Chương 453:
Hai bóng người, một trước một sau, người phía trước dáng vẻ nhẹ nhàng, biểu cảm bình tĩnh, người phía sau sắc mặt đỏ bừng cố gắng đuổi theo, muốn vượt qua đối phương.
"Đại Minh! Ngươi lại sắp thua rồi!" Người chạy trước lên tiếng.
Nam tử vạm vỡ theo sau nghiến chặt răng, ánh mắt nóng rực, hắn khuôn mặt chất phác, chính là Đại Minh.
Đại Minh không nói gì, điều khiển con ngựa dưới thân thi triển hết khả năng của mình, muốn vượt qua đối phương.
Gia Luật Chân chạy trước, tai khẽ động, nghe thấy Đại Minh phía sau càng lúc càng gần, không khỏi có chút cảm khái, thiên phú cưỡi ngựa của Đại Minh thật đáng sợ, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi mà hắn đã không thể bỏ rơi người này rồi.
Gia Luật Chân có dự cảm, thêm một thời gian nữa, có lẽ tài cưỡi ngựa của Đại Minh thậm chí sẽ vượt qua cả hắn thôi, nghĩ đến đây, trong mắt Gia Luật Chân lộ ra hâm mộ nồng đậm, mười hai tuổi đã có thể làm được đến mức này, sau này phong hầu bái tướng đều không phải là chuyện khó!
"Giá giá!" Ngay khi Gia Luật Chân đang chìm đắm trong suy tư thì tiếng hét lớn của Đại Minh đã vang lên từ phía sau.
"Vèo..." Một tiếng gió rít qua. Gia Luật Chân giật mình, đến khi hắn hoàn hồn lại thì Đại Minh đã vượt qua hắn.
"Hu..." Đại Minh điều khiển con ngựa chạy thêm vài mét nữa rồi mới từ từ dừng lại, ánh tà dương đỏ như máu chiếu vào bộ cẩm y màu xanh của hắn. Đại Minh cười toe toét, để lộ hàm răng trắng tinh.
"Sư phụ, ta thắng rồi!" Đại Minh cười nói với Gia Luật Chân, hôm trước Đại Minh đã bái Gia Luật Chân làm sư phụ để học cưỡi ngựa, bây giờ hai người là sư đồ.
Nhìn Đại Minh đứng dưới ánh tà dương, Gia Luật Chân hơi sững sờ, sau đó mỉm cười, hắn kẹp chặt hai chân, điều khiển con ngựa đi qua.
"Đại Minh, tài năng cưỡi ngựa của ngươi thật phi thường, chỉ trong hai ngày mà đã có thể vượt qua ta rôi. Nếu có thời gian, danh hiệu cao thủ cưỡi ngựa số một Đại Liêu chắc chắn thuộc về ngươi." Gia Luật Chân không tiếc lời khen ngợi, ánh mắt hắn nhìn Đại Minh tràn đầy sự ngưỡng mộ cùng ghen tị, người Đại Liêu vốn sùng bái kẻ mạnh.
Nghe thấy lời khen ngợi, Đại Minh cười ngượng nghịu, gãi đầu. "Đều là nhờ sư phụ dạy tốt."
"Hahahaha..." Gia Luật Chân cười sảng khoái, quay đầu ngựa lại nói: "Quay về thôi, lần này ngươi thắng. Cũng không còn sớm nữa, Vương gia cùng những người khác chắc cũng đã xong rồi."
"Ừm." Đại Minh gật đầu, đáp lại. Hai người quay lưng về phía mặt trời lặn, phi nước đại trên đồng cỏ, một lát sau, Đại Minh cùng Gia Luật Chân đã đến một bãi săn có binh lính vây quanh.
Hùng Sơn mặc trang phục săn bắn, tay trái cầm cung, tay phải kéo căng dây cung, mắt nhìn chằm chằm vào mấy con chim bay trên bầu trời. Bên cạnh Hùng Sơn cũng có một người đang kéo một cây cung lớn bằng sừng bò, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
"Vèo!"
"Vèo..."
Hai âm thanh trầm đục cường đại vang lên cùng một lúc, dây cung rung lên dữ dội. Hai mũi tên bay ra, bắn về phía mấy con chim trên bầu trời. Bóng đen như chớp vụt qua trong nháy mắt, một con chim khẽ run lên, thoáng chốc gục đầu rơi thẳng xuống đất. Con chim bên cạnh nó cũng đột nhiên co giật, như bị một bàn tay vô hình kéo lại, bay ngược va vào con chim phía sau. Hai con chim kêu thảm thiết, quấn lấy nhau trên bầu trời rồi cứ thế cả ba lần lượt rơi xuống.
Hùng Sơn buông cây cung lớn trong tay, không khỏi cười nói: "Tiêu Thành, một tiễn liên châu của ngươi thật đặc sắc. Nếu là mùa thu, đúng lúc ngỗng trời bay về phương nam thì mũi tên này của ngươi ít nhất có thể bắn hạ vài con chim."
Tiêu Thành bên cạnh cũng buông cây cung lớn bằng sừng bò trong tay, cung kính nói: "Thuộc hạ vốn dựa vào kỹ năng bắn cung này mà vang danh. Vương gia rời phủ nhiều năm nay, thuộc hạ nDKCdvẢ không hề lơ là."
Hùng Sơn mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ vào vai Tiêu Thành: "Tốt lắm. Có ngươi tọa trấn cuộc thi lần này, bản vương yên tâm hơn nhiều."
Khuôn mặt Tiêu Thành nở nụ cười.
Ở Đại Liêu, tiễn thuật có thể hơn được hắn, ít càng thêm ít.
Binh lính đang đợi xung quanh vung roi ngựa, chạy về phía nơi mấy con chim rơi xuống.
Hùng Sơn đưa cây cung lớn trong tay cho người hầu bên cạnh, vừa lúc nhìn thấy Đại Minh cùng Gia Luật Chân trở về.
"Minh đệ, lần này thế nào? Có đuổi kịp sư phụ của ngươi không?" Hùng Sơn cười hỏi.
Gia Luật Chân điều khiển con ngựa dưới háng chạy nước kiệu đến trước mặt Hùng Sơn. Hắn xuống ngựa, trên mặt lộ ra một nụ cười gượng gạo. "Vương gia, Đại Minh thật sự có thiên phú về cưỡi ngựa. Hôm nay đã thắng ta rồi!"
Nghe vậy, Hùng Sơn ngạc nhiên. "Cái gì! Đại Minh lại thắng ngươi?" Khuôn mặt Hùng Sơn lộ ra một chút kinh hỉ.
Đại Minh đi theo sau Gia Luật Chân, xuống khỏi lưng ngựa, cười ngượng nghịu sờ đầu: "May mắn thôi."
Hùng Sơn ánh mắt sáng rực nhìn Đại Minh.
"Tốt tốt tốt!" Kỹ năng cưỡi ngựa của Gia Luật Chân đứng hàng đầu ở Đại Liêu. Đại Minh lại có thể thắng hắn một lần cũng đã rất giỏi rồi! Ánh mắt Hùng Sơn nhìn Đại Minh tràn đầy sự tán thưởng.