Chương 365: Chương 365

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 744 lượt đọc

Chương 365: Chương 365

Chưa kịp hoàn hồn thì một tia kiếm lóe lên.

"Xoạt..."

Tiếng kiếm tra vào vỏ.

Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương chết lặng, đồng tử giãn ra đầy kinh ngạc, mà trên cổ tên đao khách Đam Dương trước mặt bọn họ không biết từ khi nào đã xuất hiện một vết cắt, vết thương tỏa ra hàn khí nhè nhẹ, đã kết băng lại, không để máu chảy ra.

Tên đao khách giật mình, dường như nhận ra điều gì đó, bàn tay trái từ từ đưa lên, nhẹ nhàng chạm vào cổ mình.

Đầu ngón tay chạm vào một mảng lạnh băng.

Ngay sau đó.

"Bịch..." một tiếng.

Tên đao khách Đam Dương ngã xuống đất, ánh sáng trong mắt dần dần tan biến.

Hắn chết rồi!

Ngay khi tên đao khách Đam Dương ngã xuống, sát khí kinh khủng bao trùm xung quanh cũng biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.

Tần Nhất tay vịn chuôi kiếm, vẻ mặt bình thản cúi đầu nhìn bát mì Dương Xuân đổ trên đất.

Mì vẫn còn lại một ít, cứ thế bị lãng phí rồi.

Đáy mắt Tần Nhất thoáng qua một tia phẫn nộ.

Chỉ những người từng lang bạt mới biết quý giá của lương thực.

Chỉ những người từng chịu đói mới biết trân trọng lương thực.

Thấy tên đao khách Đam Dương ngã xuống chết, bên trong khách sạn im phăng phắc, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào xác của tên đao khách.

Tên đao khách một giây trước còn vênh váo tự đắc mà giây sau đã trở thành một cái xác lạnh băng. Chuyện này đối với mọi người là một cú sốc quá lớn.

Mà điều khiến bọn họ càng thêm kinh ngạc là, bọn họ không nhìn rõ tên đao khách Đam Dương này chết như thế nào!

Chỉ có Nhạc Thanh Phong và Triệu Thiên Cương nhìn về phía Tần Nhất, ánh mắt thêm một phần ngưng trọng.

Kiếm nhanh quá!

Hai người bọn họ đã ở cảnh giới nhị phẩm nhiều năm, chút nhãn lực này vẫn có.

Mà ba tên đao khách Đam Dương đứng bên cạnh ngơ ngác nuốt nước bọt, hai chân run rẩy, trong mắt tràn đầy sợ hãi nhìn thủ lĩnh đã chết của mình.

Thủ lĩnh sao lại chết chỉ trong một chiêu thế này?

Cho dù là bên trên ra tay cũng không thể nhanh chóng giết chết thủ lĩnh như vậy được?

Lục Vũ Hiên ngã trên mặt đất giờ mới ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt ôn nhu xinh đẹp như sông nước Giang Nam của Tần Nhất.

Lục Vũ Hiên có chút sững sờ, nhưng ngay sau đó lại rùng mình một cái.

Tần Nhất nhìn lướt qua Lục Vũ Hiên, ánh mắt không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Lục Vũ Hiên chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, không khỏi run rẩy, dường như đứng trước mặt hắn không phải là một mỹ nữ mà là một con mãnh thú không thể ngăn cản.

Tần Nhất nhìn sang ba tên đao khách Đam Dương còn lại, bọn chúng vừa chạm phải ánh mắt của Tần Nhất thì đều không nhịn được mà hét lên.

“A!"

"A!"

Một tên trong số đó thậm chí còn bị ánh mắt của Tần Nhất dọa đến mức són ra quần, một vũng chất lỏng ấm nóng chảy dọc theo ống quần hắn.

Tần Nhất nắm chặt chuôi kiếm.

“Xoẹt!"

"Xoẹt!"

"Xoẹt!"

Ba tia kiếm quang chợt hiện, thân hình Tần Nhất lóe lên, tà váy trắng như hoa nở rộ, ba tên đao khách Đam Dương đều cứng người lại ôm lấy cổ họng.

Đầu ngón tay của chúng vừa chạm vào cổ liền cảm nhận được một luồng khí lạnh, sau đó mất đi ý thức, chết ngay tại chỗ!

Trong sảnh khách sạn có thêm bốn xác chết.

Tần Nhất thu ánh mắt lại, vẻ mặt bình thản.

Nguyên tắc của sát thủ, đã giết một thì phải diệt cỏ tận gốc.

Mỗi khi ăn cơm là lúc Tần Nhất vui vẻ nhất, bị làm phiền khiến nàng rất tức giận! Cho nên nhất định sẽ có kẻ phải dùng máu tươi trả giá.

Tuy Tần Nhất vẻ ngoài dịu dàng nhưng thực chất trong xương cốt lại là một sát thủ giết người không chớp mắt!

Nàng nhẹ nhàng đeo lên mạng che mặt, cuối cùng nhìn thoáng qua bát mì Dương Xuân bị đập vỡ trên mặt đất, ánh mắt Tần Nhất lộ ra một tia tiếc nuối, nàng thở dài một tiếng rồi bước ra ngoài.

Các võ giả nhao nhao nhường đường, vẻ mặt kính sợ nhìn Tần Nhất.

Tên đao khách Đam Dương kia có thể lấy một địch ba, đối phó với ba đệ tử Võ Đang, vậy mà nữ nhân này lại có thể một kiếm giết chết hắn, đủ để thấy nàng mạnh đến mức nào!

Quy tắc giang hồ, đối với kẻ mạnh phải có lòng kính sợ.

Đợi Tần Nhất bước ra khỏi cửa khách sạn, sảnh đường mới dần khôi phục lại sự ồn ào.

Các võ giả xung quanh đều kích động, lập tức bàn tán về thân phận của nữ nhân, một lão nhân lên tiếng: "Thanh kiếm mà nữ nhân đó sử dụng là danh kiếm Thập Tam Thu Thủy Hàn do Trang chủ Thần Kiếm Sơn Trang rèn nên! Nếu lão phu không nhầm thì thanh Thập Tam Thu Thủy Hàn này phải nằm trong tay Ngọc Diệp Đường mới đúng."

"Cái gì!"

"Chẳng lẽ nàng là người của Ngọc Diệp Đường?" Có người kinh hô.

Nếu kể đến những tổ chức giang hồ nổi tiếng nhất trong mấy năm gần đây thì Ngọc Diệp Đường chắc chắn đứng đầu!

"Đúng vậy! Ta vừa thấy góc áo của nàng hình như có thêu hình chiếc lá."

"Nàng chắc là sát thủ của Ngọc Diệp Đường."

"Luồng sát khí lạnh lẽo vừa rồi chắc chắn là từ nàng phát ra." Một võ giả đứng gần cửa nói.

Có người nghi ngờ: "Nhưng nàng là ai? Trong Ngọc Diệp Đường còn có nhân vật như vậy sao?"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right