Chương 475:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3,069 lượt đọc

Chương 475:

Mặc dù Đại Minh không biết tại sao mấy ngày trước Tiêu Thành lại có thái độ không tốt với mình, nhưng có thể khiến Tiêu Thành chủ động đến nhận lỗi mời rượu thì chắc chắn không phải chuyện nhỏ.

Đại Minh không phải người hẹp hòi, vẫn có lòng bao dung người khác.

"Ta..." Tiêu Thành không ngờ Đại Minh lại đồng ý nhanh chóng như vậy, hắn càng cảm thấy xấu hổ hơn. Trước đây hắn đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, từng nói những lời không hay với Đại Minh, nhưng bây giờ Đại Minh vẫn sẵn lòng giúp hắn. Chuyện này khiến Tiêu Thành có chút cảm kích trong lòng.

"Tiêu Tả huynh đệ gặp chuyện không may, Gia Luật Chân bị thương nặng, cuộc tỷ thí võ đài, chỉ có thể ta lên. Nhưng ta quyền cước không giỏi, sức lực không đủ, e rằng không vào được ba hạng đầu. Sức lực của ngươi còn lớn hơn Tiêu Tả, cbho nên... Ta muốn nhờ ngươi tham gia tỷ thí võ đài ngày mai." Tiêu Thành vẻ mặt đầy hy vọng nhìn Đại Minh.

Tỷ thí võ đài?

Đại Minh gãi đầu, có chút không hiểu: "Ta có chút không hiểu, cuộc tỷ thí này, đối với đại ca của ta rốt cuộc có ý nghĩa gì?"

Hôm nay vừa bước vào doanh trướng thì Đại Minh đã bị bầu không khí nghiêm trọng làm cho giật mình, hắn mơ hồ cảm thấy cuộc thi mà Hùng Sơn nhắc đến dường như rất quan trọng.

Tiêu Thành nghe vậy thì sững sờ một chút.

Đại Minh lại không biết sao? Địa vị của cuộc thi Đại Liêu tương đương với tỉ võ tam quân của Đại Vũ. Người chiến thắng chỉ cần có quân công thì việc phong hầu bái tướng sẽ dễ như trở bàn tay.

Tiêu Thành vừa định trả lời thì hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn Đại Minh có thêm một tia kỳ lạ.

"Đại Minh huynh đệ, ngươi... ngươi là người Đại Vũ sao?"

"Phải." Đại Minh gật đầu.

Nghe câu trả lời này, Tiêu Thành im lặng một chút rồi tiếp tục nói: "Cuộc thi năm nay có chút đặc biệt, người chiến thắng sẽ được bệ hạ sủng ái, sau này rất có thể sẽ kế thừa đại thống." Tiêu Thành vẻ mặt nghiêm túc nhìn Đại Minh, ánh mắt nghiêm nghị:

"Nếu Vương gia giành chiến thắng trong cuộc thi thì sau này, ngài ấy rất có thể sẽ trở thành trữ quân. Tức là... Hoàng đế Đại Liêu tiếp theo."

Nghe những lời này, Đại Minh lập tức trợn tròn mắt. "Ta... Ta... Đại ca ta... hắn..."

Đại Minh chấn động, hắn không ngờ rằng cuộc thi này lại quan trọng với Hùng Sơn đến vậy.

Hoàng đế sao, đó là sự tồn tại trên vạn người.

Hiểu được ý nghĩa của cuộc thi, trong lòng Đại Minh chợt có chút cảm động, hôm qua hắn chỉ muốn thi cưỡi ngựa với Gia Luật Chân, sau đó Hùng Sơn đã để hắn tham gia cuộc thi Đại Liêu. Cuộc thi quan trọng như vậy, đại ca lại để hắn chơi đùa tùy ý. May mà mình đã giành được quán quân trong cuộc thi cưỡi ngựa, nếu không sẽ làm lỡ chinh sự của đại ca rồi.

Đại Minh có chút sợ hãi.

Tiêu Thành cụp mắt xuống, không dám nhìn vào mắt Đại Minh, hắn vừa che giấu một phần sự thật, cuộc thi này nếu ai giành được vị trí đầu tiên thì người đó sẽ làm tiên phong, dẫn quân tấn công Đại Vũ.

Đại Minh là người Đại Vũ, nếu để hắn biết chuyện này thì e rằng hắn sẽ không ra sức nữa.

Trong mắt Tiêu Thành lóe lên một tia áy náy.

Xin lỗi, Đại Minh huynh đệ... Vương gia đã có ơn tri ngộ với ta. Ân tình của ngài ấy, ta nhất định phải báo!

"Nếu chỉ là thi đấu võ đài thì ta có thể tham gia, chuyện như vậy, ngươi nói với ta một tiếng là được rồi, không cần nghiêm trọng thế đâu." Đại Minh cười ngây ngô.

Tiêu Thành lắc đầu: "Đại Minh huynh đệ, thi đấu võ đài rất nguy hiểm, sẽ có người chết, nếu ta không đến tìm ngươi, cố ý nói với ngươi chuyện này thì Vương gia nhất định sẽ không để ngươi tham gia."

"Ta không giỏi võ công, ngày mai Vương gia rất có thể sẽ bỏ cuộc."

"Ngươi là huynh đệ kết nghĩa của Vương gia, chỉ cần ngươi nói với Vương gia thì Vương gia nhất định sẽ đồng ý. Tất nhiên, Đại Minh huynh đệ cứ yên tâm, ngày mai, ta sẽ cùng ngươi tham gia võ đài tỷ thí, ta cũng sẽ cố gắng hết sức."

Đại Minh gật đầu. "Vậy được, ta sẽ nói chuyện với đại ca ta. Chuyện quan trọng như vậy, ta cũng muốn giúp hắn một chút." trên khuôn mặt chất phác của Đại Minh lộ ra một nụ cười ngây thơ.

Tiêu Thành nhìn thấy nụ cười của Đại Minh thì cảm giác áy này trong lòng càng nhiều hơn.

Hắn đang lợi dụng Đại Minh, đang lợi dụng đứa trẻ ngây thơ này, nhưng mà, hắn không còn cách nào khác.

Tiêu Thành hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc trong lòng.

"Đại Minh huynh đệ, ngày mai ngươi chỉ cần vào được ba hạng đầu là được. Với thành tích của hai vòng thi trước, yêu cầu của vòng cuối cùng này không cao lắm."

Đại Minh gật đầu: "Ta sẽ cố gắng hết sức."

"Đúng rồi, Đại Minh huynh đệ, quyền cước của ngươi thế nào? Hôm nay ngươi có thể giành được vị trí đầu tiên trong cuộc thi cưỡi ngựa, chắc hẳn kỹ năng chiến đấu trên lưng ngựa rất thành thạo, quyền cước cũng không kém đâu nhỉ?" Tiêu Thành tò mò hỏi, hắn chỉ biết Đại Minh có trời sinh thần lực, còn mạnh hơn cả Tiêu Tả, nhưng cụ thể hơn thì hắn không biết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right