Chương 464:
Trần Diệp đưa tay phải ra: "Để ta xem."
Tiểu Liên đưa một bức thư cho Trần Diệp.
Trần Diệp nhẹ nhàng mở phong bì, rút ra một tờ giấy trắng như tuyết. hắn đọc như gió, nhanh chóng xem xong nội dung của bức thư mật.
"Đại Minh tham gia cuộc thi tộc của Liêu Quốc? Đứa trẻ này..." Trần Diệp hơi nhíu mày, không nói gì, hắn đưa tờ giấy cho Tiểu Liên.
Tiểu Liên nhận lấy, một lát sau, Tiểu Liên cũng đọc xong tờ giấy, trong mắt hiện lên vẻ suy tư, nàng nói: "Hoàng Tam bọn họ không yên tâm về Đại Minh, đã trà trộn vào vương thành, nếu Đại Minh có chuyện gì thì họ sẽ nhanh chóng ứng cứu. Hơn nữa theo tính cách của Đại Minh, hẳn là sẽ không gây chuyện thị phi." Trần Diệp nhẹ nhàng gật đầu.
Không sao cả, nếu Đại Minh thực sự có chuyện gì xảy ra thì hắn có thể đến thảo nguyên một chuyến.
Trần Diệp ánh mắt bình tĩnh nhìn mấy đứa trẻ đang chơi đùa trong sân.
Tiểu Liên liếc nhìn Trần Diệp, tiếp tục nói: "Viện trưởng, đường khẩu Tùng Giang phủ gửi tin tức, nói đã phối hợp với Nam Thiếu Lâm đưa Bát Chỉ Kính trở về Đam Dương rồi. Mọi chuyện đã làm rất hoàn mỹ, sẽ không bị ai phát hiện ra."
Trần Diệp ngồi dậy, ngáp một cái: "Ta biết rồi."
Chuyện ở Đam Dương, căn bản không phải là chuyện gì to tát.
"Đúng rồi, Tiểu Thắng bên đó thế nào? Có tin tức gì không?"
Thiên Cơ Lâu công bố Hiệp Nghĩa bảng giang hồ, Tôn Thắng đứng đầu, Trần Diệp sợ hắn tự mãn, đắc ý quên hình.
"Tiểu Thắng rất ngoan, nhưng gần đây có nhiều võ giả giang hồ đến Thái Hồ, muốn thách đấu Tiểu Thắng. Tiểu Thắng đều không ứng chiến." Tiểu Liên thành thật nói.
Trần Diệp nhẹ nhàng gật đầu: "Được rồi, cũng trưởng thành hơn một chút. Được rồi, không có chuyện gì thì lui xuống trước đi. Tuyển thêm một nha hoàn nữa, trong viện chỉ có ba nha hoàn thì có chút việc không làm xuể."
"Vâng." Tiểu Liên khẽ cúi người rời đi.
Trần Diệp ngồi trên ghế tựa, mắt nhắm hờ, tận hưởng buổi chiều đẹp trời này.
"Hệ thống, kiểm tra số dư điểm tích lũy." Trần Diệp thầm niệm, nếu hắn nhớ không lầm thì điểm tích lũy đã đủ để rút một lần thuộc tính nữa, mấy hài tử trong viện, theo thứ tự thì sẽ đến lượt Tiểu Cửu rồi.
Nghĩ vậy, Trần Diệp đưa mắt nhìn quanh tiểu viện nhưng không thấy bóng dáng của tiểu nam hài mập mạp đâu.
"Ơ? Đứa trẻ này chạy đi đâu rồi?" Trần Diệp lẩm bẩm một câu, Tiểu Cửu tính tình trầm lặng, ngày thường thích đọc sách, không phải là đứa hiếu động, sao hôm nay không thấy bóng dáng của thằng bé nhỉ?
【Đinh!】
【Số dư điểm tích lũy hiện tại: 6785】
Một màn hình màu xanh mờ ảo hiện ra, Trần Diệp gật đầu. Số điểm này đủ để rút một lần thuộc tính rồi, vừa đủ để đối phó với những tình huống đặc biệt.
"Hệ thống, rút thuộc tính ngẫu nhiên!" Trần Diệp thầm niệm.
Một vòng quay màu xanh xuất hiện trước mắt hắn, bắt đầu quay nhanh, vài giây sau.
【Đinh!】
【Chúc mừng ký chủ rút được thuộc tính cô nhi ngẫu nhiên: Kiếm Tâm】
【Kiếm Tâm: Thiên phú kiếm đạo tăng mạnh; có thể hóa vạn vật thế gian thành kiếm ý ẩn chứa trong lòng】
Nhìn thấy thuộc tính này, trong mắt Trần Diệp lóe lên một tia kinh ngạc.
Lại là thuộc tính kiếm khách! Nhắc đến kiếm khách thì bất kể là ai, trong đầu đều sẽ vô thức hiện lên hình ảnh bạch y như tuyết, tay cầm thanh kiếm ba thước, một kiếm quét ngang thiên hạ.
Một kiếm trong tay, thiên hạ không ai địch nổi! Phong lưu, soái khí.
Lần đầu tiên đến Đại Vũ, Trần Diệp cũng từng mơ ước trở thành một kiếm khách, không ngờ hôm nay hắn lại rút được thuộc tính kiếm khách.
"Tiểu Cửu thật may mắn..." Trần Diệp cảm thán trong lòng.
Theo nguyên tắc công bằng, khi rút thuộc tính, bất kể rút được gì thì đều phải phân phát cho bọn trẻ theo thứ tự, không được thiên vị, không được mang bất kỳ tình cảm cá nhân nào.
Đây là quy tắc mà Trần Diệp đã đặt ra cho mình ngay từ đầu, chẳng hạn như tiểu cô nương đáng yêu như Trần Linh mà Trần Diệp vẫn đưa thuộc tính 【Bản Chuyên – Viên Gạch】 cho cô nhóc.
Chuyện này chính xác là rút được gì, hoàn toàn phụ thuộc vào vận may cá nhân.
Trần Diệp mở bảng điều khiển hệ thống, gắn thuộc tính 【Kiếm Tâm】 lên người Tiểu Cửu. Gắn xong thuộc tính, Trần Diệp sững sờ, chợt nhớ ra điều gì đó.
"Chờ đã..." "Tiểu Cửu ăn uống no đủ, thân hình mập mạp... Lại cho nhóc này thuộc tính kiếm khách?" Trần Diệp nghĩ đến chuyện này thì biểu cảm lập tức trở nên kỳ lạ.
...
Dư Hàng huyện, đường Chu Tước, một tiểu nam hài mập mạp mặc áo vải, tay cầm một xiên kẹo hồ lô, vừa đi vừa liếm.
"Hô... Vẫn là kẹo hồ lô ngon nhất! Không được, đợi sau này lớn lên, nhất định phải học nghề này. Một xiên năm đồng, một ngày ít nhất cũng bán được mười mấy xiên thì sẽ kiếm được bảy tám mươi đồng. Một tháng trừ đi chi phí thì ít nhất cũng có hai lượng bạc." Tiểu Cửu tay cầm kẹo hồ lô, vừa đi vừa ăn, trong lòng vui vẻ tính toán tương lai.
Bất chợt, một bóng người ở góc phố thu hút sự chú ý của hắn.