Chương 368: Chương 368

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3,202 lượt đọc

Chương 368: Chương 368

Tần Nhất không khỏi suy nghĩ, trước đây nàng cũng từng giết đao khách Đam Dương, nhưng bọn họ đều là Nhất Đao Lưu, chỉ dùng một thanh đao, thực lực không mạnh, nhưng hôm nay, những tên Đam Dương mà nàng thấy đều rất mạnh. Chẳng lẽ bên Đam Dương đã xuất hiện một môn phái mới rồi sao?

Tần Nhất thu hồi ánh mắt, trong lòng phỏng đoán.

“Tên Đam Dương này thật đúng là không văn hóa, đến cả tiếng Trung Nguyên cũng không biết." Một võ giả lạnh lùng nói, hắn cảm thấy tên đao khách Đam Dương này có vẻ khó dây vào, bèn tự tìm lối thoát:

"Loại người vô học này, ta chẳng thèm giao đấu với ngươi."

Những võ giả xung quanh thấy tên đao khách Đam Dương đã thả nữ hài ra cũng không ai xen vào nữa.

Tên đao khách Đam Dương lại nói thêm vài câu, hai bên không hiểu tiếng nhau nhưng cũng không ra tay, đều kiêng dè lẫn nhau.

Đại Vũ đất rộng của nhiều, nhân tài vô số, tên đao khách Đam Dương sợ gặp phải cao thủ nên cũng không nói thêm gì nữa, hắn tiếp tục đi dọc theo con phố dài để tìm kiếm.

Tần Nhất không dừng lại nữa, đây chỉ là một đoạn dạo đầu ngắn thôi, nàng tiếp tục đi ra khỏi phố dài, sau đó lại chú ý đến một hồ nước nhỏ ở gần đó.

Mặt nước long lanh, ánh nắng chiếu xuống mặt hồ, khiến nước hồ trở nên trong vắt một màu xanh biếc, gió nhẹ thổi qua, mặt nước gợn lên từng đợt sóng, mà bên bờ hồ là một đình nghỉ mát, lúc này trong đình vẫn không có ai, Tần Nhất bước vào đình nhìn ra mặt hồ, cảm nhận làn gió mát mang đến, đột nhiên, tai Tần Nhất khẽ động, nàng quát lạnh:

"Ai?"

Ánh kiếm chói lòa lóe lên.

Tần Nhất rút thanh trường kiếm ra, thân mình như chim nhạn lẻ loi nhảy vọt lên, đáp xuống cách đó ba trượng, mà phía sau một cái cây cách đó ba trượng, tiểu nữ hài mặt không biểu cảm nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ kinh hãi.

Thấy là tiểu nữ hài, Tần Nhất cau mày.

“Sao lại là ngươi nữa? Ngươi theo ta làm gì?" Tần Nhất tra kiếm vào vỏ, ánh mắt có thêm một tia lạnh lùng.

Tiểu nữ hài mặt tái mét, thở hổn hển, giày và ống quần dính đầy bụi bặm, xem ra là đã đuổi theo suốt quãng đường.

Thấy cảnh này, Tần Nhất khẽ nhíu mày, hỏi: "Ngươi làm sao tìm được ta?"

Vừa rồi trong con hẻm, Tần Nhất thi triển khinh công vượt qua mấy con phố, tiểu nữ hài này lại không biết võ công, không thể nào đuổi kịp nàng mới đúng.

Tiểu nữ hài vịn tay vào đầu gối thở dốc một lúc rồi nuốt nước bọt nói: "Ta... Ta là người bị Thiên Cẩu nguyền rủa, sinh ra đã không có biểu cảm, nhưng khứu giác lại nhạy bén hơn người thường rất nhiều."

"Trên người ngươi có mùi hương hoa quế thoang thoảng, ta ngửi thấy mùi hương mà tìm đến."

Nghe lời tiểu nữ hài nói, Tần Nhất khẽ nhíu mày.

Trên đời lại có người có khứu giác nhạy bén như vậy sao?

Tần Nhất quay người lại, âm thanh lãnh đạm: "Đừng theo ta nữa."

Tiểu nữ hài mặt tái mét, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Tần Nhất, rất không cam tâm từ bỏ như vậy, nữ nhân này rất lợi hại, nếu có thể được nàng che chở thì người của Liễu Sinh Nhất Lang sẽ không còn là vấn đề nữa.

Tiểu nữ hài mở miệng định nói gì đó thì đột nhiên phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tiểu nữ hài theo bản năng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một tên đao khách Đam Dương mặc y phục sẫm màu, đeo hai thanh đao bên hông, vẻ mặt vui mừng nhìn chăm chăm hướng này.

Thấy tên đao khách, tiểu nữ hài lập tức tái mặt, vội vàng chạy về phía Tần Nhất.

“Các hạ! Xin ngài! Xin ngài mau cứu ta!" Tiểu nữ hài run rẩy, dù mặt không biểu cảm nhưng ánh mắt lai tràn đầy van xin.

Tần Nhất liếc nhìn tên đao khách Đam Dương một cái, sau đó không để ý đến lời cầu cứu của tiểu nữ hài mà tiếp tục bước về phía lương đình.

Tiểu nữ hài duỗi tay muốn nắm lấy vạt áo của Tần Nhất nhưng lại không dám, cảnh Tần Nhất một kiếm giết chết võ giả cấp Kiếm Hào vẫn còn in đậm trong tâm trí tiểu nữ hài.

Chẳng mấy chốc, tên đao khách Đam Dương đã đuổi đến nơi, hắn túm lấy nàng, cười toe toét, phun ra một tràng tiếng Đam Dương:

“Tốt lắm, cuối cùng cũng tóm được ngươi rồi Thanh Ninh điện hạ, ngài không thể chạy thoát được đâu."

Bị tên đao khách tóm được, tiểu nữ hài cố gắng liếc mắt nhìn Tần Nhất lần cuối, thấy Tần Nhất thật sự bỏ mặc mình, tiểu nữ hài liền vùng vẫy dữ dội.

“Thả ta ra! Tên khốn này!"

Tên đao khách võ giả một tay xách tiểu nữ hài, lại liếc nhìn Tần Nhất, hắn cảm thấy khí thế trên người Tần Nhất có chút đặc biệt, giống như một cao thủ, tốt hơn hết là không nên chọc vào.

Tên đao khách cứ thế xách tiểu nữ hài đi về phía đường lớn.

Tiểu nữ hài lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, sau một cái chớp mắt,

"A!"

Tiếng hét đau đớn phát ra từ miệng tên đao khách.

“Đồ khốn!" Tay phải tên đao khách buông lỏng, tiểu nữ hài rơi xuống đất, mà bên sườn hắn đã xuất hiện một lỗ máu nhỏ, máu tuôn ra nhuộm đỏ bộ y phục sẫm màu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right