Chương 451:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3,896 lượt đọc

Chương 451:

Đại Minh biểu lộ trầm xuống, hai tay phát lực, vật lộn với Tiêu Tả.

Hùng Sơn lặng lẽ quan sát, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn vài lần, hắn đã biết Tiêu Tả không phải là đối thủ của Đại Minh.

Hùng Sơn nâng cốc rượu lên, uống cạn một hơi.

Buổi trưa, hắn mới tỉnh dậy sau cơn say rồi vào cung yết kiến Hoàng đế Đại Liêu. Hoàng đế Đại Liêu đã đợi Hùng Sơn trở về từ lâu, hai cha con trò chuyện một hồi thì cũng biết ngày đại hội bộ tộc được ấn định vào ba ngày sau, Tiêu Thành, Gia Luật Chân, Tiêu Tả sẽ tham gia đại hội với tư cách là môn khách.

Đại hội bộ tộc, không phải là các hoàng tử đích thân ra trận mà là so xem ai có thể thu phục lòng người hơn, kết giao với các anh hùng hào kiệt. Nếu chỉ biết đánh nhau một mình thì không thể làm nên đại sự. Các dũng sĩ dưới trướng các hoàng tử càng dũng mãnh, đạt được thứ hạng càng cao trong đại hội thì bản thân hoàng tử càng có uy tín, người có thể thuần phục kẻ mạnh thì làm sao có thể là kẻ yếu.

Cuộc tỷ thí này, một mặt Hùng Sơn muốn để Đại Minh lập uy, mặt khác muốn xem thử thực lực của Tiêu Tả hiện tại ra sao. Dù sao hắn cũng đã rời nhà nhiều năm rồi.

Gia Luật Chân bên cạnh nhận thấy sắc mặt Tiêu Tả dần đỏ lên, lông mày hơi nhíu lại, bình thường hắn cùng Tiêu Tả có quan hệ khá thân thiết, cả hai đều khá quen thuộc với nhau, sắc mặt Tiêu Tả đỏ lên là biểu hiện của việc đang dốc toàn lực.

Gia Luật Chân thầm giật mình, ánh mắt nhìn Đại Minh có thêm một chút kinh ngạc sâu sắc.

Sức mạnh của người này còn lớn hơn Tiêu Tả sao? Vậy mà có thể gây khó khăn cho Tiêu Tả à!

"Két két..." Tiêu Tả đỏ mặt, nghiến răng ken két, hắn cảm thấy Đại Minh giống như một ngọn núi lớn vậy, dù mình có cố gắng thế nào thì cũng không thể lay chuyển được dù chỉ một chút. Sức mạnh của người này thật đáng sợ!

Đại Minh dang rộng hai chân, bàn chân bám chặt xuống đất.

Sau khi hai người vật lộn với nhau một lúc thì một tia nghi hoặc lóe lên trong mắt hắn.

"Sao ta lại có cảm giác… đại lực sĩ tên Tiêu Tả này hình như cũng không mạnh lắm nhỉ?"

Đại Minh nghĩ thầm, cánh tay lại tăng thêm sức lực, ,à càng tăng sức thì Đại Minh càng cảm thấy mình có thể nhấc bổng Tiêu Tả lên khỏi mặt đất.

Đây không phải việc khó gì.

Đại Minh liếc nhìn Tiêu Tả sắc mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt dữ tợn thì lắn lập tức hiểu ra. Đối phương đã dùng hết sức lực rồi. Vẻ mặt đỏ bừng, thở hổn hển này tuyệt đối không phải giả vờ.

Đại Minh chợt hiểu ra, đối phương không mạnh bằng mình. Đại Minh ngẩn người, sau đó nghĩ lại một chút, tâm trạng trở nên có chút kích động.

"Nói như vậy… vậy có phải hắn cũng có thể ngăn được ngựa phi nước đại không?

Trên mặt Đại Minh lộ vẻ vui mừng, hắn kìm nén sự phấn khích trong lòng, định nhấc bổng Tiêu Tả lên thì một tia suy tư chợt lóe lên trong mắt Đại Minh, hắn dần dần thả lỏng cánh tay.

Tiêu Tả đang dốc toàn lực chống lại Đại Minh thì bỗng nhận thấy Đại Minh đang dần buông lỏng, trong mắt hắn lóe lên tia kinh ngạc, có chút bối rối.

Vài giây sau, Đại Minh buông vai Tiêu Tả, quay đầu cười ngượng nghịu với Hùng Sơn, gãi đầu. "Đại ca, ta thua rồi."

Nghe vậy, Tiêu Tả giật mình, hắn đứng tại chỗ nhìn chằm chằm Đại Minh. Gia Luật Chân cũng không khỏi nhìn Đại Minh thêm vài lần.

"Tiểu tử này hình như không thật thà như vẻ bề ngoài, vẫn hiểu phép tắc cơ bản."

Hùng Sơn đang ngồi ở vị trí chủ tọa xem kịch, nghe thấy Đại Minh lên tiếng, hắn sững sờ một lúc, sau đó mới hiểu ra.

"Tốt tốt tốt!"

"Minh đệ, dù thua nhưng vẫn vinh quang!"

Hùng Sơn không khỏi cười lớn, sau đó rót một chén rượu đưa cho Đại Minh, ánh mắt hắn nhìn Đại Minh tràn đầy sự tán thưởng cùng hài lòng.

Mà ánh nhìn của Tiêu Tả dành cho Đại Minh lại đầy phức tạp, hắn cầm chén rượu trên bàn lên, trầm giọng nói: "Đại Minh huynh đệ, ta kính ngươi!"

"Đại Minh huynh đệ, ta cũng xin kính ngươi một ly!" Gia Luật Chân đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nâng ly rượu hướng về Đại Minh.

Đại Minh nhận lấy ly rượu từ tay Hùng Sơn, lại cười ngượng nghịu nhìn Tiêu Tả cùng Gia Luật Chân, ba người cứ thế cùng nâng ly, uống cạn một hơi. Sau khi đặt ly xuống, mối quan hệ giữa ba người dường như đã trở nên hòa hợp hơn nhiều.

"Nào, tiếp tục uống!" Hùng Sơn ngồi ở vị trí chủ tọa, cười nói.

Ba người thì trở về chỗ ngồi của mình, người phục vụ bên cạnh vội vàng rót thêm rượu.

Sau ba vòng rượu. "Đại Minh huynh đệ, ngươi cũng là trời sinh thần lực sao? Tiêu Tả t a tuy không phải là lực sĩ số một Đại Liêu, nhưng nhìn khắp Đại Liêu, người có thể vượt qua ta không quá ba người!" Tiêu Tả ngồi bên cạnh khoác vai Đại Minh, uống đến đỏ mặt líu lưỡi.

Vừa rồi Đại Minh đã giữ thể diện cho hắn trước mặt Hùng Sơn, chuyện này cũng khiến Tiêu Tả có thiện cảm với Đại Minh hơn rất nhiều.

Đại Minh cũng uống đến đỏ mặt, hơi men bốc lên. hắn cười ngượng nghịu, khiêm tốn nói: "Không có gì. Cha ta nói, nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên, ta như này không tính là gì cả."

Tiêu Tả mắt mờ đi, gật đầu cường đại: "Bá phụ nói rất đúng."

"Nào, cạn ly!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right