Chương 369: Chương 369
Tiểu nữ hài cầm trong tay một thanh Khổ Vô, hai tay giơ lên cao đâm mạnh về phía tên đao khách.
“Ngu ngốc!" Tên đao khách nổi giận, một cước đá bay tiểu nữ hài, hắn mặt đầy giận dữ ôm vết thương bên sườn.
Tiểu nữ hài tuy đâm trúng hắn nhưng do sức lực không đủ nên vết thương không sâu.
"Đừng lại gần! Nếu lại gần ta sẽ tự sát!" Tiểu nữ hài nhanh chóng bò dậy, thanh Khổ Vô dính máu trên tay chĩa vào cổ mình.
“Liễu Sinh Nhất Lang muốn có Bát Chỉ Kính, ta chết đi, các ngươi cái gì cũng không chiếm được!" Tiểu nữ hài kiên quyết nhìn tên đao khách Đam Dương.
Nghe những lời này, sắc mặt tên đao khách tái mét, nhìn chằm chằm tiểu nữ hài, vẻ mặt biến ảo.
“Bát Chỉ Kính không ở trên người ta, ngươi mà bước thêm một bước nữa, ta sẽ tự sát."
"Liễu Sinh Nhất Lang cả đời cũng đừng hòng có được Bát Chỉ Kính."
Tên đao khách không tin tà, cố chấp bước thêm một bước nhỏ, tiểu nữ hài liền dứt khoát dùng Khổ Vô rạch một đường trên cổ mình, máu tươi trào ra, ngay lập tức nhuộm đỏ cổ áo, tiểu nữ hài ánh mắt hung ác nhìn tên đao khách. Thấy vậy, tên đao khách lập tức dừng bước, sắc mặt khó coi đến cùng cực, hắn đường đường là một đao khách cấp võ giả lại bị một tiểu nữ dọa sợ!
Tại đình nghỉ mát bên hồ, Tần Nhất đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, trong lòng khẽ động, đứa trẻ này nhìn qua tuổi còn nhỏ nhưng đối với bản thân lại đủ tàn nhẫn, sự tàn nhẫn này không phải là dùng với người khác mà là dùng với chính bản thân mình.
Tần Nhất không chút nghi ngờ, nếu tên đao khách Đam Dương kia tiến thêm một bước nữa thì tiểu nữ hài này chắc chắn sẽ tự sát tại đây. Tần Nhất nhìn bóng lưng tiểu nữ hài, trong mắt như có điều suy nghĩ.
Đứa trẻ này... Là một sát thủ bẩm sinh...
Lúc này tên đao khách Đam Dương và tiểu nữ hài đang giằng co, sắc mặt tên đao khách tái xanh, tiểu nữ hài lại không chút biểu cảm, ánh mắt lộ rõ hung ác.
Tần Nhất chợt bước ra khỏi đình nghỉ mát, đi đến bên cạnh tiểu nữ hài, hỏi:
"Dám giết người không?"
Tiểu nữ hài sững người một lúc.
“Dám." Tiểu nữ hài hoàn hồn lại, mạnh mẽ gật đầu.
“Tốt." Tần Nhất nói ra một chữ "tốt", âm thanh vừa dứt cũng là lúc thanh kiếm được tra vào vỏ.
“Ngươi đi giết hắn."
Tần Nhất nói với tiểu nữ hài bên cạnh, tiểu nữ hài sững sờ, nhìn về phía đao khách Đam Dương, chỉ thấy tên đao khách đó "bịch" một tiếng đã ngã xuống đất, máu thấm ra từ cổ tay và mắt cá chân của hắn.
Hóa ra Tần Nhất đã cắt gân tay và gân chân của hắn rồi.
Nhanh quá!
Tiểu nữ hài nuốt nước bọt, hít một hơi thật sâu, đáy mắt tràn đầy thù hận, tay cầm thanh Khổ Vô chạy về phía tên đao khách.
Gân tay và gân chân của tên đao khách đã bị cắt đứt, hiện giờ không thể cử động.
“Điện hạ! Ta thực sự luôn quan tâm đến Hoàng thất, điện hạ!"
"A! Xin hãy tha cho ta! Điện hạ!"
Tên đao khách Đam Dương thấy tiểu nữ hài càng lúc càng đến gần, miệng không ngừng van xin.
Tiểu nữ hài lại không biểu cảm bước tới.
“Phập!" một tiếng, Khổ Vô trong tay tiểu nữ hài đâm mạnh vào tim tên đao khách, cơ thể tên đao khách co giật hai lần rồi đầu nghiêng sang một bên, cứ thế chết đi.
Giết người xong, tiểu nữ hài quỳ trên mặt đất thở hổn hển, mặt tái mét, nhìn thấy máu tươi nóng hổi không ngừnng chảy ra từ lồng ngực của tên đao khách, tiểu nữ hài không nhịn được mà nôn khan.
Đây là lần đầu tiên tiểu nữ hài giết người.
Tần Nhất đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn.
“Tên ngươi là gì?" Tiểu nữ hài nôn khan vài tiếng mà chỉ nôn ra mấy bãi nước chua.
“Ta... Ta tên Thần Đại Thanh Ninh." Tần Nhất gật đầu.
“Đứng dậy." Thần Đại Thanh Ninh chống hai tay xuống đất, đứng dậy, gương mặt tái mét, thần sắc có chút tiều tụy.
Tần Nhất bước tới bên cạnh nắm lấy tay tiểu nữ hài, nội lực theo cổ tay của Thần Đại Thanh Ninh đi vào kinh mạch, một luồng khí lạnh từ cổ tay truyền vào cơ thể, Thần Đại Thanh Ninh không nhịn được mà rùng mình, cô nhóc không biết Tần Nhất định làm gì, nhưng cô nhóc biết, nếu Tần Nhất muốn giết mình thì sẽ không tốn nhiều công sức như vậy.
Một lúc lâu sau, Tần Nhất buông cổ tay Thần Đại Thanh Ninh ra, nàng lẩm bẩm: "Kinh mạch trong cơ thể khá rộng mở, tư chất tạm coi là thượng đẳng."
Thần Đại Thanh Ninh ôm cổ tay mình, luồng khí lạnh trong cơ thể vẫn chưa tan hết, tiểu nữ hài run rẩy, không biết Tần Nhất sẽ xử lý mình như thế nào.
Tần Nhất hỏi: "Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?"
"Tám tuổi." Thần Đại Thanh Ninh thành thật trả lời.
Tám tuổi... Độ tuổi này nếu học kiếm thì bắt đầu hơi muộn, nhưng không ảnh hưởng nhiều.
“Ngươi có muốn bái ta làm sư phụ không?" Tần Nhất thản nhiên hỏi, dù đã nhận Tiểu Liên làm đồ đệ nhưng Tiểu Liên có thiên phú dị bẩm về ám khí, không thể đi theo con đường kiếm đạo của Tần Nhất, đứa trẻ này có sự tàn nhẫn, tư chất tạm được, học kiếm đạo của nàng vừa hợp.
Nghe vậy, trong mắt Thần Đại Thanh Ninh lóe lên một tia vui mừng, tiểu nữ hài vội vàng quỳ xuống, dập đầu nói: "Đệ tử bái kiến sư phụ."