Chương 3685: Hiện tại ai mới là người quỳ? (2)

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 4,087 lượt đọc

Chương 3685: Hiện tại ai mới là người quỳ? (2)

Ly Nguyệt nở một nụ cười trong đáy mắt, nàng đã quá quen với cảnh này rồi.

- Thủ lĩnh đại nhân?

Lôi La Tư vội vã nhìn về phía Dạ Nguyên.

- Khụ khụ ~~~

Dạ Nguyên lảo đảo bò dậy, không có sức đứng lên, chỉ có thể miễn cưỡng ngồi xuống.

Trong mắt hắn tràn đầy sự sợ hãi, giọng nói run rẩy:

- Xin hỏi đại nhân muốn gì?

- Ta muốn mạng của ngươi.

Mục Lương liếc nhìn lão giả.

Sắc mặt của Dạ Nguyên tái mét, vội vàng nói:

- Nguyên dược luyện thể! Ta có ba phần nguyên dược luyện thể tầng bảy!

- Rác rưởi thế mà cũng dám lấy ra à?

Ly Nguyệt cau mày.

- …

Linh Na và Tức Ân lại trầm mặc lần nữa, cảm giác có bị mạo phạm tới.

Dạ Nguyên giọng run rẩy nói:

- Vậy… dược thảo?

- Có những loại dược thảo nào?

Ly Nguyệt hỏi tiếp.

Dạ Nguyên giọng khàn khàn trả lời:

- Song ruột thừa quả, hổ hơi thở hoa, kim tuyết liên, lục trọng tử tham…

- Đều là dược thảo không tệ.

Ánh mắt của Linh Na hiện lên thần sắc kinh ngạc.

Tức Ân ngạc nhiên nói:

- Ừ, có thể dùng để chế biến nguyên dược luyện thể tầng tám.

- Những dược thảo này hơi bình thường, mỗi loại đưa 500 phần đi.

Ly Nguyệt hời hợt nói.

Sắc mặt của Dạ Nguyên cứng đờ, giọng điệu khô khốc:

- Đại nhân, một số dược thảo chỉ có vài phần, chúng ta tích lũy qua nhiều năm mới có được, thật sự không thể thu thập đủ 500 phần.

Đồ Tư Lệ Na bĩu môi:

- Dược thảo thông thường như vậy mà cũng không đủ 500 phần à?

Dạ Nguyên suýt nữa phun ra một ngụm máu, dược thảo vốn được coi là trân quý, giờ lại bị xem là dược thảo bình thường trong miệng người khác.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ngoài những dược thảo này, ta nghĩ ngươi còn có những loại trân quý hơn.

Những dược thảo thông thường có thể mang về nghiên cứu và trồng trọt, nhưng điều quan trọng là những loại dược thảo quý hiếm tuyệt tích ở bên ngoài.

Đồng tử của Dạ Nguyên co lại, theo bản năng muốn lắc đầu.

Lôi La Tư hốt hoảng nói:

- Thủ lĩnh đại nhân, đừng nói dối.

Hắn không quên rằng Mục Lương có khả năng nhìn thấu lời dối trá, nếu để thủ lĩnh nói dối, cái giá phải trả sẽ càng lớn hơn.

Dạ Nguyên nhìn về phía đại hán, trực giác mách bảo hắn nên nghe lời.

Yết hầu của hắn nhấp nhô, giọng khàn khàn nói:

- Đại nhân, ta có một cây U Linh Thảo.

- U Linh Thảo, niên đại bao nhiêu?

Mục Lương hỏi một cách hờ hững.

Trong lòng hắn kinh ngạc, không ngờ bộ lạc Dạ Nguyên lại có U Linh Thảo, một loại dược thảo dự bị để chế tạo Thuốc Trường Sinh.

Dạ Nguyên giọng thấp xuống:

- Đại nhân, niên đại đã có năm mươi năm.

- Còn gì nữa không?

Mục Lương bình thản hỏi.

Dạ Nguyên cắn răng, giọng khàn khàn:

- Còn có ba viên Bích Ngọc Quả.

Bích Ngọc Quả cũng nằm trong danh sách những dược thảo mà đám người Mục Lương đang tìm kiếm.

- Chỉ có những thứ này thôi sao? Vậy ba ngày sau đem đến bộ lạc La Đằng.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Hắn còn muốn đi thu thập những dược thảo khác, không có thời gian ở đây chờ đối phương đưa dược thảo tới, cách tốt nhất là đối phương tự mang đến bộ lạc La Đằng.

Trong lòng Dạ Nguyên như đang rỉ máu, một câu lỡ lời mà phải trả giá bằng việc vét sạch kho dược thảo của bộ lạc.

- Vâng.

Giọng hắn khàn khàn đáp lại.

- Trong vòng ba ngày nếu không mang đến bộ lạc La Đằng, ta sẽ đích thân đến lấy.

Mục Lương liếc nhìn xuống lão giả.

