Chương 3688: Thật là phách lối
Ngôn Băng kiểm tra một chút rồi mới đặt các tinh thạch ma thú vào rãnh trên đài cao.
- Ông ~~~
Chẳng mấy chốc, ma pháp trận không gian truyền tống bắt đầu vận chuyển, các nguyên tố ma pháp trong không khí vọt tới.
- Được chưa vậy?
Nguyệt Phi Nhan sốt ruột hỏi.
- Ừm, vào đi.
Ngôn Băng gật đầu một cái.
- Vậy thì lên đường thôi!
Nguyệt Phi Nhan nghe vậy liền bước lên đài cao.
- Ông ~~~
Ma pháp trận không gian truyền tống phát ra một tiếng ông hưởng, quá trình truyền tống bắt đầu.
Chỉ sau vài hơi thở, hai người đã biến mất khỏi đài cao.
Bộ lạc La Đằng.
Bên bờ hồ cạnh nhà lưu ly, A Li ngồi trên một chiếc ghế đá, hai tay chống cằm nhìn về phía cửa chính của bộ lạc.
Nàng đang trông nhà giúp Mục Lương, sợ rằng mấy đứa bé trong bộ lạc lẻn vào quấy rối rồi làm hư đồ của đại nhân, lúc đó sẽ có phiền toái.
- A Li, ngươi không cần phải canh chừng mãi, không ai có thể vào được đâu.
Một người Thần Tộc đi ngang qua khuyên nhủ.
- Không sao, dù gì thì ta cũng không có việc gì làm.
A Li phất phất tay.
- Ngươi vẫn là cố chấp như vậy.
Người phụ nữ nói chuyện cười lắc đầu rồi chậm rãi đi ra ngoài.
A Li bĩu môi, ngước mắt nhìn lên bình chướng phía trên đầu, nàng đang dùng cách riêng của mình để cảm ơn Mục Lương.
- Ông ~~~
Đột nhiên, không gian dao động truyền ra từ trong nhà lưu ly.
- Động tĩnh gì vậy?
A Li tinh thần chấn động, quay đầu nhìn về phía nhà lưu ly, nhận thấy rằng động tĩnh là từ bên trong truyền ra.
Nàng cau mày đứng lên, lạnh lùng nói:
- Là ai thừa dịp ta không chú ý mà lẻn vào?
Nàng đoán rằng đó là con của ai đó lén lút chạy vào nhà lưu ly, trong lòng lập tức căng thẳng, nếu bên trong có gì bị hỏng, nàng làm sao mà giải thích với các đại nhân đây.
A Li bước nhanh về phía nhà lưu ly, muốn bắt đứa trẻ lén vào mau chóng đi ra, còn định cho hắn một trận đòn nhớ đời.
Trong nhà lưu ly, Nguyệt Phi Nhan và Ngôn Băng đứng trên ma pháp trận không gian truyền tống, nhìn xung quanh căn phòng.
- An toàn tới nơi rồi.
Nguyệt Phi Nhan phấn khởi nói.
- Đi ra ngoài xem một chút.
Ngôn Băng nhẹ giọng nói.
Nguyệt Phi Nhan nôn nóng hối thúc:
- Đi thôi, đi thôi.
Hai người vừa mới đi tới trước cửa phòng, mơ hồ thấy có người bên ngoài đang đến gần.
- Cộc cộc cộc ~~~
Cửa phòng bị gõ mạnh, giọng nói nghiêm nghị vang lên:
- Người ở bên trong nghe đây, hiện tại, lập tức, lập tức đi ra ngay, nếu không ta sẽ đánh mông các ngươi thành 18 cánh hoa.
Nguyệt Phi Nhan cảm thấy cơ thể căng thẳng, cau mày nói:
- Người kia là ai, thật là phách lối.
Đôi mắt tím của Ngôn Băng khẽ nheo lại, nàng không nói một lời, chỉ lắc đầu.
Lúc này hai tay A Li chống nạnh, buồn bực nói nhỏ:
- Mấy đứa trẻ này còn không chịu ra à?
Ngay sau đó, cửa phòng bị mở ra, nàng đối mặt với hai cặp mắt đầy khó chịu.
- Hở?
Biểu cảm của A Li ngẩn ngơ, không phải là trẻ con trong bộ lạc.
- Ngươi là ai hả?
Nguyệt Phi Nhan chống nạnh, thoạt nhìn còn phách lối hơn cả thiếu nữ bộ lạc.
A Li cau mày, cảnh giác lùi lại một bước, trầm giọng nói:
- Đây là câu ta muốn hỏi ngươi, các ngươi là ai, tại sao lại ở trong nhà của đại nhân?
Nàng bày ra tư thế chiến đấu, lúc này nghĩ rằng cô gái tóc đỏ và cô gái tóc tím là kẻ trộm lén lút tiến vào.
