Chương 450:
Đại Minh ngẩn người nhìn Tiêu Tả đối diện.
Tiêu Tả mặc áo khoác ngắn, hai cánh tay trần trụi lộ ra ngoài cực kỳ thô to, còn lớn hơn đầu người thường một vòng, gân xanh trên đó nổi lên dữ tợn, như rễ cây quấn quýt.
Nghe Hùng Sơn nói, Tiêu Tả đặt đũa xuống, đứng dậy cung kính nói: "Thuộc hạ không có vấn đề."
Nói xong, hắn nhìn Đại Minh, ánh mắt mang theo dò xét.
Đại Minh có chút do dự.
"Minh đệ?" Hùng Sơn vẻ mặt mong đợi nhìn Đại Minh.
Đại Minh suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Hắn cũng đứng dậy nhìn Tiêu Tả đối diện, Tiêu Tả chắp tay, hỏi Hùng Sơn: "Vương gia, không biết thuộc hạ nên tỷ thí với Trần công tử như thế nào?"
Hùng Sơn suy nghĩ một chút, cười nhạt nói: "Không bằng hai người các ngươi đè vai đối phương. Ai có thể dùng sức, nhấc đối phương lên, khiến cho hai chân đối phương rời khỏi mặt đất thì người đó sẽ thắng. Minh đệ, ngươi thấy sao?"
Hùng Sơn quan tâm nhìn Đại Minh.
Đại Minh gật đầu, ngữ khí ngây ngô: "Ta nghe theo đại ca."
Tiêu Tả cũng chắp tay, trầm trầm nói: "Thuộc hạ cũng nghe theo Vương gia."
"Tốt, vậy cứ thế đi.”
“Các ngươi lui xuống trước đi." Hùng Sơn nói với các vũ cơ trong sảnh đường.
Một nhóm vũ cơ xinh đẹp mang dòng máu Tây Vực thi lễ rồi rời khỏi sảnh đường.
Đại Minh thấy nhóm nữ nhân ăn mặc hở hang này rời đi thì liền thở phào nhẹ nhõm.
"Bắt bắt đầu đi!" Hùng Sơn mỉm cười nhìn hai người.
Tiêu Tả từ bên cạnh chiếc bàn nhỏ bước ra, đến vị trí mà các vũ cơ vừa mới biểu diễn, Đại Minh cũng sải bước tiến lên, đứng trước Tiêu Tả.
"Mời!" Tiêu Tả hơi chắp tay, lịch sự nói, nhưng trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Đại Minh là huynh đệ kết nghĩa của Lục điện hạ, hắn phải nể mặt người này.
"Mời." Đại Minh gãi đầu, ngượng ngùng nói.
Hai người đưa tay ra, đặt lên vai nhau, lúc lòng bàn tay Tiêu Tả chạm vào bờ vai rộng rắn chắc của Đại Minh, trong lòng cũng hơi ngạc nhiên, người này quả thật cũng là một người luyện võ, không hề tầm thường như vẻ ngoài.
Đại Minh nghiêm mặt, hai bàn tay to lớn, nắm chặt lấy vai Tiêu Tả.
Hùng Sơn đặt chiếc cốc rượu xuống, chăm chú nhìn hai người.
Gia Luật Chân đang bình tĩnh ăn thức ăn bên cạnh cũng dừng lại, ánh mắt có chút suy tư. Hắn hiểu Hùng Sơn, Hùng Sơn đã để huynh đệ kết nghĩa của mình thi đấu với Tiêu Tả thì chắc chắn có mục đích của riêng mình, nhưng… mục đích có thể là gì đây?
Gia Luật Chân không thể hiểu được, mặc dù Tiêu Tả đứng thứ ba trong phủ, được gọi là dũng sĩ thứ ba, nhưng nếu đặt hắn ra ngoài thì chính là một lực sĩ hàng đầu, nhìn khắp Đại Liêu, những người có thể vượt qua hắn không quá ba người.
