Chương 370: Chương 370
"Đứng lên đi."
Tần Nhất đưa tay điểm nhẹ vài huyệt đạo trên người tiểu nữ hài, cầm máu ở cổ, nàng lại lấy từ trong ngực ra một gói thuốc trị thương đưa cho Thần Đại Thanh Ninh, sau khi Thần Đại Thanh Ninh bôi thuốc xong, Tần Nhất hỏi: "Vì sao những tên đao khách Đam Dương này lại truy sát ngươi?"
Thần Đại Thanh Ninh đứng dậy, có chút do dự không biết có nên nói hết mọi chuyện cho Tần Nhất hay không, nhưng tiểu nữ hài chỉ do dự một thoáng, rồi quyết định nói ra toàn bộ.
“Sư phụ, ta là công chúa Thanh Ninh của Đam Dương."
Nghe vậy, trong đôi mắt bình tĩnh của Tần Nhất lóe lên một tia kinh ngạc, đệ tử mà mình tùy tiện nhận lại là công chúa Đam Dương?
Thần Đại Thanh Ninh tiếp tục nói: "Hiện giờ cả hoàng tộc chỉ còn lại một mình ta." Tiểu nữ hài đỏ hoe mắt: "Toàn bộ hoàng tộc trừ ta ra đều đã bị Liễu Sinh Nhất Lang giết chết."
"Liễu Sinh Nhất Lang là ai?" Tần Nhất tò mò hỏi, Thần Đại Thanh Ninh giải thích: "Liễu Sinh Nhất Lang vốn là một đao khách võ giả, hắn từng bái sư vào Phi Thiên Ngự Kiếm Lưu phái để học kỹ thuật rút kiếm, sau đó, vì say rượu quấy rối sư nương, bị đuổi khỏi võ đường. Sau đó, hắn dùng vài thập kỷ tự mình đi chu du khắp Đam Dương, tự sáng tạo ra một bộ kiếm pháp tên là 'Nhị Thiên Nhất Lưu'."
"Nửa năm trước, Liễu Sinh Nhất Lang đã đột phá đến cảnh giới Kiếm Thánh trong truyền thuyết, liền đến tận nhà giết chết người đứng đầu võ đường Phi Thiên Ngự Kiếm Lưu."
"Hắn còn tiếp tục thách đấu các phái kiếm đạo lớn, tất cả các cao thủ kiếm thuật Đam Dương đều bị đánh bại."
"Phụ hoàng của ta muốn phong hắn làm hộ quốc Kiếm Thánh nhưng hắn lại giết cha ta, hơn nữa còn chỉ dùng ba chiêu để giết một ám vệ cấp Ảnh, sau đó dẫn theo các đệ tử, tiến hành chính biến đoạt quyền. Bây giờ Đam Dương đã rơi vào tay Liễu Sinh Nhất Lang."
Tần Nhất trầm ngâm suy nghĩ, hỏi: "Vì vậy, để diệt cỏ tận gốc, hắn phái người đuổi giết ngươi?"
Thần Đại Thanh Ninh lắc đầu: "Không. Ở Đam Dương chúng ta luôn có một truyền thuyết, nếu có người đột phá đến cảnh giới Kiếm Thánh, thu thập đủ ba thần khí thì sẽ có thể lĩnh ngộ bí mật trong thần khí, từ đó trường sinh bất tử."
"Liễu Sinh Nhất Lang muốn trường sinh bất tử."
Tần Nhất đi về phía lương đình, Thần Đại Thanh Ninh đi theo sau nàng.
“Cảnh giới Kiếm Thánh là gì?" Tần Nhất vừa đi vừa hỏi: "Là cảnh giới Tông Sư sao?"
"Không, Đại Kiếm Hào của Đam Dương và ám vệ cấp Ảnh tương đương với cảnh giới Tông Sư của Đại Vũ. Còn Kiếm Thánh, là một cảnh giới trong truyền thuyết." Thần Đại Thanh Ninh lắc đầu giải thích: "Theo ghi chép trong điển tịch, ghi chép về vị Kiếm Thánh trước đó là vào bảy trăm năm trước."
"Trước khi Liễu Sinh Nhất Lang trở thành Kiếm Thánh, không ai biết Kiếm Thánh mạnh đến mức nào, ta chỉ biết hắn dùng ba chiêu đã giết chết một ám vệ cấp Ảnh, Đại Kiếm Hào của Bắc Thần Nhất Đao Lưu cũng không thể chống đỡ được mười chiêu đã bị chém chết."
Nghe vậy, Tần Nhất hơi nhíu mày, nàng cảm thấy đồ đệ mà mình mới thu nhận này dường như cái đại phiền toái rồi, vậy mà lại liên quan đến cảnh giới trên cả Tông Sư?
"Ngươi lấy Bát Chỉ Kính trong miệng ngươi ra cho ta xem." Tần Nhất lên tiếng.
Thần Đại Thanh Ninh không do dự, cô nhóc đã hoàn toàn giao phó tính mạng của mình cho Tần Nhất, cô nhóc tin tưởng vào con mắt nhìn người của mình.
"Sư phụ, lối này." Thần Đại Thanh Ninh dẫn Tần Nhất đi vào con hẻm.
Trên đường đi tìm Tần Nhất, nàng đã giấu Bát Chỉ Kính rồi, nếu lỡ bị bắt thì Thần Đại Thanh Ninh ít nhất có thể đảm bảo Bát Chỉ Kính sẽ không rơi vào tay Liễu Sinh Nhất Lang.
Chẳng mấy chốc, Thần Đại Thanh Ninh đã dẫn Tần Nhất đến một con hẻm vắng người, cô nhóc sờ soạng ở chân tường rồi lôi ra một viên gạch xanh, viên gạch này chỉ còn một nửa, phía sau viên gạch giấu một vật hình tròn có đường kính khoảng tám tấc.
Thần Đại Thanh Ninh lấy Bát Chỉ Kính ra, đưa cho Tần Nhất.
Tần Nhất mở tấm vải bọc ra, để lộ một chiếc gương có hoa văn chạm khắc, chiếc gương trông cổ kính, mang đậm dấu ấn thời gian, Tần Nhất nghịch chiếc gương vài lần nhưng không thấy gì đặc biệt, nó chỉ là một chiếc gương bình thường, do thời gian trôi qua nên cũng đã mất đi chức năng vốn có của một chiếc gương.
Tần Nhất soi mình vào mặt gương, hình ảnh trong gương rất mờ, không thể nhìn rõ.
"Sư phụ, đây là Bát Chỉ Kính." Thần Đại Thanh Ninh nói.
Tần Nhất xem xong lại không thấy gì bất thường, nàng đưa chiếc gương lại cho Thần Đại Thanh Ninh.
Thần Đại Thanh Ninh lắc đầu nói: "Sư phụ, ta không thể bảo vệ được chiếc gương này được."
"Vẫn là để ở chỗ ngài đi."
"Nếu sau này ta không cẩn thận bị bắt thì ít nhất Liễu Sinh Nhất Lang sẽ không bao giờ có được Bát Chỉ Kính." Cô nhóc mặt không biểu cảm nhưng đáy mắt lại ánh lên sự căm hận.
Liễu Sinh Nhất Lang đã giết gia đình cô nhóc, dù thế nào đi nữa thì Bát Chỉ Kính cũng không thể rơi vào tay Liễu Sinh Nhất Lang.