Chương 3684: Hiện tại ai mới là người quỳ? (1)

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 252 lượt đọc

Chương 3684: Hiện tại ai mới là người quỳ? (1)

Cơ thể của Lôi La Tư run lên, theo phản xạ quay đầu lại nhìn phía sau, đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Mục Lương.

- Đại nhân, xin tha mạng!

Hắn ngã phịch xuống đất, đầu gối đè lên trên người Hắc Tử, cơ thể vẫn không ngừng run rẩy.

Mục Lương lạnh lùng hỏi:

- Ngươi thuộc bộ lạc nào, tới đây làm gì?

- Hít hà ~~~

Thiên Túc Trùng mang theo nhóm người Ly Nguyệt tiến lại gần, đôi mắt to của nó nhìn chằm chằm vào nam nhân.

Lôi La Tư càng thêm sợ hãi, không dám đối diện với nhóm người của Mục Lương.

- Nói.

Ly Nguyệt lạnh lùng lên tiếng.

Cổ họng của Lôi La Tư nhấp nhô, giọng nói khàn khàn:

- Ta là người của bộ lạc Hải Hà, chỉ là vô tình đi ngang qua mà thôi…

- Suy nghĩ kỹ rồi nói chuyện cho đàng hoàng, Tiểu Thiên đang rất đói.

Mục Lương bình thản lên tiếng.

- Hít hà ~~~

Thiên Túc Trùng phát ra tiếng ngựa hí, Tiểu Thiên là nhũ danh mà chủ nhân đặt cho nó.

Môi của Lôi La Tư run rẩy, giọng nói tối nghĩa:

- Đại nhân, ta không có nói dối.

Ngay sau đó, hắn bị Mục Lương bóp cổ từ xa, hai chân giãy giụa trong không trung.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ngươi có nói dối hay không, trong lòng ngươi rõ ràng, ta cũng rành mạch từng câu.

- Đại, đại nhân, ta sai rồi.

Lôi La Tư hoảng loạn nói.

- Khụ khụ ~~~

Hắn ho khan dữ dội, sắc mặt đỏ bừng vì sung huyết.

Mục Lương buông tay ra, để cho hai chân của nam nhân có thể chạm đất lần nữa.

- Khụ khụ ~~~

Lôi La Tư sợ hãi nhìn Mục Lương, hốt hoảng nói:

- Đại nhân, chúng ta là người của bộ lạc Dạ Nguyên, chờ ở đây để cướp Cỏ Ô Long từ tay người của bộ lạc La Đằng.

- Tốt lắm, hóa ra là các ngươi đang chờ chúng ta.

Linh Na trợn to mắt.

Tức Ân cau mày, phân tích:

- Có lẽ thủ lĩnh của chúng ta đã bị bọn họ theo dõi khi giao dịch thông tin về vị trí dược thảo.

Lời nói của hai người làm Lôi La Tư hơi hoảng sợ, hóa ra mấy người trước mặt là người của bộ lạc La Đằng, nếu vậy chẳng phải là thủ lĩnh của hắn đã đá phải tảng đá cứng rồi sao.

- Thú vị thật, với thực lực của ngươi mà đòi cướp Cỏ Ô Long từ tay ta à?

Mục Lương cười chế giễu.

Lôi La Tư vội vàng giải thích:

- Đại nhân hiểu lầm, nếu chúng ta biết ngài đã để mắt tới Cỏ Ô Long, chúng ta tuyệt đối không dám tới.

Linh Na giễu cợt nói:

- Thật nực cười, nếu không phải đại nhân của ta có thực lực đủ mạnh, ngươi cũng sẽ không có sắc mặt như vậy.

Lôi La Tư cười còn khó coi hơn khóc, vội vàng nói:

- Chúng ta thật sự sai rồi.

- Khụ khụ ~~~

Lúc này Bạch Hạch và Hắc Tử lần lượt tỉnh dậy, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía nhóm người Mục Lương.

- Đội trưởng, bọn họ là ai?

Hắc Tử nghi ngờ hỏi.

- Cỏ Ô Long đâu?

Bạch Hạch lại hỏi.

Lôi La Tư lập tức đau đầu, mắng:

- Câm miệng!

- Cái gì?

Bạch Hạch vẫn chưa lấy lại tinh thần, chỉ cảm thấy đầu rất đau.

- To gan! Dám bắt nạt người của ta, các ngươi muốn chết phải không, mau quỳ xuống nhận lỗi!

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, thủ lĩnh của bộ lạc Dạ Nguyên từ xa chạy nhanh tới.

- Xong rồi.

Thân hình của Lôi La Tư cứng đờ, khuôn mặt trở nên trắng bệch không còn chút máu.

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía lão giả đang chạy nhanh tới từ xa, sau lưng hắn còn có hơn mười chiến sĩ bộ lạc theo sau.

