Chương 465:
"Ơ?" Tiểu Cửu mở to mắt, trên khuôn mặt mũm mĩm hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Ở góc phố, một tiểu nữ hài mặc áo đen, dáng người mảnh mai xinh xắn đang bước nhẹ nhàng rẽ vào một con phố khác, dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng Tiểu Cửu vẫn kịp nhìn rõ dung mạo tiểu nữ hài.
Xinh đẹp, thanh thuần, trông có vẻ cùng tuổi với hắn.
Tiểu Cửu cắn một miếng kẹo hồ lô.
"Trông cũng xinh đấy, không biết là tiểu thư nhà nào nhỉ." Tiểu Cửu vừa nhai kẹo hồ lô vừa lẩm bẩm.
Đột nhiên, hắn nổi hứng nghịch ngợm, Tiểu Cửu đã đọc không ít sách về mấy kẻ săn tình ở Dục Anh Đường.
Nheo sách nói thì từ xưa đến nay, đạo tặc là một trong những nghề lâu đời nhất, nhưng đạo tặc "lấy" đồ cũng có chú ý, trộm đồ vật hữu hình là hạ đẳng, trộm đồ vật vô hình là thượng đẳng, mà trong những thứ vô hình thì tâm là quan trọng nhất. Kẻ có thể trộm được tâm mới là kẻ trộm lợi hại nhất.
Tiểu Cửu nhớ lại nội dung trong sách, bỗng muốn thử những kỹ năng mình học được.
"Đuổi theo thử xem. Nam tử tự tin mới là quyến rũ nhất! Không thử thì mãi mãi không biết mình có làm được không!" Tiểu Cửu vừa lẩm bẩm mấy câu nói, vừa chạy theo hướng con phố mà tiểu nữ hài vừa rẽ vào.
Chạy được một đoạn, Tiểu Cửu thở hổn hển, dù mệt nhưng hắn cũng đã nhìn thấy tiểu nữ hài lúc nãy.
Tiểu nữ hài bước đi nhẹ nhàng, không nhanh không chậm, hướng về phía khu nhà dân, Tiểu Cửu thì đi theo phía sau, liếc nhìn xung quanh.
"Khu đó toàn nhà lớn nhỉ? Chẳng lẽ là tiểu thư nhà giàu?" Tiểu Cửu lại cắn một miếng kẹo hồ lô, do dự có nên tiếp tục đi theo không. Lỡ đi theo rồi bị gia đinh nhà người ta đánh thì không đáng.
Tiểu Cửu do dự một lúc liền quyết định đi theo, ít nhất cũng phải làm quen mặt rồi hỏi tên, tiện cho lần gặp sau chứ.
Hắn bám sát tiểu nữ hài.
Đi thêm một đoạn nữa, tiểu nữ hài chợt dừng lại trước một ngôi nhà rồi đẩy cửa bước vào.
"Này!" Tiểu Cửu vừa thở hổn hển vừa gọi.
Tiểu nữ hài quay đầu nhìn hắn. "Muội tên gì thế?" Tiểu Cửu cười tươi, cố gắng tỏ ra thân thiện.
Tiểu nữ hài mặt không biểu cảm.
"Két..." một tiếng, cánh cửa lớn đóng lại.
Thần Đại Thanh Ninh bước vào Luyện Võ trường.
"Sư phụ, ta về rồi." Thần Đại Thanh Ninh cung kính nhìn về phía Tần Nhất đang đứng cạnh chiếc ghế dài.
Tần Nhất nhìn thấy nàng, khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa bình thản: "Lấy kiếm, tiếp tục luyện tập đi. Vung kiếm năm trăm lần."
"Vâng!" Thần Đại Thanh Ninh lấy một thanh kiếm từ giá vũ khí bên cạnh Luyện Võ trường, sau đó bắt đầu bài tập hàng ngày,
Trong Luyện Võ trường rộng rãi, ngoài Thần Đại Thanh Ninh cùng Tần Nhất thì còn có hai người khác, chính là Trần Vũ cùng Trần Linh đang luyện tập võ thuật cơ bản.
Mặt trời trên đỉnh đầu nóng như lửa, không thể chịu nổi, hai người đổ mồ hôi như mưa, nghiến răng nghiến lợi, vẫn đang luyện tập đứng tấn.
Quyền cước khác với binh khí, đặc biệt chú trọng sự ổn định của hạ bàn, Trần Diệp muốn truyền cho cả hai "Bát Quái Chưởng" cùng "Vịnh Xuân Quyền" cho nên cơ sở hạ bàn của cả hai phải được củng cố vững chắc.
Tần Nhất đứng giữa Luyện Võ trường nhìn chằm chằm ba đứa trẻ luyện võ. Sau khi Hoa Tịch Nguyệt rời đi, nàng đã trở thành "huấn luyện viên" hướng dẫn luyện võ.
Không giống như Hoa Tịch Nguyệt, Tần Nhất hiếm khi ngồi xuống, cơ bản đều đứng cùng bọn trẻ. Sau khi nàng thăng cấp nhất phẩm, muốn thăng lên cấp tiếp theo đã không còn là thứ có thể đạt được bằng cách chăm chỉ luyện tập nữa.
Số lượng võ giả cấp bậc Tông Sư trong Đại Vũ triều chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lý do chính là, việc có thể đột phá từ Nhất phẩm lên Tông Sư hay không, không phụ thuộc vào trình độ võ học mà là tu luyện tâm cảnh.
Rất lâu trước đây, Tần Nhất đã từng hỏi Lâu chủ Phong Vũ Lâu, nếu thăng cấp nhất phẩm rồi, muốn bước vào cảnh giới Tông Sư thì cần phải làm gì. Lâu chủ Phong Vũ Lâu mỉm cười trả lời nàng: "Chỉ cần nội tâm thông suốt là đủ."
Nội tâm thông suốt... Tần Nhất đứng trên Luyện Võ trường, trong lòng luôn nghĩ về bốn chữ này.
Rốt cuộc làm thế nào mới có thể trở thành Tông Sư? Thế nào mới được coi là nội tâm thông suốt?
Tần Nhất nghĩ đến mức có chút bực bội.
Hôm kia, Bách Hoa lão nhân bắt cóc Hoa Tịch Nguyệt, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn nhưng không thể làm gì được. Nàng là kiếm của công tử, vậy mà ngay cả một nha hoàn cũng không bảo vệ được. Ban đầu Tần Nhất nghĩ rằng mình đã thăng cấp nhất phẩm, nhìn khắp giang hồ, thực lực này đã đủ lắm rồi, nhưng bây giờ, Tần Nhất phát hiện ra, lúc cảnh giới của bản thân được nâng cao thì đồng thời những người cùng việc mà mình gặp phải cũng sẽ nâng cao hơn.
Tần Nhất hít một hơi thật sâu, bình ổn tâm trạng có chút hỗn loạn. Nàng đưa mắt nhìn Trần Vũ cùng Trần Linh, mở miệng nói: "Có thể nghỉ ngơi rồi."
Hai đứa trẻ đồng thời thở phào nhẹ nhõm, trên trán chúng đã lấm tấm mồ hôi.