Chương 363: Chương 363
“Choang..." Thanh đoản đao trong tay hắn rơi xuống đất, mồ hôi lạnh túa ra, hắn cố chịu đau, tay phải cầm đao lại chém về phía Lục Vũ Hiên, mà một người khác thì nhân cơ hội vung đao, muốn chém Lục Vũ Hiên làm đôi trên không trung!
Dù chỉ giao đấu vài chiêu nhưng Lục Vũ Hiên đã nhìn thấu thực lực của hai người này, hắn phát hiện hai đao khách này tuy động tác cầm đao kỳ quái, khí thế bá đạo nhưng rõ ràng chỉ học được chút da lông, không thể thi triển được tinh túy của đao pháp. Dù sao cũng chỉ là tam phẩm, sự hiểu biết về võ học chưa đủ.
Lục Vũ Hiên trong lòng đã định, hắn khí định thần nhàn, thân mình nhẹ nhàng nhìn đúng thời cơ, một cước đạp lên thanh đao chém đang tới của đao khách. Thân mình Lục Vũ Hiên vững vàng đứng trên thân đao như không có trọng lượng.
Nhìn thấy cảnh này, hai đao khách sững sờ tại chỗ, bọn họ chưa từng thấy nội công cao thâm như vậy, mồ hôi lạnh túa ra trên trán cả hai.
Đôi chân Lục Vũ Hiên đột nhiên tách ra, mỗi chân đá vào một người.
“Bốp!"
"Bốp!"
Hai tiếng trầm đục, hai đao khách bị Lục Vũ Hiên một cước đá lui, một trong hai người bước chân không vững liền đâm vào bàn ăn của Tần Nhất.
Tần Nhất đàng từng miếng từng miếng nhỏ ăn mì, nàng không ngẩng đầu lên, chỉ đặt tay trái lên mặt bàn.
“Ầm!" Một tiếng trầm đục, tên đao khách Đam Dương kia đâm vào bàn của Tần Nhất nhưng cái bàn lại không hề nhúc nhích!
"Ồ!"
Nhìn thấy cảnh này, Nhạc Thanh Phong ở bàn bên cạnh kinh ngạc thốt lên.
"Bla bla!" Hai tên đao khách Đam Dương bị đá ngã chửi rủa, chúng bò dậy, rút đao định tiếp tục lao vào Lục Vũ Hiên thì tên đao khách Đam Dương đứng ở cửa đột nhiên lên tiếng.
“Bla bla bla!” Ba tên đao khách Đam Dương đồng thời cúi đầu, miệng cứ liên tục đáp lại, chúng tra đao vào vỏ, nhường đường, lui sang một bên.
Tên đao khách Đam Dương dẫn đầu chậm rãi bước về phía lão nhân và tiểu nữ hài, ánh mắt hắn lướt qua Lục Vũ Hiên, đáy mắt mang theo một tia khinh miệt.
Lão nhân nằm trên đất, máu không ngừng chảy ra từ vết thương ở mạng sườn, cố gắng vùng vẫy, nhìn tên đao khách với ánh mắt kinh hãi, ông ta bò người về phía trước che chắn cho tiểu nữ hài phía sau.
Tên đao khách không nói gì, đợi hắn đi đến trước mặt Lục Vũ Hiên khoảng hai trượng thì bỗng…
“Xoẹt!"
Hai âm thanh nhẹ vang lên, tên đao khách này đột nhiên rút ra hai thanh đao, một dài một ngắn, tốc độ nhanh đến mức cực hạn, ánh sáng chiếu vào thân đao, vô cùng sáng chói, mờ mờ có thể nhìn thấy hoa văn sóng biển dày đặc trên thân đao.
Ba tên đao khách Đam Dương đứng xung quanh nhìn thấy thanh đao đó, trong mắt đều lộ ra vẻ ghen tị.
Đây chính là danh đao! Xuất phát từ tay đại sư, chỉ có những võ giả dũng cảm nhất mới có thể sở hữu!
"A!" Tên đao khách Đam Dương dẫn đầu hét lớn một tiếng, cánh tay khỏe mạnh của hắn nhấc thanh Thái Đao lên, một nhát chém ra!
Một luồng khí thế còn kinh khủng hơn hai tên đao khách Đam Dương trước đó từ trên người hắn truyền ra, sắc mặt Lục Vũ Hiên đại biến, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, thân thể đã theo bản năng nhảy lên, lúc thân thể còn ở trên không thì hắn xoay ngược tay đâm một kiếm.
“Keng!" một tiếng, thanh Thái Đao trong tay tên đao khách không lệch một phân, chém vào thanh trường kiếm của Lục Vũ Hiên.
Một luồng sức mạnh cực lớn từ trên thân kiếm truyền đến, Lục Vũ Hiên giật mình, hổ khẩu vỡ ra, trường kiếm tuột khỏi tay bay ra ngoài.
“Nhị phẩm hậu kỳ!" Nhạc Thanh Phong đứng xem thốt lên.
Triệu Thiên Cương trừng mắt đập bàn, lao về phía tên đao khách Đam Dương, Nhạc Thanh Phong cũng theo sát phía sau. Lục Vũ Hiên chỉ có thực lực nhị phẩm sơ kỳ, đối đầu với tên đao khách này căn bản không phải đối thủ.
Nhưng hai người còn chưa kịp nhào tới thì chỉ thấy tên đao khách Đam Dương cười lạnh một tiếng, hắn một chiêu đánh rơi thanh trường kiếm trong tay Lục Vũ Hiên, sau đó xoay ngược lưỡi đao.
“Phập!" một tiếng, lưỡi đao sắc bén đâm vào bụng lão nhân đang nằm trên mặt đất, tiếp đó lại "phập!” một tiếng nữa, tên đao khách rút thanh đao ra, lão nhân mở to mắt, trong mắt lộ ra vẻ đau đớn, thân thể run rẩy kịch liệt, vùng bụng dưới của lão nhân trào ra một lượng lớn máu tươi, trong nháy mắt đã nhuộm đỏ mặt đất.
Không khí tràn ngập mùi máu tanh.
Tiểu nữ hài bên cạnh nhìn thấy cảnh này, mặt không biểu cảm nhưng ánh mắt càng thêm lo lắng, tiểu nữ hài vươn tay ra, cố gắng che vết thương của lão nhân nhưng không có tác dụng.
Các võ giả xung quanh đều kinh hãi, tên người Đam Dương này lại dám thật sự giết người!
Lúc này, Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương đã nhảy tới bên cạnh tên đao khách, Nhạc Thanh Phong nội lực tinh thuần, vừa ra tay đã là chiêu Võ Đang Miên Chưởng sở trường nhất, một chưởng đánh ra, chiêu thức nhìn có vẻ chậm rãi mềm mại nhưng thực tế bàn tay đã ngưng tụ bảy thành nội lực, nếu bị đánh trúng, nội lực xuyên qua sẽ gây tổn thương cực lớn cho nội tạng.
Triệu Thiên Cương sắc mặt nghiêm nghị, hắn không giống Nhạc Thanh Phong, vừa ra tay đã là tuyệt kỹ thứ hai trong "Võ Đang thất tuyệt" - Phi Lôi Chưởng.
Phi Lôi Chưởng chưởng lực uy mãnh, dương cương, sau khi luyện thành uy lực không thua kém Thiếu Lâm Đại Lực Kim Cang Chưởng.