- Thú vị thật.

Khóe môi của Ly Nguyệt hơi cong lên, trong đôi mắt trắng bạc tràn đầy sự lạnh lẽo.

- …..

Khóe mắt Lôi La Tư co giật điên cuồng.

- Lão nhân kia là thủ lĩnh của bộ lạc các ngươi?

Mục Lương liếc nhìn Lôi La Tư đang run lẩy bẩy.

Lôi La Tư rất muốn lắc đầu, trong lòng hắn chỉ muốn thoát ly bộ lạc Dạ Nguyên ngay lập tức, nhưng tình huống không cho phép.

Hắn miễn cưỡng gật đầu, nhỏ giọng nói:

- .. … Đúng vậy.

- Thực lực nào mà khiến hắn ngông cuồng đến vậy?

Đồ Tư Lệ Na bĩu môi.

Lôi La Tư đổ mồ hôi đầy đầu, thủ lĩnh Dạ Nguyên chỉ là cường giả luyện thể tầng tám.

- Oanh ~~~

Khi Dạ Nguyên đến gần, hắn nhìn thấy Thiên Túc Trùng khổng lồ và đám người Ly Nguyệt đứng trên đầu nó.

Sắc mặt hắn lập tức cứng đờ, đặc biệt khi nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Lôi La Tư, trong lòng không khỏi thầm nghĩ một tiếng không tốt.

- Ngươi muốn ai quỳ xuống nhận sai?

Mục Lương nhìn xuống đối phương.

- Các ngươi không phải người của bộ lạc La Đằng, rốt cuộc các ngươi là ai?

Dạ Nguyên cau mày hỏi.

Hắn không nhìn thấy La Đằng, theo hiểu biết của hắn, bộ lạc La Đằng không có người nào có thể điều khiển dị thú.

Ánh mắt của Mục Lương lạnh lẽo, uy áp khủng khiếp bao phủ lão giả.

- Ông ~~~

Sắc mặt của Dạ Nguyên đột nhiên trắng bệch, hắn hộc máu rồi nằm rạp xuống đất, khí tức lập tức yếu đi rõ rệt.

Trong lòng hắn dâng lên sóng to gió lớn, nỗi sợ hãi cái chết tràn ngập khắp người, cơ thể đau nhức khiến hắn không thể cử động.

- Hít hà ~~~

Thiên Túc Trùng cúi đầu xuống, cái miệng há to rất gần lão giả.

Cơ thể Dạ Nguyên run rẩy dữ dội, trong lòng tràn ngập hối hận, giờ đây chính hắn mới là người quỳ xuống.

- Ngoan, hắn thối lắm, không phải cái gì cũng ăn được đâu.

Mục Lương vỗ vỗ đầu Thiên Túc Trùng.

- Hít hà ~~~

Thiên Túc Trùng nghe vậy liền lùi đầu lại, cách xa lão giả Dạ Nguyên.

- Phốc ~~~

Lão giả Dạ Nguyên lại một lần nữa phun ra máu tươi, áp lực trên người hắn không hề giảm bớt.

Thấy vậy, Lôi La Tư vội vàng nói:

- Đại nhân, thủ lĩnh của chúng ta không có ý mạo phạm, xin hãy tha cho hắn!

- Thú vị, há miệng ngậm miệng ra là bảo đại nhân của ta quỳ xuống, nếu không phải đại nhân ta có thực lực mạnh mẽ, thử hỏi nếu là người khác thì kết quả sẽ ra sao?

Đồ Tư Lệ Na cười giễu cợt nói.

Mục Lương cảm thấy thú vị, hành động giữ gìn hắn của Đồ Tư Lệ Na ngày càng thuần thục.

- Đúng vậy.

Linh Na gật đầu đồng tình.

Tức Ân đề nghị:

- Theo ta, ngươi cứ quỳ ở đây đi, quỳ một năm hay hai năm rồi nói sau.

Lôi La Tư run rẩy môi, nếu thật sự quỳ một tới hai năm, e rằng hắn sớm muộn gì cũng bị dị thú ăn cả thịt lẫn xương.

- Ta sai rồi.

Dạ Nguyên giọng run rẩy, thấy nộ khí hiện rõ trong mắt Mục Lương.

Lôi La Tư nhắm mắt nói:

- Đại nhân, chúng ta có thể bồi thường, xin ngài buông tha cho thủ lĩnh của ta.

Nghe vậy, Mục Lương vung tay lên, uy áp khủng khiếp biến mất, hắn bình tĩnh nói:

- Bồi thường cái gì, nói thử xem.

Thật ra giết chết đối phương cũng không cần thiết, biết đâu sau này bọn họ còn có thể làm việc cho mình.

- …

Linh Na và Tức Ân đưa mắt nhìn nhau, không biết nói gì cho phải.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right