử dụng được, không cần phải đến Thiên Cơ Lâu để hỏi nữa.