Chương 364: Chương 364
Tên đao khách Đam Dương thấy hai người cùng tấn công thìcười lạnh một tiếng.
Chỉ thấy hắn tay trái cầm đoản đao đỡ trái hất phải, lưỡi dao sắc bén chĩa thẳng về phía hai người, Tay phải cầm Thái Đao xoay tròn, xé toạc không khí, phát ra tiếng rít chói tai, lưỡi dao múa may, một luồng khí thế bá đạo từ người đối phương ập tới, cực kỳ áp bức.
Vừa giao đấu, trong lòng Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương đã dấy lên một cảm giác khó tả, cảm giác này rất kỳ quái, khiến bọn họ nhớ lại lúc trước ở Võ Đang sơn, sư phụ luyện tập với bọn họ.
Phải biết rằng sư phụ của bọn họ là chưởng môn Võ Đang, một trong những Tông Sư thiên hạ! Làm sao một tên nhị phẩm có thể mang lại cho bọn họ cảm giác áp bức như Tông Sư được chứ?
Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương đè nén nghi hoặc trong lòng, hai người dồn lực dưới chân, thi triển bát bộ cản thiền, thân ảnh thoắt một cái đã né tránh lưỡi đao của đao khách.
Ở một bên, Lục Vũ Hiên cắn răng chịu đựng cơn đau ở hổ khẩu, cầm trường kiếm, lại xông về phía đao khách.
"Keng keng keng!" Đao kiếm va chạm, thân ảnh đan xen, ánh mắt tên đao khách Đam Dương đầy khinh miệt, khóe miệng nở một nụ cười lạnh.
Tuy hắn không cao, chỉ có năm thước, nhưng thực lực lại mạnh đến đáng sợ!
Thái Đao cùng đoản đao công thủ kết hợp, giao đấu ba chiêu, một địch ba mà không hề yếu thế.
Các võ giả xung quanh xem mà thầm kinh hãi.
Tên Đam Dương này là ai? Trước đây những tên đao khách lảng vảng ở Tùng Giang phủ cũng không mạnh đến vậy!
Phải biết, tên Đam Dương này đang đối đầu với đệ tử Võ Đang, là danh môn đại phái truyền thừa lâu đời!
Trong lúc nhất thời, các võ giả trong đại sảnh khách sạn đều dừng tay, căng thẳng theo dõi trận đấu, chỉ có Tần Nhất ngồi cách một cái bàn vẫn cúi đầu ăn mì, nàng thần sắc bình tĩnh, toàn bộ chú ý đều dồn vào bát mì Dương Xuân.
Tần Nhất trước đây là cô nhi, từng lang thang đầu đường xó chợ nên hiểu rõ giá trị của thức ăn, đối với Tần Nhất, không có chuyện gì quan trọng hơn ăn cơm.
Đột nhiên, động tác của tên đao khách Đam Dương tăng tốc, Thái Đao múa may, lưỡi đao xé gió, hắn dùng đoản đao trong tay trái bức lui Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương.
Ánh đao loé sáng, chém thẳng vào Lục Vũ Hiên đang yếu thế hơn.
“Vũ Hiên cẩn thận!"
"Lùi lại mau!" Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
Lục Vũ Hiên nhìn lưỡi đao tới gần, hơi thở tử vong bao trùm lấy trái tim, hắn giật thót, trong cơ thể không biết từ đâu bộc phát ra một cỗ tiềm năng.
“Vút"
Lục Vũ Hiên nhảy sang một bên xa cả trượng, đâm vào bàn ăn của người khác.
“Rầm"
Bàn bị Lục Vũ Hiên đâm lật, đĩa thức ăn trên bàn rơi xuống đất, khiến những người đang ăn ở bàn đó kinh hoàng hét lên.
Tên đao khách Đam Dương kia vẫn không giảm thế đao, ngay khi thanh đao sắp chém xuống đất thì mũi đao đột ngột dừng lại, lơ lửng cách mặt đất một tấc, mà trên mặt đất lại thêm một vết chém sâu nửa tấc.
Đao khí! Quả nhiên là đao khí!
Các võ giả xung quanh chứng kiến cảnh này đều biến sắc, tên Đam Dương này thật mạnh quá!
Đại sảnh khách sạn im lặng, trầm mặc như chết.
Lúc này.
“Rắc..."
"Xoảng..." Hai âm thanh vang lên phá vỡ sự im lặng trong khách sạn, chỉ thấy, cách tên đao khách Đam Dương không xa, một chiếc bàn gỗ bị đao khí ảnh hưởng mà chém làm đôi, trên bàn gỗ còn có một bát mì và một thanh trường kiếm vỏ da cá mập tử sắc.
“Loảng xoảng!"
Bát mì còn lại một ít cứ thế rơi xuống đất, vỡ tan tành, sợi mì trắng và nước súp gà béo ngậy vương vãi trên mặt đất, chủ nhân của bát mì tay cầm đũa, mặt không biểu cảm.
Đám người theo bản năng nhìn về phía nữ nhân ngồi trên ghế dài.
Tần Nhất sắc mặt bình tĩnh, nàng cầm khăn gấm trên bàn lau đũa rồi gói lại cất vào trong ngực, làm xong những việc này, Tần Nhất thở nhẹ ra một hơi, cầm lấy thanh trường kiếm.
Tên đao khách Đam Dương chế giễu liếc xéo Lục Vũ Hiên.
Mà Lục Vũ Hiên trông thật thảm hại, một thân thanh y vốn có giờ dính đầy dầu mỡ và rau do va phải bàn ăn của người khác, mặt hắn đỏ bừng.
Lúc thấy Tần Nhất đứng dậy lại càng thêm xấu hổ.
Thật mất mặt mà!
"Vù vù..." Tsên đao khách vung thanh đao, lưỡi đao xé gió tạo nên tiếng rít.
"Jiri gu la..." Hắn quay sang nói gì đó với Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương, khiến ba tên đao khách còn lại cười phá lên.
Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương tái mặt, dù không hiểu tiếng Đam Dương, nhưng bọn họ biết chắc không phải lời hay ý đẹp, hai người nhìn nhau, định tiếp tục tấn công để lấy lại thể diện thì bỗng một luồng sát khí lạnh lẽo bao trùm khách sạn, thấu xương như giữa mùa đông khắc nghiệt, từ lòng bàn chân xông thẳng lên tận đỉnh đầu, khiến đám người rùng mình.
Có vài người tu vi thấp còn không kìm được mà run rẩy, sợ hãi như gặp phải thú dữ.
Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương cũng sững sờ trước luồng sát khí khủng khiếp này, chủ nhân của nó đã giết bao nhiêu người mới có được sát khí đáng sợ đến vậy chứ?