Chương 388: Chương 388

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,315 lượt đọc

Chương 388: Chương 388

Hùng Sơn vừa thấy Trần Diệp thì trên mặt đã lộ ra vẻ kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn thấy Trần Diệp không đeo mặt nạ.

Vị Trần Tông Sư này thật trẻ! Trông như mới ngoài hai mươi tuổi, thậm chí còn trẻ hơn mình!

Hùng Sơn trong lòng chấn động, nghe nói những người tu luyện nội công Đạo môn đều có thuật trú nhan, chẳng lẽ Trần viện trưởng cũng tinh thông thuật này?

Hùng Sơn thầm đoán, ngoài mặt lại cung kính hành lễ với Trần Diệp.

Trần Diệp khẽ gật đầu đáp lại.

“Đại Minh, con và Hùng Sơn ngồi bên này đi." Trần Diệp chỉ vào vị trí không xa bên cạnh mình.

“Vâng." Đại Minh dẫn Hùng Sơn ngồi xuống.

Mấy đứa trẻ trong Dục Anh Đường rất ngoan ngoãn yên lặng, chúng chớp chớp đôi mắt to, tò mò nhìn Hùng Sơn.

Hùng Sơn cũng mỉm cười hiền lành với lũ trẻ.

Tiểu Phúc ngồi cạnh Trần Diệp tò mò nhìn chằm chằm Hùng Sơn, đôi mắt to đen trắng rõ ràng của tiểu nữ hài đảo liên tục, trông như đang ủ mưu gì đó.

"Bốp!" một tiếng vang nhẹ.

“Ái dà!" Tiểu Phúc ôm đầu, nước mắt lưng tròng kêu lên.

Tiểu Liên ngồi bên cạnh, tay trái bưng thức ăn, tay phải vừa mới thu về, thản nhiên nói: "Lại ủ mưu gì nữa đấy?"

"Ta nào có! Tiểu Liên tỷ tỷ vừa về đã bắt nạt ta!" Tiểu Phúc mặt đầy ấm ức, giọng điệu nũng nịu nói, tiểu nữ hài ôm lấy cánh tay Trần Diệp, làm nũng: "Cha! Cha xem Tiểu Liên tỷ tỷ kìa, vừa về đã bắt nạt con ~~~"

Trần Diệp cười mỉm xoa đầu Tiểu Phúc: "Được rồi, được rồi. Lát nữa cha phạt Tiểu Liên rửa bát nhé?"

Tiểu Phúc gật đầu lia lịa: "Bắt tỷ ấy rửa sạch tất cả bát luôn!"

Tiểu nữ hài quay người lại, thừa lúc Trần Diệp không nhìn thấy liền lè lưỡi với Tiểu Liên.

Tiểu Liên mặt không cảm xúc giơ tay phải lên, dọa Tiểu Phúc lại chui vào lòng Trần Diệp.

Lại có vài nha hoàn bưng mâm thức ăn lần lượt đi vào, Hoa Tịch Nguyệt thì bưng một bát canh đi theo sau.

Vừa vào phòng ăn lại thấy Tiểu Liên ngồi ở vị trí thường ngày của mình thì bỗng sững người.

Tiểu Liên không thèm nhìn nàng, cầm bát múc cho Tiểu Phúc một bát cơm rồi lại bắt đầu múc cơm cho những đứa trẻ xung quanh, dáng vẻ thành thạo.

Trong khoảnh khắc, trong lòng Hoa Tịch Nguyệt chợt dâng lên một cảm giác khó tả.

Nha hoàn Xuân Đào đặt mâm thức ăn xuống, chú ý đến Hoa Tịch Nguyệt đang đứng ngây ra thì lập tức thông minh hiểu ra vấn đề.

“Tiểu Nguyệt lại đây." Xuân Đào vẫy tay với Hoa Tịch Nguyệt, bên cạnh nàng nàng còn một chỗ trống.

Hoa Tịch Nguyệt hơi mất tự nhiên ngồi xuống.

