Chương 3686: Ly Nguyệt mang thai?
Ly Nguyệt tiếp tục lấy ra nấm, rau xanh, hải sản và các loại nguyên liệu khác giao cho ba người Đồ Tư Lệ Na đi xử lý.
- Tư lạp ~~~
Rất nhanh, bên trên giá nướng được xếp đầy những xâu thịt, mỡ chảy xuống than củi phát ra tiếng xèo xèo, chẳng mấy chốc thì mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp nơi.
- Cô lỗ ~~~
Linh Na và Tức Ân nuốt nước miếng không ngừng, bị mùi thơm mê hoặc đến mơ hồ.
- Anh anh anh ~~~
Nạp Thụy Thú dùng móng vuốt nhỏ lay lay tay cô gái tóc trắng, lo lắng kêu lên.
- Ngoan, ta biết ngươi đang gấp, nhưng phải chờ thêm một chút mới được.
Ly Nguyệt kiên nhẫn an ủi.
Mục Lương cười khẽ hai tiếng, ôn hòa nói:
- Nửa chín nửa sống nó cũng có thể ăn, bình thường nó vốn dĩ là ăn thịt sống mà.
- Vậy được rồi.
Ly Nguyệt đáp một tiếng, cầm mấy xâu thịt nướng, dùng đũa kẹp thịt viên cho vào miệng Nạp Thụy Thú.
- Anh anh anh ~~~
Nạp Thụy Thú nhai nuốt một cách vô cùng thỏa mãn, chỉ hai ba ngụm đã ăn xong một xâu thịt rồi.
Ly Nguyệt tiếp tục nướng thịt, rắc lên bột ớt và các loại gia vị, mùi thơm đậm đà nhanh chóng lan tỏa.
Nàng đưa mấy xâu thịt đã nướng chín cho Mục Lương, dịu dàng nói:
- Mục Lương, ngươi ăn trước đi.
- Tốt.
Mục Lương tiếp nhận xâu thịt, đút hai chuỗi cho Bát Túc Ly sau đó mới tự mình ăn.
- Hít hà ~~~
Thiên Túc Trùng uốn éo cơ thể, đưa đầu lớn đến gần chủ nhân.
- Ăn đi.
Mục Lương thấy thế liền lấy ra một tảng lớn thịt dị thú cấp 9.
Thiên Túc Trùng quá lớn, nướng thịt cho nó ăn no là chuyện không thực tế, ăn thịt dị thú tươi cũng rất tốt.
- Ăn ngon thật.
Linh Na và Tức Ân cầm xâu thịt nướng ăn lấy ăn để, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc.
Đồ Tư Lệ Na cũng ăn rất vui vẻ, thịt dị thú cấp 9 không phải lúc nào cũng có sẵn, mỗi miếng đều có lợi cho cơ thể.
- Các ngươi tự nướng tiếp đi.
Ly Nguyệt vỗ vỗ tay, bưng mấy xâu thịt nướng chín đến ngồi cạnh Mục Lương.
Mục Lương ôn hòa nói:
- Ngươi vất vả rồi.
- Không vất vả.
Ly Nguyệt nhẹ nhàng đáp, ăn xiên nướng một cách ưu nhã.
Nàng ăn hai chuỗi, bỗng nhiên cảm thấy không có khẩu vị, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
- Có chuyện gì vậy, thịt chưa chín à?
Mục Lương lo lắng hỏi.
- Không, chín rồi.
Ly Nguyệt lắc đầu đáp.
- Để ta xem thử.
Mục Lương nói rồi đưa tay ra.
- Oẹ…
Lúc này Ly Nguyệt không kiềm được, nàng che miệng đứng dậy chạy vội về phía một bụi cây nhỏ.
Mục Lương sững sờ một chút, chẳng lẽ nàng ấy buồn nôn vì mình?
Hắn nhanh chóng nghĩ đến một khả năng khác, chẳng lẽ là…
- Ly Nguyệt!
Mục Lương vội vàng chạy về phía bụi cây nhỏ.
- A, chuyện gì vậy?
Đồ Tư Lệ Na đang ăn thì thấy Ly Nguyệt và Mục Lương chạy đi, trên mặt đầy vẻ tò mò.
Linh Na ngơ ngác nói:
- Không biết, họ cãi nhau à?
- Không thể nào, hai người bọn họ tình cảm tốt như vậy mà.
Tức Ân vừa ăn thịt nướng vừa nói.
- Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Đồ Tư Lệ Na chớp chớp mắt, đứng dậy muốn đi xem thử.
- A, ngươi đi làm gì, lỡ bọn họ thật sự cãi nhau, ngươi đến đó sẽ rất xấu hổ.
Linh Na kéo tay thiếu nữ lại.
Đồ Tư Lệ Na suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
- Ngươi nói cũng đúng.
Nàng ngồi xuống tiếp Tức Ân xiên nướng, có điều ánh mắt vẫn không ngừng nhìn về phía rừng cây.
