Chương 352: Chương 352

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,886 lượt đọc

Chương 352: Chương 352

Sau khi dùng nội lực thăm dò, kinh mạch trong cơ thể Trần Võ không rộng mở, tư chất của hắn trong việc tu luyện nội công, rất bình thường, nếu như tu luyện 《Tiên Thiên Nhất Khí Công》 thì cả đời cũng không tu luyện tới cảnh giới nhất phẩm.

Trần Diệp cau mày, làm sao bây giờ? 《Thiên Điệp Bách Lãng Quyết》 là công phu của Nam Hải phái, hắn đã hứa với Nam Dật Vân, không thể truyền ra ngoài, ngoài ra, thứ hiện giờ Trần Diệp có trong tay chính là 《Huyền Băng Chân Quyết》, 《Vô Tướng Chân Quyết》 thu được từ Kỳ Lân Các, hai quyển công pháp này không chỉ không đầy đủ mà còn có tác dụng phụ cực đoan, không thể dạy cho Trần Võ.

Trần Diệp trầm tư.

Trần Võ thì trông mong nhìn Trần Diệp.

Trần Diệp cảm nhận được ánh mắt của Trần Võ, trong lòng hắn chợt nhớ ra, Ngọc Diệp Đường còn cất giữ nội công tâm pháp của Phong Vũ Lâu trước đây, chọn vài bộ dạy cho Trần Võ cũng không phải là không được, dù sao tâm pháp "Vũ Tự Quyết" mà Tiểu Liên luyện cũng là do Phong Vũ Lâu thu thập.

Trần Võ còn nhỏ tuổi, có thể luyện chút võ công sơ đẳng để rèn luyện thân thể.

Trần Diệp nhìn Trần Võ, hỏi: "Con thật sự muốn học võ? Cha nói trước cho con biết, học võ không dễ dàng đâu. Đông luyện Hè luyện."

"Một khi đã luyện thì phải luyện không ngừng nghỉ mười mấy năm, thậm chí mấy chục năm."

Trần Võ kiên định gật đầu, hắn nắm chặt hai tay, nghiêm túc nói: "Cha, ta muốn học võ, sau này ta muốn làm võ giả."

“Ta không sợ khổ. Sau này, ta muốn giúp đỡ những người yếu đuối, để bọn họ không bị bắt nạt."

Trần Diệp nhìn Trần Võ thật sâu, đứa trẻ này từ nhỏ đã thích đánh nhau, thích thách thức những người mạnh hơn mình, lúc bọn trẻ trong viện xảy ra tranh chấp, Trần Võ đều đến giúp hòa giải, Trần Võ từ nhỏ đã có tấm lòng hiệp nghĩa, nhưng mà... Trần Võ tính tình thật thà, sau này vào giang hồ e rằng sẽ phải chịu không ít thiệt thòi.

Trần Diệp hít một hơi nhẹ, nói: "Nếu đã có quyết tâm rồi thì ta sẽ nhận con làm đệ tử."

Nghe vậy, Trần Võ lập tức lộ vẻ vui mừng, hắn ôm lấy cánh tay Trần Diệp, vui vẻ nói: "Đa tạ cha."

Trần Diệp mỉm cười: "Tiểu Võ à, con có biết vì sao cha đặt tên cho con là Võ không?"

Trần Võ chìm trong niềm vui, hắn ngẩn người, lắc đầu: "Ta không biết."

"Bây giờ không biết cũng không sao, đợi sau này con lớn hơn một chút sẽ biết." Trần Diệp vỗ nhẹ vai Trần Võ, trên mặt mang theo nụ cười.

Đặt tên là Võ, Trần Diệp đương nhiên có dụng ý của mình.

Lúc này, bên tai Trần Diệp vang lên âm thanh máy móc lạnh lùng của hệ thống.