Vài nha hoàn bắt đầu giúp bọn trẻ múc cơm, trên bàn ăn rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nhai của mỗi người.

Hoa Tịch Nguyệt thì vừa ăn cơm vừa liếc mắt nhìn về phía Tiểu Liên.

Tiểu Liên và Trần Diệp chỉ cách nhau một Tiểu Phúc, nàng thỉnh thoảng gắp thức ăn vào bát Trần Diệp, Tiểu Phúc cũng thỉnh thoảng nghịch ngợm, lén bỏ hạt tiêu gừng vào bát Tiểu Liên.

Tiểu Liên không chút nào nuông chiều, tay khẽ động, chưa kịp để Tiểu Phúc kịp phản ứng thì đã gõ vào đầu Tiểu Phúc. Tiểu Phúc mếu máo nhưng không dám nói gì.

Tự tiểu nữ hài nghịch ngợm, Trần Diệp sẽ không bênh vực, nhưng Tiểu Phúc vẫn không ngừng cho Tiểu Liên hạt tiêu với gừn.

Hoa Tịch Nguyệt nhìn cảnh này, trong lòng không hiểu sao lại có chút khó chịu.

Chẳng mấy chốc, bữa ăn đã kết thúc, Tiểu Liên, Trần Oánh, Trần Linh giúp các nha hoàn dọn bát đũa.

"Cha, ta... Ta muốn đi gặp Uyển Nhi." Đại Minh ăn uống no say, mặt đỏ bừng nói với Trần Diệp.

Trần Diệp mỉm cười nhìn Đại Minh, nói:

"Đi đi, mang theo chút quà, đừng có đi tay không." Đại Minh gật đầu lia lịa.

Hùng Sơn cũng chắp tay cáo lui, pử trước mặt Trần Diệp, hắn luôn cảm thấy một cỗ áp lực vô hình. Dù sao thân phận Hùng Sơn cũng đặc biệt, nếu bị người ta phát hiện ra thì rất có thể sẽ chết ở Đại Vũ.

Đại Minh và Hùng Sơn rời đi, Trần Diệp cũng đứng dậy về phòng, vừa ngồi xuống thì ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân.

“Kẽo kẹt..." một tiếng, Tiểu Liên đẩy nhẹ cửa phòng, tay cầm một ấm trà.

“Viện trưởng, trà đã pha xong rồi." Tiểu Liên đặt ấm trà chè xanh Lục An lên bàn bên cạnh Trần Diệp.

Trần Diệp nháy mắt với Tiểu Liên: "Không cần rửa bát đâu, ta dỗ Tiểu Phúc rồi."

Dưới lớp mạng che mặt, Tiểu Liên khẽ cười, sống chung với Trần Diệp hai năm, nàng tự nhiên hiểu rõ tính cách của hắn.

“Viện trưởng, tháng này ngài chưa xem Giang Hồ Chí phải không? Để ta về đường khẩu lấy cho ngài một phần." Tiểu Liên nói khẽ.

Trần Diệp rót một chén trà: "Vẫn chưa xem, ngươi đi mau đi, thuận tiện nói với Hoàng Tam bọn họ, lần này bọn họ vất vả rồi, ta cho mỗi người bọn họ nghỉ một tháng để bọn họ thư giãn một chút."

Tiểu Liên gật đầu: "Vâng!" Nàng đẩy cửa ra, sau khi đi ra lại thuận tay đóng lại.

Trần Diệp bưng chén nhấp một ngụm chè xanh Lục An, nước trà vào miệng đậm đà ngọt hậu, mang một chút hương hạt dẻ nhàn nhạt khác với các loại trà khác, uống rất ngon.

Vừa uống một ngụm thì ‘kẽo kẹt...’, cửa phòng lại vang lên một tiếng nhẹ, Hoa Tịch Nguyệt bước vào, tay cầm một ấm trà.

“Viện trưởng, ta..." Hoa Tịch Nguyệt còn chưa nói xong thì nàng đã chú ý tới ấm trà bên cạnh Trần Diệp và chén trà trong tay hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right