Chương 387: Chương 387
Lúc Tiểu Liên bước vào Dục Anh Đường thì Trần Diệp đã nghe thấy tiếng bước chân của nàng.
Tiểu Liên cầm gói giấy nhỏ bước vào đại sảnh, Trần Diệp ngồi trên ghế, bên cạnh là một đĩa đậu phộng luộc nước muối và một ấm trà xanh.
"Trở về rồi à, trên đường vất vả rồi." Trần Diệp nhìn nữ tử ngày càng xinh đẹp trước mặt, mỉm cười nói.
“Cũng ổn, không vất vả lắm."
"Đại Minh đâu?" Trần Diệp hỏi.
“Đại Minh ở phía sau, sắp đến rồi."
Tiểu Liên vừa nói vừa bước đến bên cạnh Trần Diệp.
“Viện trưởng, đây là chè xanh Lục An mà ta mua lúc đi qua An Huy." Tiểu Liên đặt gói giấy nhỏ lên bàn, giọng nói hơi xúc động.
"Ồ? Chè xanh Lục An à!" Trần Diệp sáng mắt lên.
Chè xanh Lục An là một trong mười loại trà nổi danh, vị ngọt thanh khiết, thoang thoảng hương hạt dẻ chín, đây quả là một món quà quý.
“Đa tạ ngươi đã có lòng." Trần Diệp cười mỉm.
khuôn mặt Tiểu Liên dưới lớp khăn voan mỏng ửng đỏ, nàng gật đầu không nói thêm gì.
"Vừa hay cũng sắp đến giờ cơm rồi, trưa nay cứ ăn tạm một chút, tối nay sẽ làm cơm ngon để đón gió tẩy trần cho mọi người."
"Vâng." Tiểu Liên gật đầu, nói: "Vậy viện trưởng, ta ra ngoài bếp phụ một tay."
"Đi đi..." Trần Diệp cười tủm tỉm.
Tiểu Liên cung kính cáo lui, nàng vừa ra khỏi sảnh thì thấy Đại Minh cũng xuất hiện ở cửa Dục Anh Đường, hắn đang đeo chiếc hộp gỗ đựng Kỳ Lân phủ, cả người như một tấm cửa lớn.
Lúc này Hoa Tịch Nguyệt từ phòng của các nha hoàn bước ra, nàng vừa nhìn thấy Đại Minh thì trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Gã lực lưỡng này lại từ đâu chui ra vậy?
Hoa Tịch Nguyệt quan sát Đại Minh kỹ hơn, nhận ra hắn không biết võ công, chỉ là một người bình thường.
Nhìn cũng khá đáng sợ, ta còn tưởng là cao thủ luyện võ cơ đấy.
Hoa Tịch Nguyệt thầm nghĩ, rồi thu lại ánh mắt.
Đại Minh đi thẳng vào sảnh, hắn cũng chú ý đến Hoa Tịch Nguyệt, liền mỉm cười thân thiện với nàng.
Hoa Tịch Nguyệt cũng lịch sự đáp lại.
Chiếc hộp gỗ mà Đại Minh đeo trên lưng được quấn bằng vải, hắn đã rút kinh nghiệm từ lần trước nên không quấn quá chặt, trong lúc di chuyển, thỉnh thoảng lại lộ ra một góc hoa văn Kỳ Lân.
Hoa Tịch Nguyệt chú ý đến hoa văn Kỳ Lân lộ ra đó.
Hoa văn trên chiếc hộp gỗ sau lưng nam nhân lực lưỡng này sao trông quen quen vậy?
Nàng khẽ nheo mắt, ký ức lướt qua trong đầu, bất chợt, đôi mắt đẹp của Hoa Tịch Nguyệt mở to.
Nhớ ra rồi! Hoa văn trên hộp gỗ giống hệt hoa văn trên chiếc rìu đứng thứ mười sáu trong Giang Hồ Binh Khí bảng!
Hoa Tịch Nguyệt sững sờ tại chỗ, nàng liên tưởng đến người tên "Đại Mệnh" được nhắc đến trong Giang Hồ Chí, tay cầm rìu lớn, sức mạnh vô song, chỉ một chiêu đã đánh tướng quân Kim Ngô canh giữ thành ngã ngựa, sức mạnh sánh ngang mãnh tướng trên chiến trường.
