Chương 476:
Đại Minh gãi đầu, ngây ngô nói: "Quyền cước? Ta không biết."
"Hả?" Tiêu Thành biến sắc.
Không biết quyền cước?
"Cái này..." Ngay khi Tiêu Thành còn đang do dự thì Đại Minh đã tiếp tục nói:
"Ta chỉ biết đốn củi."
"Hể?" Tiêu Thành sững sờ.
Đốn củi? Cái này là sao đây...
Trong mắt hắn lộ ra một tia mờ mịt.
"Thành huynh, ngày mai tỷ thí trên võ đài có thể sử dụng binh khí không?" Đại Minh ánh mắt ôn hòa, trên mặt mang theo nụ cười chất phác hỏi.
Tiêu Thành hoàn hồn lại. "Có thể sử dụng binh khí. Có điều, quy tắc của võ đài tỷ thí là người thách đấu phải tuân theo yêu cầu của đài chủ. Nếu đài chủ sử dụng binh khí thì người thách đấu cũng có thể sử dụng binh khí, ngược lại cũng vậy."
"Đại Minh huynh đệ, ngươi biết sử dụng binh khí gì? Sử dụng có tốt không?" Tiêu Thành có chút vui mừng hỏi.
Quyền cước không được thì sử dụng binh khí tốt cũng được.
Đại Minh cười ngây ngô, gãi đầu. "Binh khí? Ta chỉ biết đốn củi, bình thường sử dụng rìu tương đối thành thạo..."
…
Đêm dần buông xuống. Tĩnh Vương phủ chìm trong yên tĩnh.
Sau cái chết của Tiêu Tả vào ban ngày, cả phủ ai nấy đều lo sợ. Lúc hoàng hôn đã có không ít nha hoàn người hầu bị phát hiện thân phận có vấn đề, bị đánh chết ngay tại sân.
Gió đêm thổi qua, vẫn còn thoang thoảng mùi máu tanh.
"Lộp cộp..." Trong màn đêm đen kịt, trên bức tường phía sau Tĩnh Vương phủ, có một bóng người nhảy xuống. Người này mặc đồ đen, mặt bịt khăn đen, hắn dừng lại một chút ở hậu viện xác định phương hướng rồi dưới chân dùng sức, cả người bay lên như chim.
Sau vài lần nhảy vọt, nam nhân đã vượt qua mấy bức tường, ngồi xổm trên mái nhà, hắn vừa định hành động thì một đội hộ vệ cầm đuốc đi tới từ xa, bọn hắn nghiêm mặt, cảnh giác nhìn xung quanh.
Nam nhân vội vàng cúi thấp người, tránh ánh đuốc đồng thời tránh khỏi tầm nhìn của hộ vệ.
Một lát sau, đội hộ vệ mới dần dần đi xa.
Nam nhân hít một hơi, nhún người nhảy lên, ánh mắt sắc bén, đôi mắt khóa chặt vào một căn nhà ở cuối tầm nhìn. Khinh công của hắn thuần thục, bước chân không hề phát ra tiếng động, mỗi lần nhảy lên, hai vai hơi nhún, tư thế kỳ lạ, lúc di chuyển thì bước chân như mèo đi.
Chẳng mấy chốc, nam nhân đã đến căn phòng mà hắn đã nhắm tới, hắn nằm rạp trên mái nhà, ánh mắt cảnh giác nhìn xung quanh, đến khi thấy không có ai thì nam nhân mới nhấc một viên ngói lên, cúi đầu, nheo mắt nhìn vào trong phòng.
Căn phòng tối om, tiếng ngáy như sấm vang lên trong phòng.
Người áo đen lấy ra một ống nhỏ từ sau lưng, đưa miệng ống vào phòng rồi hít một hơi thật sâu, vừa định thổi khói mê trong ống ra thì một giọng nói có chút lười biếng vang lên từ phía sau hắn.
"Huynh đệ, làm gì đấy?"
Nghe thấy giọng nói này, người áo đen giật mình, hắn vừa định đứng dậy thì cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo sắc bén đang kề vào cổ.
"Đừng cử động, đao kiếm không có mắt." Giọng nói lười biếng đó lại vang lên.
Một luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ phía sau người áo đen.
Cảm nhận được luồng sát khí này, người áo đen không khỏi run rẩy trong lòng.
Sát khí mạnh mẽ như vậy ... người phía sau có lẽ là một sát thủ Trung Nguyên.
"Đã theo dõi ngươi cả một đoạn đường rồi, thân pháp khinh công có chút giống với 《Miêu Bộ》của Hứa Tiếu Lâm?"
"Kéo khăn che mặt xuống một chút." Người áo đen cứng đờ, ngoan ngoãn giơ hai tay lên, ngay khi tay phải sắp chạm vào khăn che mặt thì người áo đen lăn một vòng trên mái nhà, tránh được vũ khí lạnh lẽo kề vào cổ.
Hắn ổn định thân mình, vừa định có động tác thì vật lạnh lẽo không biết là gì đó lại kề vào cổ hắn.
"Chỉ là tam phẩm hậu kỳ, từ bỏ đi, còn vùng vẫy gì nữa?"
"Cởi khăn che mặt ra, quay người lại." Giọng nói lười biếng lại vang lên.
Người áo đen toát mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch không ngừng.
Xong rồi, gặp phải cao thủ rồi.
Hoàng Tam đứng trên mái nhà, tay phải cầm đao kề vào cổ người áo đen, miệng hắn ngậm một ngọn cỏ, ánh mắt lười biếng mang theo một tia sắc bén.
Hôm nay vừa đúng lượt Hoàng Tam canh giữ Đại Minh, thế mà lại xảy ra chuyện này... khiến Hoàng Tam có chút khó chịu, hắn chỉ muốn ngồi trên mái nhà chợp mắt một chút chứ không muốn động thủ.
"Đứng dậy." Hoàng Tam dùng thân đao khẽ vỗ vào mặt người áo đen.
Người áo đen đã biết từ cuộc giao đấu vừa rồi, sát thủ Trung Nguyên phía sau có thực lực vượt xa mình, hắn chậm rãi đứng dậy, tháo khăn che mặt, để lộ một khuôn mặt người dị tộc với mắt sâu mũi cao, đồng tử màu xanh lục.
"Người Tây Vực?" Hoàng Tam bẩm sinh có một đôi mắt đêm, có thể nhìn thấy trong bóng tối, hắn nhả ngọn cỏ trong miệng, giờ mớichợt hiểu ra, hắn còn đang thắc mắc tại sao người này lại biết 《Miêu Bộ》của Hứa Tiếu Lâm, thì ra là người Tây Vực. Vậy thì có thể giải thích được rồi.
《Miêu Bộ》của Hứa Tiếu Lâm vốn xuất phát từ Tây Vực.
Hoàng Tam lại liếc nhìn ống thổi trong tay người áo đen, khẽ nheo mắt nói:
"Ngươi muốn làm gì?"