Phải biết rằng, đây là Tĩnh Vương phủ, Hùng Sơn là Tĩnh Vương được Hoàng đế Đại Liêu sâu sắc yêu mến! Làm sao những môn khách trong phủ có thể là người bình thường được.
"Bắt đầu đi!" Hùng Sơn lên tiếng.
Tiêu Tả gật đầu, nói với Đại Minh: "Ngươi dùng sức trước đi."
Đại Minh là huynh đệ kết nghĩa của Lục điện hạ, hắn phải nể mặt một chút.
"Được." Đại Minh gật đầu, bắt đầu trở nên nghiêm túc, trong lòng có chút phấn khích cùng hồi hộp. Lực sĩ tên Tiêu Tả trước mặt chỉ bằng hai cánh tay đã có thể ngăn cản một con ngựa đang phi nước đại, không biết mình có phải là đối thủ của hắn không.
Trước đây, khi còn ở Dư Hàng, Đại Minh đã từng thi đấu với mấy tiều phu khác, hơn nữa còn chiến thắng rất dễ dàng, không có gì khó khăn, nhưng hắn biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, tuyệt đối không thể kiêu ngạo tự đại.
Đại Minh hít sâu một hơi, hai lòng bàn tay hơi dùng lực, thử bóp nhẹ hai cái, vai của Tiêu Tả cứng như sắt, quả thật lợi hại...
Đại Minh thầm kinh ngạc trong lòng.
Tiêu Tả cảm nhận được sức lực truyền đến từ vai đến, trong lòng giật mình.
Sức nắm thật lớn! Hắn bị Đại Minh ấn vai, thậm chí còn cảm thấy hơi đau, có thể tưởng tượng sức nắm của Đại Minh mạnh đến mức nào.
Đại Minh khuôn mặt nghiêm túc, dần dần tăng thêm sức mạnh trên tay.
Hít! Tiêu Tả thầm hít một hơi lạnh, cơ bắp trên cơ thể căng lên, chống lại sức nắm của Đại Minh, ngay lập tức, Tiêu Tả biết Đại Minh không phải là người tầm thường, hắn không còn khinh địch nữa, bắt đầu dùng cả hai tay cũng nắm chặt lấy vai Đại Minh. Cơ bắp trên cánh tay to hơn đầu người bình thường vài vòng liền co giật, gân xanh nổi lên, một luồng sức mạnh khủng khiếp bùng phát.
Đại Minh mở to mắt, bỗng cảm nhận được sức mạnh của đối phương.
Người này… vậy mà đang nhường mình sao, có phải là sợ mình mất mặt trước mặt đại ca không?
Đại Minh cảm thấy Tiêu Tả dường như không dùng nhiều sức, trong lòng liền có chút biết ơn, hai người cứ ấn vai nhau, âm thầm dùng sức.
Lúc này Đại Minh liếc nhìn Tiêu Tả, ra hiệu cho đối phương dốc toàn lực, không cần phải nhường hắn. Mà Tiêu Tả nhận thấy ánh mắt của Đại Minh thì khẽ cắn răng.
Đây là có ý gì? Xem thường ta? Nói ta quá yếu sao? Nghĩ đến đây, Tiêu Tả hít sâu một hơi, cảm thấy như đang bị xúc phạm.
Dù sao hắn cũng là một trong những lực sĩ hàng đầu Đại Liêu! Trong những năm Tĩnh Vương đi vắng, hắn cũng không hề lơ là, hàng ngày đều luyện tập sức mạnh cơ bắp. Bây giờ Tĩnh Vương trở về, hắn vừa muốn thể hiện một chút thì đã bị Đại Minh áp đảo.
Tiêu Tả cố gắng dùng hết sức lực, trừng mắt nhìn Đại Minh.
Mà Đại Minh lúc này lại mở to mắt, trong lòng vui mừng, quả nhiên là đối phương đang nương tay mà.