Hoa Tịch Nguyệt nuốt nước bọt, nàng thuận tay kéo một đứa trẻ đang chạy nhảy lại hỏi: "Tiểu Thập, nam nhân vừa rồi là ai vậy?"
Đứa trẻ tên Tiểu Thập gãi đầu nói: "Người đó là Đại Minh ca đó. Tiểu Nguyệt tỷ tỷ không biết sao?"
Đại Minh, Đại Mệnh!
Hoa Tịch Nguyệt chợt hiểu ra, trong nháy mắt, cái đầu nhỏ thông minh của nàng nhanh chóng vận động, móc nối vài thứ lại với nhau.
Tiểu Liên, Tôn Thắng, Đại Minh... Sát thủ, thủy phỉ, mãnh tướng...
Hoa Tịch Nguyệt run rẩy, nàng cảm thấy mình dường như đã biết những điều không nên biết rồi, nơi mà Trần Diệp này mở đâu phải Dục Anh Đường...
Trần Diệp... hắn muốn làm gì đây?
Hoa Tịch Nguyệt run rẩy, dù là mở tông môn ẩn thế thì cũng không phải kiểu mở thế này chứ... Ai lại đào tạo các loại đệ tử đa lĩnh vực thế này?
Trần Nghị, Trần Oánh học y, Trần Võ, Trần Linh học võ...
Hoa Tịch Nguyệt lại bắt đầu mở rộng trí tưởng tượng, một ý nghĩ lóe lên, chẳng lẽ Trần Diệp muốn xưng bá giang hồ? Dành thời gian đào tạo một nhóm nhân tài các lĩnh vực rồi thống nhất giang hồ?
Hoa Tịch Nguyệt liên tưởng đến mấy cuốn thoại bản tiểu thuyết mình từng đọc, ý nghĩ bắt đầu như ngựa hoang mất cương, phi nước đại, sau một hồi suy nghĩ vẩn vơ, nàng càng tin vào suy đoán của mình.
Xong rồi... hình như lại biết chuyện không nên biết nữa rồi, phải làm sao đây?
Hoa Tịch Nguyệt chợt muốn bỏ trốn, nhưng nàng lại có chút không nỡ mấy cuốn thoại bản giang hồ chưa đọc xong kia, những câu chuyện trong đó đều là nàng chưa từng xem qua.
“Tiểu Nguyệt!? Đến bưng đồ ăn!" Trong bếp truyền đến tiếng Xuân Đào.
“Đến đây." Hoa Tịch Nguyệt theo bản năng đáp lại một câu.
Nhìn vào mặt mũi gia gia ta, Trần Diệp chắc sẽ không làm gì ta đâu nhỉ? Huống chi ta đã đến đây làm công một tháng rồi, chỉ cần ta không biểu lộ ra là ta biết thì ta sẽ an toàn mà nhỉ?
Nàng vừa đi về phía nhà bếp vừa suy nghĩ, trong lòng lại có chút lo lắng,
...
Đại Minh bước vào đại sảnh, cung kính gọi một tiếng:
"Cha." Trần Diệp mỉm cười gật đầu, hắn nhìn Đại Minh cao gần bảy thước, quan tâm hỏi:
"Trên đường có mệt không."
Đại Minh gãi đầu, cười ngốc: "Cũng tạm."
"Sắp ăn cơm rồi, ta đoán hôm nay con sẽ về nên bảo nha hoàn làm thêm nhiều chút."
"Người nghĩa huynh của con cũng có ở đây chứ?"
"Gọi hắn vào ăn cùng đi, khách đến là khách quý mà." Trần Diệp ôn hòa nói.
Đại Minh gật đầu thật mạnh rồi chạy ra viện gọi Hùng Sơn vào.
Hai huynh đệ cùng bước vào nhà ăn, trong nhà ăn có mấy chiếc bàn dài xếp thành hàng, hai bên đã ngồi đầy trẻ nhỏ, còn Trần Diệp thì ngồi ở vị trí chủ tọa.