【Đinh!】

【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ: Xác định phương hướng phát triển nghề nghiệp tương lai của cô nhi (2/4)】

【Nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng đã được gửi...】

【Chúc mừng kí chủ nhận được: 500 điểm tích lũy, 1 cơ hội rút thăm thuộc tính cô nhi có điều kiện】

【Số điểm tích lũy hiện tại: 4943】

Hửm? Lại hoàn thành một cái rồi sao.

Trần Diệp có chút kinh ngạc, đang lúc hắn suy nghĩ thì Trần Linh bên cạnh bỗng lên tiếng, nhỏ nhẹ nói: "Cha, ta cũng muốn học võ."

Nghe vậy, cả Trần Diệp và Trần Võ đều sững sờ.

“Con cũng muốn học võ?" Trần Diệp nhìn Trần Linh, ánh mắt nửa cười nửa không.

Cảm nhận được ánh mắt của Trần Diệp, khuôn mặt xinh đẹp của Trần Linh hơi ửng đỏ.

“Vâng, ta cũng muốn học võ." Trần Linh nhắc lại một lần nữa, thần sắc nàng nghiêm túc không giống như đang nói đùa.

Trần Diệp bật cười.

“Được, dạy một đứa cũng là dạy, dạy hai đứa cũng chẳng sao. Nhưng mà, chỉ giới hạn trong hai đứa thôi."

"Việc ta dạy võ công cho hai đứa, không được nói cho những nhóc khác biết."

Trần Diệp nghiêm nghị nói, hắn không muốn dạy tất cả những đứa trẻ trong nhà thành giang hồ võ giả, như vậy còn ra thể thống gì nữa, hắn mở Dục Anh Đường, mục đích là để bồi dưỡng những đứa trẻ đi theo con đường mà chúng yêu thích, học được một kỹ năng để sinh tồn trên đời, không phải để chúng chạy ra giang hồ chém giết lẫn nhau.

Trần Võ nghe thấy Trần Linh cũng muốn học võ, trên mặt hắn lập tức lộ ra vẻ vui mừng.

“Tiểu Linh, muội sau này cũng muốn trở thành giang hồ võ giả sao?"

Trần Linh liếc nhìn Trần Võ, khuôn mặt ửng đỏ, nhỏ giọng nói: "Không, ta chỉ học để phòng thân thôi."

"Ồ..." Trần Võ có chút thất vọng, hắn cứ tưởng Trần Linh cũng muốn làm võ giả.

“Được rồi, nói đi, Tiểu Nguyệt nói gì với con?" Trần Diệp nhìn chằm chằm Trần Võ, mỉm cười hỏi.

Trần Võ sững người, mặt đỏ bừng, hắn cúi đầu cắn răng, nói từng tiếng một: "Ta đã hứa với Tiểu Nguyệt tỷ tỷ rồi, ta không thể nói."

Nói xong, trên mặt Trần Võ lộ ra vẻ hối lỗi, trông rất khó chịu.

Đáng lẽ ra Trần Diệp đã nhận nuôi hắn, hắn nên nói hết mọi chuyện không giấu giếm, nhưng Trần Võ đã hứa với Tiểu Nguyệt, hắn phải giữ chữ tín.

Trần Diệp nhìn Trần Võ thật sâu, giọng nói lộ ra vẻ khen ngợi.

“Không tệ, còn nhỏ tuổi mà đã có nguyên tắc riêng của mình."

"Được rồi. Đây không phải là vấn đề lớn."

"Con về dưỡng thương trước đi, ta nghĩ xem sẽ dạy hai đứa cái gì." Thấy Trần Diệp không tức giận, Trần Võ thở phào nhẹ nhõm, hắn vui vẻ gật đầu:

"Vâng!" Ngay khi Trần Linh dìu Trần Võ chuẩn bị rời đi thì Trần Diệp gọi hắn lại.”Đúng rồi, Tiểu Võ, con đi gọi Tiểu Nguyệt lại đây."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right