Trong lòng Dạ Nguyên hẫng một nhịp, hắn hiểu rõ ý trong lời nói của Mục Lương, nếu đến lúc đó đối phương tự đến lấy thì không chỉ là dược thảo mà còn có thể là cả cái đầu của hắn, thậm chí toàn bộ bộ lạc.

- Ta rõ rồi.

Hắn run giọng đáp.

- Cút đi.

Mục Lương đạm mạc mở miệng.

- Vâng.

Dạ Nguyên thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, dẫn theo nhóm chiến sĩ bộ lạc đang sợ hãi vội vã rời xa.

Lôi La Tư nhìn về phía Mục Lương, hỏi:

- Đại nhân, vậy còn ta…

Mục Lương liếc nam nhân, lạnh lùng đáp:

- Ngươi cũng cút đi.

- Phải, phải, phải, ta lập tức đi ngay.

Lôi La Tư lên tinh thần, không chút do dự đuổi theo bóng dáng của Dạ Nguyên.

Hắc Tử và Bạch Hạch cũng nhanh chóng đuổi theo, ước gì có thể mọc cánh bay nhanh khỏi đây.

- Cứ để bọn họ đi như vậy sao?

Tức Ân bày ra vẻ mặt tiếc nuối.

- Nếu không thì thế nào?

Linh Na hỏi ngược lại.

Tức Ân nghiêm túc trả lời:

- Chúng ta nên giữ lại vài người làm con tin, để tránh bọn họ về nhà rồi đổi ý, lợi dụng ba ngày mà dọn đi không ai biết.

- Bọn họ không dám, trừ phi là muốn chết.

Ly Nguyệt liếc hai người một cái, lạnh lùng nói.

Tức Ân nhìn về phía Mục Lương, từ từ gật đầu:

- Cũng phải, với năng lực của đại nhân, bọn họ có trốn cũng không thoát.

- Được rồi, đi tới địa điểm tiếp theo.

Mục Lương thản nhiên lên tiếng.

- Vâng!

Linh Na và Tức Ân đồng thanh đáp.

Màn đêm buông xuống.

Phía bắc khu trung bộ Thần chi đại lục.

Đám người Mục Lương hạ cánh xuống một vùng rừng núi, dự định nghỉ qua đêm chờ đến hừng đông thì tiếp tục lên đường đi hái dược thảo còn lại.

- Mục Lương, ngươi muốn ăn cái gì?

Ly Nguyệt dịu dàng hỏi.

Mục Lương ngồi xuống, ôn hòa đáp:

- Ăn xiên nướng đi.

- Tốt.

Ly Nguyệt lên tiếng.

- Anh anh anh ~~~

Nạp Thụy Thú vây quanh cô gái tóc trắng, thỉnh thoảng há miệng phát ra tiếng kêu như trẻ sơ sinh.

- Ngươi cũng đói bụng à?

Ly Nguyệt cười xoa đầu Nạp Thụy Thú.

- Anh anh anh ~~~

Nạp Thụy Thú nhân tính hoá mà gật đầu vài cái, móng vuốt nhỏ đặt trước ngực, dáng vẻ ngây ngốc kia cực kỳ đáng yêu.

Ly Nguyệt dịu dàng nói:

- Ta biết rồi, sẽ nướng cho ngươi nữa.

Hai mắt của Nạp Thụy Thú lập tức sáng ngời, ngoan ngoãn ngồi chờ bên cạnh nàng.

Ly Nguyệt lấy ra vỉ nướng, thuần thục chuẩn bị than củi.

- Ta tới hỗ trợ.

Linh Na nói với ánh mắt lộ vẻ mong đợi.

Tức Ân gật đầu đồng ý, nhẹ giọng nói:

- Ta cũng có thể giúp.

- Các ngươi tránh ra, đây là việc của ta.

Đồ Tư Lệ Na lườm hai người một cái.

- Vậy thì ta giúp ngươi một tay.

Linh Na nói không chút để ý, chỉ cần để nàng giúp đỡ là được.

- Các ngươi cắt thịt thành miếng nhỏ rồi xiên vào là được.

Ly Nguyệt dặn dò.

- Tốt.

Đồ Tư Lệ Na và hai người Tức Ân đồng thanh đáp ứng.

Mục Lương cười nhẹ, vươn tay vuốt ve đầu của Bát Túc Ly, cảm giác mềm mại như ngọc, đôi khi còn có cảm giác mát lạnh truyền đến.

- Hít hà ~~~

Bát Túc Ly dùng đuôi vỗ nhè nhẹ vào cánh tay chủ nhân, tận hưởng cảm giác được vuốt ve.

Đồ Tư Lệ Na cắt thịt dị thú thành miếng nhỏ rồi xiên bằng những cây que lưu ly dài, chẳng mấy chốc đã xiên được mấy chục xâu.

Những miếng thịt dị thú này đều lấy từ ba con dị thú cấp 9 vừa rồi, mùi huyết khí nồng nặc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right