Chương 3687: Ngươi nổi điên làm gì?

person Tác giả: Các Chủng Khống schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 3,717 lượt đọc

Chương 3687: Ngươi nổi điên làm gì?

- A, nửa tháng à, vậy cũng lâu quá rồi!

Nguyệt Phi Nhan thở dài một tiếng.

- Ngươi nhớ hắn à?

Nguyệt Thấm Lan cầm điện thoại di động ma huyễn bằng hai ngón tay, quay đầu nhìn con gái.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói:

- Mẹ, ngươi còn nhớ hắn hơn ta.

- Bận rộn thì tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lan nói một cách ưu nhã.

- Mấy ngày này ta cũng đâu có nghỉ ngơi nha.

Nguyệt Phi Nhan nói với giọng điệu miễn cưỡng.

Nàng đã bận rộn hơn nửa tháng, đưa tất cả tân binh vào đặc huấn doanh mới đổi được nghỉ phép vài ngày.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn con gái, vạch trần:

- Cho nên ngươi muốn đi chơi chứ gì.

- Đúng vậy, ta có thể đi Thần Chi Đại Lục không?

Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan sáng rực lên.

Nàng đã biết về chuyện Thần Chi Đại Lục, còn biết rằng Mục Lương đã xây dựng xong ma pháp trận không gian truyền tống, việc đi lại sẽ trở nên thuận tiện hơn nhiều.

Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ quả nhiên như thế, xua tay nói:

- Việc này ngươi đừng hỏi ta, đi hỏi Mục Lương đi.

Nàng liếc nhìn màn hình điện thoại di động ma huyễn, trên đó là giao diện Lục Quang, vẫn còn dừng lại ở tin nhắn trò chuyện với Mục Lương.

- Ta đoán Phi Nhan muốn đi qua Thần chi đại lục.

Hai phút trước, nàng đã gửi cho Mục Lương một tin nhắn thoại.

- Bên này không có nguy hiểm gì, coi như là tới rèn luyện.

Mục Lương trả lời.

Nguyệt Thấm Lan trả lời một câu ta hiểu ‌rồi.

Nguyệt Phi Nhan không biết gì về chuyện này, sau khi nghe mẹ nói xong liền phấn khởi rút điện thoại di động ma huyễn ra gửi tin nhắn cho Mục Lương.

Nguyệt Thấm Lan dặn dò:

- Nếu Mục Lương đồng ý, ngươi hãy dẫn Ngôn Băng theo cùng.

- Tại sao?

Nguyệt Phi Nhan nghi ngờ hỏi.

- Nàng ấy cũng đang nghỉ ngơi mấy ngày nay.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng giải thích.

Trên thực tế, tính cách của Ngôn Băng trầm ổn rất nhiều, mọi việc đều suy nghĩ kỹ càng trước khi làm, nếu nàng cùng cô gái tóc đỏ đi ra ngoài cùng nhau thì có thể tránh được rất nhiều rủi ro.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói:

- Cũng được thôi, nhưng mà phải chờ Mục Lương đồng ý đã.

Cô gái tóc đỏ vừa dứt lời, điện thoại di động ma huyễn của nàng nhận được hồi âm.

- Có thể tới.

Mục Lương đơn giản trả lời ba chữ ở trên Lục Quang.

- Hoan hô, Mục Lương đồng ý cho ta đi rồi!

Nguyệt Phi Nhan phấn khích bật dậy khỏi ghế sô pha và lao vào lòng mẹ.

- Lúc kinh lúc rống.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay gõ nhẹ lên đầu cô gái tóc đỏ, nụ cười nhàn nhạt hiện trên gương mặt.

Nguyệt Phi Nhan ngồi dậy, nghiêm túc nói:

- Mẹ, ta trở về sẽ mang đặc sản cho ngươi.

- Ngươi trở về bình an là tốt nhất rồi.

Nguyệt Thấm Lan nói không chút để ý.

- Được rồi, mẹ yên tâm đi.

Nguyệt Phi Nhan vỗ ngực cam đoan.

Nàng vội vàng bước xuống ghế sô pha, hưng phấn nói:

- Ta đi tìm Ngôn Băng trước, hôm nay lập tức đi Thần chi đại lục.

Nàng chỉ được nghỉ phép năm ngày, cho nên không muốn lãng phí thêm ngày nào.

- Gấp cái gì mà gấp.

Nguyệt Thấm Lan tức giận lên tiếng, chỉ là lúc này cô gái tóc đỏ đã chạy ‌mất dạng.

Trong cung điện, Ngôn Băng đang nằm trên giường ở Thiên Điện của mình.

Hôm nay là ngày đầu tiên nàng được nghỉ phép, không cần dậy sớm, có thể ngủ nướng, dù đã tỉnh nhưng vẫn muốn nằm thêm trên giường.

- Hôm nay nên làm gì đây?

Ngôn Băng cầm điện thoại di động ma huyễn, nhàm chán mở một bài hát lên nghe.