Trong rừng, sắc mặt của Ly Nguyệt ửng hồng, lúc này nàng muốn nôn nhưng không nôn ra được.
- Ly Nguyệt, không sao chứ?
Mục Lương lo lắng hỏi.
Ly Nguyệt đáp lại yếu ớt:
- Không có gì.
Nàng cau mày, nghĩ rằng với tố chất cơ thể của mình, lẽ ra không nên bị buồn nôn như vậy.
Mục Lương vỗ nhè nhẹ lưng cô gái tóc trắng, dịu dàng hỏi:
- Có phải là nôn nghén không?
- Thật sao?
Ly Nguyệt chợt khựng lại, quay đầu nhìn nam nhân, đôi mắt màu trắng bạc long lanh hơi nước.
- Kiểm tra một chút xem sao.
Mục Lương vươn tay đặt lên bụng cô gái tóc trắng.
Ly Nguyệt vô thức nín thở, hàng lông mi dài khẽ rung.
- Thả lỏng đi, cứ hít thở bình thường là được.
Mục Lương trấn an.
- Tốt.
Ly Nguyệt nhỏ giọng đáp lại.
Mục Lương rũ mắt xuống, tinh thần lực ùa vào trong cơ thể cô gái tóc trắng, đồng thời rót vào nguyên tố sinh mệnh.
Ly Nguyệt cảm nhận trong cơ thể xuất hiện một dòng nước ấm, ngay sau đó toàn thân trở nên thoải mái hơn nhiều.
Ngón tay Mục Lương khẽ nhúc nhích, đôi mắt sâu thẳm sáng lên:
- Quả nhiên, có phản ứng sinh mệnh, nhưng mà còn rất yếu.
Đôi môi của Ly Nguyệt run run, vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi:
- Thật sao?
- Đúng vậy.
Trên mặt của Mục Lương hiện ra ý cười.
Hắn ôm lấy cô gái tóc trắng, vui vẻ nói:
- Ngươi có con của chúng ta rồi.
- Thật tốt quá.
Đôi mắt màu trắng bạc của Ly Nguyệt sáng ngời.
Nàng đã mong chờ suốt hai tháng, cuối cùng điều ước đã thành sự thật.
Mục Lương dịu dàng nói:
- Ngươi có thể bắt đầu nghĩ tên cho đứa bé rồi.
Ly Nguyệt dịu dàng đáp:
- Ngươi đặt đi, Tiểu Cảnh và Từ Từ đều là ngươi đặt tên mà.
- Được rồi.
Mục Lương cười một tiếng, tâm trạng càng thêm vui vẻ.
- Chúng ta ra ngoài trước đi.
Ly Nguyệt đỏ mặt nói.
- Ừ, đi thôi.
Mục Lương nắm tay cô gái tóc trắng, cẩn thận dẫn nàng đi ra khỏi khu rừng.
Đồ Tư Lệ Na ngạc nhiên nói:
- Bọn họ quay lại rồi.
- Không có cãi nhau à?
Tức Ân buột miệng hỏi.
- Cãi nhau?
Ly Nguyệt nghe vậy không khỏi sửng sốt.
Linh Na lườm nam nhân một cái, nói nhỏ:
- Bọn họ đã nắm tay nhau trở về, ngươi hỏi cái gì vậy?
Tức Ân cũng nhận ra mình hỏi điều thừa thãi, lúng túng cúi đầu ăn thịt nướng.
- Ăn xong nhớ dọn dẹp sạch sẽ.
Mục Lương bình thản lên tiếng.
Tức Ân chớp chớp mắt, lẩm bẩm:
- Đại nhân trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
- Ta cũng thấy vậy, mặt mày hắn đều hiện ra ý cười.
Linh Na gật đầu nhận đồng.
Ánh mắt của Đồ Tư Lệ Na lướt qua lại giữa Mục Lương và cô gái tóc trắng, ngọn lửa tò mò trong lòng cháy hừng hực.
- Chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó.
Nàng thì thầm.
Vương quốc Huyền Vũ.
Bên trong cung điện tầng tám Khu Vực Trung Ương.
Nguyệt Phi Nhan ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, giọng nói uể oải hỏi:
- Mẹ, lúc nào mấy người Mục Lương mới trở về vậy?
Nguyệt Thấm Lan lắc lắc ly nước trái cây trong tay, ưu nhã trả lời:
- Còn chưa xác định, hắn vẫn đang đi ngắt những dược thảo đó, có thể còn cần nửa tháng nữa.
Nàng nhấp một ngụm nước trái cây rồi đặt ly xuống, cầm điện thoại di động ma huyễn lên, tùy ý bấm vài cái.
Bây giờ là bảy giờ sáng, nàng có thể dành một giờ thư giãn trước khi đến Chủ Thành Cục Quản Lý để xử lý công việc trong ngày.