Chương 466:
...
Bên ngoài cổng Luyện Võ trường, nụ cười trên mặt Tiểu Cửu dần cứng lại.
"Hỏi tên cũng không nói sao?" Tiểu Cửu thở dài một tiếng. Lần đầu tiên hắn hành động trộm tâm mà đã kết thúc bằng thất bại.
"Có chút không cam lòng..." Tiểu Cửu lẩm bẩm hai câu.
.Đây là lần đầu tiên hắn ra tay, vậy mà đối phương lại không thèm để ý đến hắn.
"Thật là đáng ghét..." Tiểu Cửu có chút tức giận liếc nhìn bức tường bao quanh sân. Hắn vừa định quay người rời đi thì chợt nghe thấy một giọng nói có chút quen thuộc truyền ra từ trong nhà.
"Tiểu Vũ ca, huynh uống nước đi."
Tiểu Cửu lập tức dừng bước, trợn tròn mắt. Sao nghe có vẻ giống giọng của Trần Linh vậy?
"Không thể nào..." Tiểu Cửu vểnh tai lên, lẩm bẩm.
"Đa tạ." Giọng của Trần Vũ truyền ra từ trong nhà.
"Đúng là giọng của Thất ca với Bát tỷ!" Trên mặt Tiểu Cửu lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó từ kinh ngạc chuyển thành hiểu ra, thời gian trước Trần Diệp đã nói với đám trẻ ở Dục Anh Đường là Trần Vũ cùng Trần Linh đã học võ, bái sư vào một võ quán, mỗi ngày đều đi sớm về muộn, rất vất vả.
"Đây là võ quán mà cha nói sao?" Tiểu Cửu liếm một miếng kẹo hồ lô trong tay, trầm ngâm.
"Nói như vậy, nữ tử vừa rồi cũng là học trò của võ quán sao?"
Tiểu Cửu vừa ăn kẹo hồ lô vừa nghĩ, rất nhanh đã ăn hết chỉ còn lại một quả.
"Không biết luyện võ ở võ quán như thế nào nhỉ..." Hắn tự mình lẩm bẩm, trong lòng tò mò.
Suy nghĩ một chút, Tiểu Cửu đưa mắt nhìn bức tường bao quanh sân, bức tường của sân không cao lắm, bên cạnh lại có một cái cây, nếu trèo lên cây thì có lẽ có thể nhìn rõ tình hình.
Nghĩ liền làm, Tiểu Cửu chạy về phía cái cây bên cạnh bức tường, mặc dù cơ thể hắn tròn trịa nhưng đủ linh hoạt, trước khi đến Dục Anh Đường, lúc hắn còn gầy nhom cũng không ít lần trèo cây hái quả, chỉ mất một chút thời gian mà Tiểu Cửu đã thở hổn hển trèo lên cây. Hắn dùng hai tay ôm lấy cành cây, nghiêng đầu nhìn vào trong sân.
Quang cảnh bên trong lập tức lọt vào mắt Tiểu Cửu, Trần Vũ, Trần Linh mặt đỏ bừng, hai chân dang rộng, thân thể hơi ngồi xuống. Cả hai lại bắt đầu một vòng đứng tấn mới. Bên cạnh là Thần Đại Thanh Ninh đang nhẹ nhàng múa kiếm.
"Là nàng!" Tiểu Cửu nhận ra Thần Đại Thanh Ninh.
"Thất ca với Bát tỷ đang luyện gì vậy nhỉ?"
"Tiểu nữ hài kia đang luyện kiếm, cái này ta biết."
"Nàng đang múa kiếm pháp sao?"
Tiểu Cửu nhìn quanh, lẩm bẩm một mình.
Thần Đại Thanh Ninh thân pháp nhanh nhẹn, thanh trường kiếm trong tay thỉnh thoảng đâm ra, động tác chuẩn xác, nhưng tốc độ ra kiếm không nhanh, rõ ràng là chưa thành thạo lắm.
Nhìn hai lần, Tiểu Cửu cảm thấy kiếm chiêu đó dường như có chút ý vị đặc biệt.
Chợt lúc này.
"Ai đó!" Tần Nhất quát nhẹ một tiếng, quay đầu nhìn về phía Tiểu Cửu đang ở, một luồng sát khí lạnh lẽo theo ánh nhìn xuyên thấu qua cơ thể hắn.
Bị phát hiện rồi!
Cơ thể Tiểu Cửu run lên, rùng mình một cái, hắn giật mình ôm lấy cành cây, trượt một mạch xuống đất.
Tiểu Cửu không quay đầu lại, ba chân bốn cẳng chạy mất. Trước đây khi hắn trèo cây hái trộm quả nhà người khác cũng bị đuổi theo như vậy!
Trong Luyện Võ trường. Tần Nhất di chuyển chân, toàn thân lướt lên trên tường. Nàng vừa định đuổi theo thì nhận ra bóng dáng của Tiểu Cửu.
Là đứa trẻ ở Dục Anh Đường...
Tần Nhất nhíu mày, nghĩ một lúc cũng không tiếp tục đuổi theo nữa.
"Có chuyện gì vậy sư phụ?"
Thần Đại Thanh Ninh dừng động tác trong tay, cất tiếng hỏi.
Trần Vũ, Trần Linh cũng nhìn về phía Tần Nhất.
Tần Nhất lắc đầu nhẹ: "Không có gì."
Nàng nhìn Thần Đại Thanh Ninh: "Tốc độ múa kiếm của ngươi vừa rồi quá chậm, nhanh hơn nữa, bộ 《Tật Vũ Khoái Kiếm》 này, cốt lõi chính là nhanh!"
Thần Đại Thanh Ninh gật đầu, tay cầm trường kiếm, suy nghĩ một lát rồi tiếp tục luyện kiếm pháp.
Trần Vũ cùng Trần Linh cũng tiếp tục luyện tập cơ bản.
Mà bên ngoài sân, Tiểu Cửu chạy một mạch ra khỏi một con phố.
Chạy được một đoạn, hắn dựa lưng vào bức tường vững chắc rồi thở hổn hển.
"Không ... không đuổi theo chứ ..." Tiểu Cửu vừa thở vừa nuốt nước bọt. Hắn nghe nói, võ quán dạy võ công, người ngoài không được nhìn trộm, nếu bị bắt sẽ bị đánh rất nặng.
Tiểu Cửu hít vài hơi, lẩm bẩm: "Thật là ... Đứng dưới nắng như vậy, có gì hay mà luyện chứ?"
Tiểu Cửu nhớ lại chiêu kiếm mà Thần Đại Thanh Ninh vừa múa. Hắn lấy que kẹo hồ lô làm kiếm, tùy ý múa may vài đường. Que tre nhanh như chớp, tựa như thiểm điện, một cổ vận vị đặc biệt toát từ trong động tác của hắn lưu chuyển ra.
"Cũng chả có gì đặc biệt." Tiểu Cửu chỉ xem hai chiêu nên không biết chiêu thức phía sau. Hắn múa may vài đường liền cảm thấy vô vị.
"Ta còn tưởng học võ có gì vui chứ ... xem ra cũng chẳng có ý nghĩa gì cả." Tiểu Cửu há miệng, ăn viên kẹo hồ lô cuối cùng trên que sau đó tùy ý vứt que tre đi, chạy về hướng Dục Anh Đường.