Ngôn Băng quan sát A Li, đánh giá thực lực của đối phương rất yếu, trong lòng suy nghĩ “đại nhân” mà nàng nhắc tới là ai, có phải là Mục Lương không?
- Đại nhân là Mục Lương à?
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp đôi mắt đỏ.
- Đúng vậy.
A Li vô thức đáp lại.
Nguyệt Phi Nhan tức giận nói:
- Ta là con gái của Mục Lương, ngươi nói ta là ai?
- A, con gái của đại nhân?
A Li trợn tròn đôi mắt đẹp.
Nàng sững người một lúc, rồi nói:
- Làm sao ngươi có thể là con gái của đại nhân chứ, nhìn ngươi còn lớn hơn cả hắn.
- Cái gì?
Nguyệt Phi Nhan tức đến nỗi bật cười, đôi mắt đỏ trợn lên rất to.
Ngôn Băng liếc nhìn A Li, rồi liếc sang cô gái tóc đỏ, gật đầu đồng tình.
- Ngươi gật đầu cái gì?
Nguyệt Phi Nhan nghiến răng.
Ngôn Băng hờ hững nói:
- Không có, ngươi nhìn nhầm rồi.
- Ngươi thật sự là con gái của Mục Lương đại nhân?
A Li hỏi với vẻ mặt nghi ngờ.
- Đương nhiên.
Nguyệt Phi Nhan ngẩng cao cằm.
Dù không phải là con gái ruột của Mục Lương, nhưng vì Nguyệt Thấm Lan đã gả cho hắn, nên tự nhiên nàng được xem là con gái của hắn.
A Li quan sát cô gái tóc đỏ, thẳng thắn nói:
- Nhưng mà các ngươi nhìn chẳng giống nhau gì cả.
Nguyệt Phi Nhan lạnh nhạt nói:
- Ngươi nói nhiều quá.
- Làm sao chứng minh ngươi là con gái của đại nhân?
A Li nói với vẻ mặt nghiêm túc.
- Không thể nhịn được nữa, ta muốn đánh nàng.
Nguyệt Phi Nhan xắn tay áo lên nói.
Ngôn Băng giơ tay lên đỡ trán, vừa kéo lại cô gái tóc đỏ vừa lấy điện thoại di động ma huyễn ra, mở ảnh của Nguyệt Phi Nhan và Mục Lương cho thiếu nữ bộ lạc xem.
- Đúng là thật rồi.
A Li ngạc nhiên lên tiếng.
- Hừ.
Nguyệt Phi Nhan hừ lạnh một tiếng.
- Đại nhân trông vẫn đẹp hơn chút.
A Li nhỏ giọng lẩm bẩm.
Ngôn Băng liếc nhìn thiếu nữ bộ lạc, nhạt nhẽo nói:
- Bớt tranh cãi đi.
- Ồ.
A Li ngoan ngoãn gật đầu.
Trong lòng nàng vẫn còn nghi ngờ, lại hỏi:
- Nhưng mà các ngươi làm sao vào được?
- Đó là bí mật.
Nguyệt Phi Nhan lườm thiếu nữ một cái.
A Li cũng không để ý, hỏi:
- Vậy các ngươi đến đây là để làm gì?
- Đương nhiên là đến chơi.
- …..
A Li chớp chớp mắt.
- Mục Lương đâu, hiện tại hắn đi đâu rồi?
Nguyệt Phi Nhan phấn khởi hỏi thăm.
A Li giải thích:
- Đại nhân đi ra ngoài hái dược thảo, không biết khi nào sẽ trở về.
- Vậy ta đi tìm hắn.
Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói.
- Ngươi biết đại nhân ở đâu à?
A Li khó hiểu hỏi.
- Không biết, nhưng ta có thể hỏi.
Nguyệt Phi Nhan đáp, vẫy vẫy chiếc điện thoại di động ma huyễn trong tay.
Nàng chợt nhớ ra điều gì đó, nói:
- Ngươi lúc nãy nói sẽ đánh mông ta thành 18 cánh hoa?
A Li nghiêm túc xin lỗi:
- Xin lỗi, lúc đó ta nghĩ có đứa bé lẻn vào quấy phá, sợ làm hư đồ đạc của đại nhân nên mới nói vậy.
- Được rồi, ta tha thứ cho ngươi.
Nguyệt Phi Nhan phất tay, tỏ vẻ không để bụng.
Trong mắt nàng hiện lên một tia giảo hoạt, nghiêm mặt nói:
- Nhưng mà ngươi phải dẫn chúng ta đi dạo một chút.
- Các ngươi muốn đi dạo trong bộ lạc sao?
Ánh mắt của A Li hiện lên một tia mờ mịt.
Nguyệt Phi Nhan lắc đầu, nhìn quanh một vòng rồi nói:
- Dĩ nhiên là không phải, bộ lạc của ngươi trông chẳng có gì thú vị cả.
- …..
Khóe miệng của A Li co giật.