Chương 452:
Tiêu Tả nâng ly cụng với Đại Minh.
Đại Minh uống cạn một ly, hơi men tích tụ từ trước bốc lên, cơ thể liền có hơi nóng, hắn nới lỏng cổ áo, để lộ ra chiếc bùa bình an đeo trên sợi dây đỏ.
Hùng Sơn nhìn ra ngoài trời, đêm đã khuya, mấy người bọn họ đã uống từ lúc hoàng hôn đến khi đèn hoa vừa lên rồi.
"Hôm nay đến đây thôi. Nghĩa đệ của ta tửu lượng không tốt, sau này còn nhiều thời gian yến tiệc."
Gia Luật Chân nghe vậy liền đứng dậy, hành lễ với Hùng Sơn.
Tiêu Tả cũng vội vàng đặt ly rượu xuống rồi đứng dậy theo Đại Minh.
"Người đâu, đưa Đại Minh về phòng." Hùng Sơn ra lệnh cho những người hầu xung quanh.
Vài nha hoàn bước tới muốn dìu Đại Minh nhưng Đại Minh vội vàng đẩy họ ra, mặt hơi đỏ: "Không... không cần... Ta có thể tự đi." Nói xong, Đại Minh loạng choạng bước ra ngoài, vài nha hoàn cũng vội vàng đi theo sau.
Tiêu Tả tuy say nhưng vẫn cung kính với Hùng Sơn.
"Vương gia, thuộc hạ cũng xin phép về trước."
"Đi đi, Gia Luật Chân ở lại." Hùng Sơn nghiêm mặt nói.
"Vâng." Tiêu Tả hành lễ, quay lại ôm lấy nha hoàn đang tiến lại gần, hắn ngửi mùi hương trên nha hoàn, nuốt nước bọt. Hiện giờ Hùng Sơn đang ngồi ở vị trí chủ tọa, Tiêu Tả không dám quá phóng túng, chỉ có thể ôm nha hoàn, bước chân loạng choạng đi ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, trong đại sảnh của vương phủ chỉ còn lại Hùng Sơn cùng Gia Luật Chân, mặt của cả hai chỉ hơi đỏ vì từ đầu đến cuối cũng không uống quá nhiều rượu.
"Những năm bản vương rời đi, trong phủ có chuyện gì xảy ra không?" Hùng Sơn rót một ly rượu, hỏi.
Gia Luật Chân kể lại tất cả những việc lớn nhỏ xảy ra trong vương phủ sau khi Hùng Sơn rời đi.
Hùng Sơn nghe xong thì khẽ gật đầu, tuy hắn rời phủ nhưng là nhi tử được hoàng đế Đại Liêu sủng ái nhất, dù hắn không có mặt thì người trong phủ cũng không dám làm gì quá đáng.
Hùng Sơn tự rót tự uống, khuôn mặt thô kệch toát lên vẻ uy nghiêm.
"Vương gia, còn ba ngày nữa là đến đại hội trong tộc, thuộc hạ nghe nói Tam hoàng tử đã chiêu mộ được năm người tài giỏi, tất cả đều đến từ Tây Vực. Tam hoàng tử rất có thể sẽ là đối thủ đáng gờm. Còn các hoàng tử khác cũng đã có động thái từ sớm, chiêu hiền đãi sĩ, nuôi dưỡng không ít môn khách trong phủ. Tuy ngài đã rời phủ nhiều năm nhưng uy thế vẫn còn, hay là ngày mai chúng ta cũng chiêu mộ một số môn khách?" Gia Luật Chân dè dặt hỏi.
Lần đại hội trong tộc này có ý nghĩa rất lớn, Đại Liêu sắp khai chiến với Đại Vũ, trong lần đại hội này, ai giành được vị trí quán quân sẽ trở thành tiên phong, người đầu tiên dẫn quân tấn công Đại Vũ. Đây là một công lao không nhỏ, nếu thể hiện tốt thì rất có thể sẽ ảnh hưởng đến việc kế thừa ngôi vị sau này.
Hùng Sơn nâng ly rượu lên, một hơi uống cạn.
"Không cần, bản vương có ba người các ngươi là đủ rồi. Người Tây Vực không hiểu cưỡi ngựa bắn cung, dù võ công cao cường cũng vô dụng." Gia Luật Chân cung kính gật đầu. Hắn vừa định hành lễ cáo lui thì phát hiện trên mặt Hùng Sơn lộ ra vẻ u sầu.
U sầu? Vương gia sao lại có biểu cảm này chứ?
Gia Luật Chân trong lòng căng thẳng, tuy trong vương phủ có ba dũng sĩ, nhưng thực tế chỉ có Gia Luật Chân mới coi là tâm phúc của Hùng Sơn. Bởi vì hắn xuất thân từ một nhánh phụ của hoàng tộc, hai người bọn hắn cũng coi như là họ hàng. Lúc Hùng Sơn không có mặt thì đều là Gia Luật Chân âm thầm trông coi vương phủ.
Gia Luật Chân hơi do dự một lúc mới mở miệng nói: "Vương gia... Hình như ngài có chút mất hứng..."
Hùng Sơn ngước mắt nhìn Gia Luật Chân, gật đầu. "Đúng vậy. A Chân, ngươi nói xem bách tính Đại Liêu cùng Đại Vũ có gì khác nhau không?"
Gia Luật Chân cụp mắt xuống, suy nghĩ một chút mới nói: "Không có gì khác biệt, đều là con người. Nhưng suy cho cùng là lập trường khác nhau. Vương gia, sau này ngài sẽ là quốc quân Đại Liêu, thiết kỵ giẫm đến tất nhiên là lãnh thổ Đại Vũ, đợi đến khi công phá Đại Vũ, dân chúng Đại Vũ cũng sẽ không khác gì dân chúng Đại Liêu... Đến lúc đó, bốn bể là nhà, tất cả mọi người đều là thần dân của ngài."
Hùng Sơn rót đầy ly rượu, gật đầu, ánh mắt có chút phức tạp.
"Đúng vậy... Chỉ là lập trường khác nhau." Hùng Sơn đè nén cảm xúc trong lòng, phất tay với Gia Luật Chân.
"Ngươi lui xuống trước đi."
"Vâng!" Gia Luật Chân chắp tay cáo lui.
Trong đại sảnh rộng lớn của Tĩnh Vương phủ, Hùng Sơn nâng ly rượu, uống một hơi cạn sạch, lẩm bẩm: "Lập trường khác nhau..."
Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười khổ, hai nước khai chiến, cuối cùng người chịu tổn thương vẫn là bách tính mà thôi.
...
Hai ngày sau.
Bên ngoài Vương thành, trên thảo nguyên rộng lớn bát ngát, mặt trời lặn về phía tây, ánh tà dương đỏ như máu, cỏ xanh vô biên vô tận đều bị nhuộm thành một mảnh đỏ bừng. Xa xa là núi non sừng sững, đỉnh núi còn sót lại tuyết trắng xóa. Dưới chân núi lại toàn là những đàn bò dê nối đuôi nhau trở về nhà.
Trên thảo nguyên.
"Giá!"
"Giá giá!"
Hai bóng người hét lớn, phi ngựa như bay trên đồng cỏ, móng ngựa giẫm lên đất, cỏ dại lập tức bị giẫm nát, hương cỏ xanh nhàn nhạt thoang thoảng.