Chương 353: Chương 353
Trần Võ do dự một chút, rồi gật đầu.
Trần Linh dìu Trần Võ, hai người đi đến bên cạnh Hoa Tịch Nguyệt đang giặt quần áo, nói nhỏ vài câu, Hoa Tịch Nguyệt dừng tay, quay đầu nhìn Trần Diệp, Trần Diệp bình tĩnh nhìn lại.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Hoa Tịch Nguyệt lộ ra một chút căng thẳng, nàng đứng dậy, vẩy vẩy nước trên tay, cố gắng sức đi về phía Trần Diệp.
Thấy Hoa Tịch Nguyệt đi tới, Trần Diệp bình tĩnh liếc nhìn nàng, thản nhiên nói: "Nói với Tiểu Võ không ít chuyện nhỉ."
Chân Hoa Tịch Nguyệt mềm nhũn, suýt nữa thì không đứng vững.
Xong đời rồi! Tên Tiểu Võ này bán đứng nàng rồi!
Trần Diệp nhìn Hoa Tịch Nguyệt, ánh mắt đầy ẩn ý, hắn đứng dậy khỏi ghế thản nhiên nói: "Vào nhà nói chuyện."
Trần Diệp đi về phía đại sảnh, Hoa Tịch Nguyệt đi theo sau, lẩm bẩm: "Gia gia của ta cũng là Tông Sư..."
Lúc nàng nói đã giữ âm lượng vừa đủ để Trần Diệp nghe rõ.
Trần Diệp không có phản ứng gì, hắn bước vào sảnh ngồi vào chủ vị, thuận tay rót một tách trà.
“Tiểu Nguyệt, ngươi đến đây đã được mấy ngày rồi?"
"Đến... Đến được vài ngày rồi." Hoa Tịch Nguyệt đứng giữa sảnh, có chút căng thẳng nói, đôi mắt đẹp như trăng non của nàng cụp xuống, không dám nhìn Trần Diệp.
Trần Diệp uống một ngụm trà, thuận miệng hỏi: "Ngươi còn muốn làm không?"
Nghe vậy, Hoa Tịch Nguyệt giật mình, ngẩng đầu lên.
“Muốn chứ, đương nhiên ta muốn làm!" Hoa Tịch Nguyệt chợt cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Trần Diệp ngồi trên ghế, tay cầm tách trà thản nhiên nói: "Công việc nha hoàn không dễ làm, mỗi ngày đều phải dậy sớm, giặt giũ nấu cơm, việc trong nhà nhiều, rất bận rộn, người bình thường không quen, ta có thể hiểu."
Hoa Tịch Nguyệt hiểu ý của Trần Diệp, nàng mở to mắt, có chút khó tin.
Ý này là muốn đuổi nàng đi?
Hoa Tịch Nguyệt hơi hoảng, vội vàng nói: "Viện trưởng, ta rất thích nơi này, đám nhỏ cũng rất đáng yêu."
Trần Diệp đặt tách trà xuống, bình tĩnh nhìn Hoa Tịch Nguyệt.
Hoa Tịch Nguyệt cảm thấy mặt nóng ran, lúc ở Bách Hoa cốc, nàng được mệnh danh là thiên tài, bất cứ việc gì vào tay nàng đều không có gì khó khăn, làm sao làm nha hoàn mà còn bị đuổi đi được?
Hoa Tịch Nguyệt bỗng nhiên có chút không phục.
“Bình thường ta làm việc cũng tốt mà? Tuy thỉnh thoảng có lười biếng một chút nhưng cũng không đến mức đuổi ta đi chứ?"
Hoa Tịch Nguyệt có chút tức giận nói.
Trần Diệp nhìn nàng, thản nhiên cất lời: "Tiểu Nguyệt à, có vài việc, ngươi phải biết cái nào nên nói, cái nào không nên nói..."
Hoa Tịch Nguyệt chột dạ cúi đầu, khí thế yếu đi nhiều, nàng biết Trần Diệp đang ám chỉ nàng.
Trần Diệp thấy phản ứng của Hoa Tịch Nguyệt, khóe miệng hơi nhếch lên, hắn bình tĩnh nói: "Nói đi, ngươi nghĩ sao mà lại nói cho Tiểu Võ biết chuyện ta biết võ công."