Tiếng hát dịu dàng vang lên khắp phòng, nàng thoải mái vươn người.

- A cáp ~~~

- Ngôn Băng! Ta vào đây!

Cô gái tóc tím đang ngáp dở thì cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh ra, cô gái tóc đỏ hớn hở chạy vào.

Ngôn Băng nói vẻ mặt dấu chấm hỏi:

- Sáng sớm mà ngươi nổi điên cái gì vậy?

Nguyệt Phi Nhan phấn khích nói:

- Mau dậy thu dọn đồ đạc đi, chúng ta ăn sáng xong rồi đi Thần chi đại lục.

- Cái gì?

Ngôn Băng hoàn toàn tỉnh táo, bật dậy khỏi giường.

- Hì hì ~~~

Nguyệt Phi Nhan khẽ hất hàm, giải thích:

- Ta hỏi Mục Lương, hắn nói có thể đi Thần chi đại lục chơi, mẹ bảo ta dẫn ngươi theo.

Ngôn Băng khẽ nhếch môi hồng rồi im lặng vài giây, nàng rõ ràng ý của Nguyệt Thấm Lan, ánh mắt phức tạp nhìn cô gái tóc đỏ.

Nguyệt Phi Nhan chống nạnh, nhìn cô gái tóc tím rồi hỏi:

- Có chuyện gì vậy, ngươi không muốn đi à?

- Đi chứ, dù gì ta cũng không có việc gì làm.

Ngôn Băng suy nghĩ một chút rồi trả lời.

- Vậy ngươi mau chóng lên thu dọn đi.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói.

- Ta biết rồi.

Ngôn Băng khẽ giật khóe miệng.

- Nhanh lên một chút, nhớ mang theo vài bộ váy đẹp, ta có thể chụp ảnh giúp ngươi, không cần cảm ơn đâu.

Nguyệt Phi Nhan không quên căn dặn một câu trước khi rời đi.

Ngôn Băng khẽ co giật khóe miệng, miễn cưỡng nói:

- Cảm ơn ngươi.

Nàng rời giường đi thay quần áo, chải lại mái tóc bù xù cho gọn gàng rồi lại lấy ra vài bộ váy từ tủ quần áo nhét vào ma cụ không gian chứa đựng.

Khi cô gái tóc tím đến chính sảnh cung điện thì chỉ có vài tiểu hầu gái đang làm việc, đám người Ny Cát Sa và Hồ Tiên đã ra ngoài.

- Phi Nhan đâu rồi?

Ngôn Băng nhìn về phía các tiểu hầu gái.

Thanh Vụ ngây thơ nói:

- Tiểu thư Phi Nhan đi ra ngoài rồi ạ, hình như là đi mua váy mới.

- …..

Ngôn Băng khẽ co giật khóe miệng, cảm nhận được cô gái tóc đỏ rất coi trọng chuyến đi này.

Phải đến một tiếng rưỡi sau thì cô gái tóc đỏ mới trở về với bao lớn bao nhỏ.

- Ngươi mua bao nhiêu quần áo vậy?

Ngôn Băng thuận miệng hỏi.

Nguyệt Phi Nhan cảm thấy ‌mỹ mãn đáp:

- Sáu cái váy, ba cái áo khoác…

Ngôn Băng chớp chớp mắt, hỏi:

- Ngươi thật sự là đi ra ngoài chơi à?

- Đúng vậy.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc trả lời:

- Khi nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi cho tốt, khi làm việc thì nên toàn tâm toàn ý.

- Ngươi nói cũng đúng.

Ngôn Băng không ‌ cách nào phản bác.

Nguyệt Phi Nhan chăm chú nhìn khuôn mặt Ngôn Băng, hỏi:

- Vậy ngươi chuẩn bị xong chưa?

- Ừ, đi thôi.

Ngôn Băng hơi nâng cằm chỉ về phía cửa.

- Đi thôi, đi thôi!

Nguyệt Phi Nhan rất phấn khích.

- Tiểu thư Phi Nhan, tiểu thư Ngôn Băng, hãy chú ý an toàn nhé!

Thanh Vụ và các tiểu hầu gái dặn dò đầy quan tâm.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Phi Nhan cười tươi như hoa lên tiếng.

Hai người rời khỏi Khu Vực Trung Ương, lái xe máy đến ma pháp trận không gian truyền tống trong Chủ Thành.

Sau khi Mục Lương xây dựng xong ma pháp trận không gian truyền tống, Linh Nhi đã sắp xếp người qua đó trú đóng, còn bắt đầu xây dựng các kiến trúc phòng ngự xung quanh.

Khi Nguyệt Phi Nhan và Ngôn Băng đến vị trí ma pháp trận không gian truyền tống, các hộ vệ Trung Ương canh gác nghiêm trang giơ tay chào.

Không lâu sau, cánh cửa lớn của kiến trúc phòng ngự được mở ra, lộ ra một đài cao ở, nơi có ma pháp trận không gian truyền tống loé lên vầng sáng mờ ảo.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right