Nghe vậy, đầu Hoa Tịch Nguyệt càng cúi thấp hơn.
Nàng có thể nói là mình thấy vui, muốn xem phản ứng của Trần Diệp không? Nếu nói như vậy, sẽ bị đánh sao? Hu hu hu...
Hoa Tịch Nguyệt bỗng cảm thấy dù gia gia có đến cũng không thể cứu nàng khỏi trận đòn này.
Trần Diệp cười nói: "Nói đi, để xem lời ngươi có giống với những gì Trần Võ nói không."
Nghe vậy, Hoa Tịch Nguyệt siết chặt nắm tay nhỏ.
Quả nhiên! Trần Võ tên phản bội này đã khai ra hết mọi chuyện!
Hoa Tịch Nguyệt hối hận không thôi, nàng thật sự đã nhìn nhầm người rồi!
Cúi đầu như một tiểu tức phụ bị bắt nạt, Hoa Tịch Nguyệt lẩm bẩm: "Ta... Ta cũng đâu có nói gì nhiều. Ta chỉ nói võ công của ngài rất cao, hiện đã quy ẩn giang hồ."
"Ta còn nói đã từng giao đấu với ngài, chỉ là khoác lác chút thôi mà, đâu có chuyện gì lớn."
Trần Diệp khẽ nheo mắt, bưng chén trà nhấp một ngụm thấm giọng rồi hỏi tiếp: "Không đúng. Lời ngươi nói khác với những gì Trần Võ kể."
"Ngươi nghĩ lại xem, có phải đã bỏ sót điều gì không?"
Trần Diệp đầy ẩn ý nhìn Hoa Tịch Nguyệt.
Lòng Hoa Tịch Nguyệt run lên.
Chết rồi...
Nàng cúi đầu, hai ngón tay trắng muốt chọc chọc trước người, lẩm bẩm: "Cái danh hiệu 'Đế Quân' là ta thuận miệng đặt ra thôi..."
"'Đế Quân' nghe hay hơn cái tên Đông Hoa của ngươi nhiều..."
"Mà ta chỉ nói với Tiểu Võ thôi, đâu có nói với ai khác, ngài cũng đừng có nhỏ nhen như vậy được không."
Hả? Đế Quân?
Trần Diệp sững người, nàng lén đặt cho ta danh hiệu này?
Trần Diệp nhìn Hoa Tịch Nguyệt mà không nói nên lời.
Hoa Tịch Nguyệt cúi đầu, bĩu môi đỏ mọng, hai ngón tay chọc chọc, trông nàng như một đứa trẻ vừa làm sai điều gì đó.
Trần Diệp hít nhẹ một hơi, thản nhiên nói: "Lần này, ta tha cho ngươi, nếu còn lần sau, ngươi từ đâu đến thì về lại đó đi."
Hoa Tịch Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi mắt cong cong, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
"Ngươi không đuổi ta đi nữa à?"
"Ừm." Trần Diệp gật đầu, nhấp một ngụm trà rồi hỏi: "Giặt quần áo xong chưa?"
"Chưa... Chưa đâu..." Hoa Tịch Nguyệt đáng thương nói.
“Mau đi giặt đi."
"Vâng... vâng." Hoa Tịch Nguyệt thoát khỏi một kiếp nạn liền thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vui mừng bước ra khỏi sảnh đường.
Nhưng đến khi bước vào viện thì bước chân hơi khựng lại một chút, ánh mắt lộ ra một chút hoang mang, sao lại có cảm giác như có gì đó không đúng nhỉ?
Nhưng nhất thời nàng lại không nghĩ ra không đúng chỗ nào.
Mà Hoa Tịch Nguyệt cũng không nghĩ nhiều, nàng đi thẳng đến phòng Trần Võ, một cước đá văng cửa phòng, xông vào trong.
“ Tiểu Võ, tên vô ơn bạc nghĩa nhà ngươi, lại dám bán đứng ta!"
Hoa Tịch Nguyệt xông đến bên giường túm lấy tai Trần Võ.
Trần Linh bên cạnh thấy cảnh này cũng ngây người.